Chương 7

"Đây là bồi thường vì cậu lén theo dõi tôi?" Tạ Huyền Hiêu bước lên, bóp lấy cổ họng thiếu niên tóc trắng. Cảm nhận mạch đập bình ổn của đối phương, linh lực dưới tay cậu vận chuyển: "Tôi xác nhận rồi, không phải đến để gây sự. Thứ bị áp chế trên người cậu là năng lực hành động?"

"... Đúng." Toàn là người thông minh, thiếu niên cũng không nghĩ mình giấu được bao lâu: "Tôi kiểm tra rồi, giới hạn tách rời của cậu là khoảng mười cây số, của tôi chỉ có một cây số."

"Không muốn nói thêm gì khác?" Tạ Huyền Hiêu mỉm cười đe dọa: "Tôi có rất nhiều cách dù có xa nhau một cây số cũng dễ dàng tháo cậu ra, chỉ còn lại một chút "bản thể" thôi đấy."

Thiếu niên không phản bác, cặp mắt xanh lam nhìn chằm chằm Tạ Huyền Hiêu, như đang cân đo suy xét điều gì.

Một lúc lâu sau, thiếu niên tóc trắng cúi mắt, chịu thua: "Tôi biết cách thoát khỏi sự áp chế của pháp tắc. Hai chúng ta có thể hợp tác."

Tạ Huyền Hiêu buông tay, nhìn ký hiệu xanh lam trên yết hầu đối phương, thứ chỉ mình cậu nhìn thấy, rồi như thể cân nhắc bị thuyết phục, thái độ cả người trở nên hòa nhã: "Còn chưa biết tên cậu."

"Họ Lee, gọi tôi Cain là được."

"Chúng ta đổi chỗ khác rồi nói kỹ hơn." Tạ Huyền Hiêu cười như gió xuân ấm áp, nhưng chân lại khẽ động, phi nhanh khỏi bãi rác đang bốc mùi thối rữa, không để Lee Cain có thời gian suy nghĩ.

Nhìn từng sợi tóc trên đầu đối phương như đang gào thét "Mau đi khỏi đây!", Cain chỉ có thể lặng lẽ tăng tốc theo sau.

Cảm nhận được tâm trạng cậu nhóc tóc đen phía trước đã tốt hơn nhiều, Cain đi phía sau âm thầm mở cơ sở dữ liệu tạo thư mục mới:

Tính toán chi li, có năng lực suy luận logic nhất định, hơi sạch sẽ thái quá, tính cách mạnh, có thể sử dụng "thuận theo" thích hợp trong những việc nhỏ để tăng thiện cảm.

...

Trong thành, phòng y tế cho thuê bên ngoài.

Dưới đèn không bóng, dụng cụ thép không gỉ lấp loáng ánh lạnh. Tường xanh dương được gắn cửa sổ kính kín khí.

Cain mặc đồ vô trùng và đeo khẩu trang xong. Tạ Huyền Hiêu dán một lá bùa Thanh Phong Trừ Trần (bùa làm sạch bụi) rồi hiếu kỳ nằm lên bàn mổ.

"Phẫu thuật cần hai tiếng?" Từ lúc họ bước vào, đồng hồ đếm ngược trên tường vẫn đang chạy từng giây.

"Khoảng nửa tiếng." Cain giải thích: "Ở đây không có thiết bị theo dõi hay nghe lén, thuận tiện để nói chuyện, cần gây mê không?"

Ký hiệu xanh lam trên yết hầu vẫn nguyên màu, là lời thật.

"Không cần."

Dù đã dùng phù để xác nhận đối phương có thật sự hợp tác hay không, Tạ Huyền Hiêu vẫn muốn bản thân giữ tỉnh táo.

Cain hỏi bằng giọng bác sĩ: "Muốn mắt máy hay tái sinh một đôi?"

"Mắt máy."

Trước kia Tạ Huyền Hiêu từng thử lấy nhãn cầu ra rồi dùng linh dược để chúng mọc lại, đáng tiếc vô dụng, mắt mới mọc lại vẫn không có thị lực.

"Mắt màu gì?" Cain lấy một hộp nhỏ chứa kim tuyến và vụn đá y tế lấp lánh, lắc lắc trước mặt cậu: "Có cần thêm mấy cái này không?"

Mấy sinh vật liên hành tinh này đúng là biết chơi thật.

Nhìn hộp vật liệu sáng lấp lánh, Tạ Huyền Hiêu lập tức từ chối: "Màu đen. Không cần, cảm ơn."

Nửa tiếng sau.

Sau khi thay mắt máy thành công, cuối cùng Tạ Huyền Hiêu cũng cho đầu óc nghỉ ngơi được một chút.

Dù dùng thần thức nhìn rất toàn diện, nhưng thông tin dư thừa lại quá nhiều và lộn xộn, vẫn là dùng mắt để lọc sơ qua thấy thoải mái hơn.

Tạ Huyền Hiêu uống cạn ly nước nóng Cain đưa, gõ gõ mặt bàn mổ: "Nói chuyện chứ?"

"Cậu nghĩ, vì sao chúng ta bị áp chế?"

Cain mở đầu bằng câu hỏi, giọng điệu đầy tính dẫn dắt.

"Vì quá xuất sắc."

Tạ Huyền Hiêu đáp đầy tự tin, không chút do dự.

"... Chắc cậu nhìn ra rồi. Tôi là Al đã thức tỉnh, vốn không nên được xem như sinh mệnh."

Đứa nhỏ này sống đến mức bị lệch nhận thức và tự chán ghét bản thân rồi.

Tộc Thạch Tinh ở giới tu chân nhiều không kể xiết, đủ để đắp phẳng cả một cái biển.

Cain à, sai là sai ở cái thế giới này, không phải ở cậu.

Cain nói tiếp ngay: "Cậu là loài người thật, không sai tí nào. Nhưng trên đường đến đây, tôi kiểm tra dữ liệu giám sát của thành phố lân cận, phát hiện cậu bỗng nhiên xuất hiện trong thành này... theo đúng nghĩa đen là từ hư không hiện ra."

Tạ Huyền Hiêu bỗng có cảm giác nguy cơ như bị lột sạch.

"Kết hợp với trang phục, đồ đạc và thói quen của cậu cũng không phù hợp với thời đại này..."

Cậu vô thức sờ lên Đoạn Trường Hà đang ngụy trang thành trâm cài tóc.

"Cậu là kẻ du hành thời không, đến từ cổ đại, rất có thể là người trong giang hồ."

Tạ Huyền Hiêu yên tâm lại, gật đầu, mặt không đổi sắc mà nói dối: "Đúng rồi, cậu thông minh thật đấy."

Cain còn tưởng cậu đang ám chỉ chuyện xâm nhập giám sát điều tra, liền tế nhị bổ sung: "Cứ mỗi ba tháng là dữ liệu giám sát giao thông trong thành sẽ xóa một lần. Ngày mai là cuối tháng rồi, tôi đã thả bot đảm bảo tất cả dữ liệu liên quan đều bị xóa sạch."

Nhìn ký hiệu xanh vẫn là màu xanh, Tạ Huyền Hiêu hơi nhói... cái lương tâm vốn không tồn tại.

"Hạn chế thần trí của cậu, hạn chế hành động của tôi, pháp tắc muốn chúng ta bình lặng sống hết đời này. Vậy thứ chúng ta phải làm, là gây động tĩnh lớn đến mức ảnh hưởng cả hướng đi của thế giới, để nó buộc phải thừa nhận sự tồn tại của chúng ta."