Thấy Tạ Huyền Hiêu thành thật như vậy, mà người bình thường chỉ "ừ" hoặc "ồ" bằng mũi hôm nay lại chịu nói một câu đầy đủ với mình, Lộ Vi Quân không những hết giận mà còn sinh ra cảm giác tự hào kỳ lạ.
"Được! Vậy thì, nhóc mù, tụi mình cùng nhặt rác thôi!"
Trong viện có vài đứa thích bắt nạt người khác, chúng đặt biệt danh khó nghe cho mấy đứa bé. Chắc tiểu tử này không thật sự nghĩ tên Tạ Huyền Hiêu là "nhóc mù" đấy chứ?
Sợ về sau nó cứ "nhóc mù", "nhóc mù" mà gọi, cậu nhóc tóc đen sửa lại: "Tên tôi là Tạ Huyền Hiêu."
"À..." Lộ Vi Quân gãi cái đầu bù xù, tưởng đây là màn giới thiệu làm quen: "Anh là Lộ Vi Quân. "Lộ" là nhặt được ngoài đường, "Vi" là có thể làm nên việc lớn, "Quân" là sau này anh sẽ vào quân đội đập nát bọn Trùng tộc."
Trùng tộc là loài xâm lược nổi tiếng nhất vũ trụ, cũng là kẻ địch lớn nhất của toàn nhân loại.
Ngoại trừ Mẫu trùng có trí tuệ, các Trùng tộc khác đều liều mạng, ăn tạp, sinh sôi nhanh khủng khϊếp. Một khi chúng nhắm vào nền văn minh nào, hoặc biến cả hệ hành tinh thành cái vỏ rỗng cạn kiệt tài nguyên, hoặc bị đánh đến lúc Mẫu trùng run sợ mới dừng.
Ngày nào trên tiền tuyến cũng có chiến hỏa, hậu phương thì ra sức tuyên truyền tuyển quân. Ngay cả hành tinh rác hẻo lánh Sukara này cũng đầy quảng cáo nhập ngũ, nên lý tưởng vào quân đội của Lộ Vi Quân cũng chẳng có gì lạ.
Thấy nhóc chuẩn bị nói tiếp không ngừng, Tạ Huyền Hiêu nhanh chóng cắt lời để đuổi đi: "Tách ra nhặt rác đi, như vậy nhanh hơn."
Lộ Vi Quân thấy hợp lý, nhưng đi được ba bước lại quay đầu một lần, không yên tâm dặn: "Cậu nhặt loại nặng nặng, sờ như kim loại là được. Có chuyện thì gọi to lên, anh chạy qua ngay."
Tạ Huyền Hiêu phẩy tay, giả vờ chăm chú nhặt rác để tránh ánh nhìn Lộ Vi Quân, nhưng thật ra là cậu đang dùng thần thức để quét từng món một xem có gì đặc biệt không.
Thùng giấy nát ướt sũng trũng xuống như tổ ong, đồ điện hỏng rỉ sét chảy ra khắp nền, các loại rác chất tầng tầng lớp lớp.
Đồ vô sinh thường không có năng lượng. Chưa tới một khắc, cậu đã quét xong toàn bộ bãi rác, mọi thứ vẫn bình thường.
Vậy vấn đề chỉ có thể nằm ở vật sống.
Trong "pháo đài rác" dựng bằng đống phế liệu cao ngất này, ruồi, chuột, gián là những sinh vật hiếm hoi có thể hoạt động. Chủng loại không nhiều nhưng số lượng lớn.
Ổ chuột, đàn ruồi, hội gián...
Không phải cái này... cái kia cũng không phải...
Khi thần thức lại quét đến một ổ trứng gián nữa, Tạ Huyền Hiêu bỗng cảm thấy buồn ngủ.
Cậu cố chống tinh thần bước tiếp, nhưng cơn buồn ngủ như khắc vào tận thần hồn, xua mãi không tan.
Buồn ngủ.
Thậm chí cậu còn muốn ngã xuống ngủ luôn tại chỗ.
Nhưng như vậy là không đúng.
Dù hiện giờ chỉ là Tẩy Thể kỳ, nhưng đã bước lên con đường tu tiên, sao có thể giống người phàm làm việc xíu đã nghỉ ngơi.
Tạ Huyền Hiêu thử đi ngược hướng, bước hai bước thì...
Quả nhiên, vượt qua một ranh giới nào đó, đầu óc lập tức sáng bừng.
Cậu lại tìm thêm vài điểm ranh giới, rồi men theo đường trung tuyến giữa chúng mà đi thẳng.
...
Phía xa, một chiếc xe chở rác đang vận chuyển, vài chiếc xe máy kiểu cũ cũng miệt mài chở rác ra ngoài. Trong góc tối, có một thiếu niên tóc trắng đang ngồi xổm chán chường, trông như một cây nấm trắng, cảm giác tồn tại cực thấp.
Hắn vẫn luôn nhìn về một hướng, vừa thấy Tạ Huyền Hiêu xuất hiện liền đứng bật dậy.
Dáng người thiếu niên cao gầy thon dài, tóc ngắn trắng như sương phản chiếu ánh kim lạnh. Trên trán là mái tóc tỉa tầng rõ ràng, phía dưới là gương mặt đẹp đến sắc bén, đường nét sâu, mắt dài sắc, tròng mắt xanh lam.
Bề ngoài không có lấy một kẽ hở.
Nhưng hắn không phải con người.
Thần thức Tạ Huyền Hiêu quét qua: lớp da thịt tưởng như thật hóa ra lại được tạo bằng loại khoáng thạch cậu chưa từng thấy, bên trong là một lõi năng lượng xanh trắng, dao động giống y hệt yêu đan.
Tuy không phải yêu tinh hóa hình mà là sửa bản thể thành hình người, nhưng truy tận gốc vẫn là yêu, không phải người.
Đá vốn có độ tồn tại thấp, thần thức không tinh tường thì rất dễ bỏ sót, đó là thiên phú chủng tộc.
Bảo sao vừa rồi tìm mãi tìm hoài không thấy.
Ai mà ngờ trong một thế giới thuần khoa học lại có thể nhảy ra một cục đá tinh phi khoa học như vậy chứ.
Một kẻ từ thế giới khác xuyên đến, một kẻ là yêu bản địa thành tinh, hai tên khác với lẽ thường cùng xuất hiện, khả năng quy tắc thế giới bị ảnh hưởng là rất cao.
Tất nhiên, chỉ cần hai bên tách nhau đủ xa, quy tắc lại đè xuống như cũ.
Nghĩ đến cảnh từ đây về sau đi đâu cũng buộc phải đi chung với một con đá tinh lạnh ngắt vô vị, trong đầu Tạ Huyền Hiêu lập tức nảy ra vô số ý tưởng nguy hiểm trái với yêu đạo.
"Tạ Huyền Hiêu." Cảm nhận sát ý nhàn nhạt của cậu, thiếu niên tóc trắng giơ hai tay lên biểu thị mình vô hại: "Tôi có thể làm cho cậu một đôi mắt giả."
Tạ Huyền Hiêu chỉ từng nói tên mình cho Lộ Vi Quân.
Khó trách từ lúc cậu tỉnh dậy liền cảm thấy sau lưng khó chịu. Ban đầu còn tưởng là do bãi rác quá thối hoặc không quen khí hậu, không ngờ lại là có kẻ đang âm thầm dõi theo.