Nếu người tu chân biết được tin này, đạo tâm dao động cũng là chuyện đương nhiên. Nhưng Tạ Huyền Hiêu vẫn lạc quan như cũ.
Dù sao cậu cũng là người đầu tiên của giới tu chân biết trước chuyện này. Sau này nếu có cơ hội trở lại quê nhà, gặp ai không vừa mắt thì truyền âm vài câu cho họ rối đạo tâm chơi.
Khoa học tốt thật, tri thức chính là sức mạnh.
Vừa nghĩ làm sao chỉ với một câu nói mà làm người khác vỡ đạo tâm, Tạ Huyền Hiêu vừa tiếp tục nghiền ngẫm chi tiết việc mình xuyên tới đây.
Có thể sống được tám phần là nhờ Đoạn Trường Hà, còn nguyên nhân xuyên qua thì chắc là trong trận song trùng lôi kiếp lúc đó, giữa việc "cắt đứt dòng thời gian" hay "chém lệch không gian" chắc Đoạn Trường Hà vô tình chọn một. Nhưng điều khiến cậu tò mò bây giờ là:
Không có ngoại lực, quy tắc thế giới sẽ không thay đổi.
Nếu là vậy, nơi này vẫn không có gì khác biệt với trước. Vậy tại sao vào đúng thời điểm này, quy tắc lại đột nhiên nới lỏng trói buộc với cậu?
Dưới thần thức bao phủ, bãi rác cùng những đống túi nhựa xám đen chất thành từng ngọn đồi, những món kim loại méo mó gãy vỡ cắm xiên xẹo, vụn thủy tinh loang loáng dầu dưới nắng trưa hiện lên trong đầu cậu.
Mọi thứ đều rất bình thường, nhưng Tạ Huyền Hiêu biết.
Chắc hôm nay bãi rác đã được vận chuyển tới một thứ gì đó có thể ảnh hưởng đến quy tắc thế giới.
"Rốt cuộc cậu có đang nghe anh nói không hả!"
Giọng khàn khàn the thé quát ầm lên, cuối cùng cũng nhận ra thiếu niên đang lơ đãng, lập tức kéo lớn âm lượng cắt ngang dòng suy nghĩ của Tạ Huyền Hiêu.
Thiếu niên đang vỡ giọng này tên Lộ Vi Quân, cùng cô nhi viện với Tạ Huyền Hiêu.
Trong môi trường cô nhi viện, thêm một người không phải thêm bạn, mà là thêm một cái miệng, thêm một kẻ chia sẻ mất tài nguyên. Trẻ mới đến thường chẳng được ai chào đón.
Huống chi Tạ Huyền Hiêu lại là người mù, hơn nữa khí chất và mặt mũi lại giống hệt kiểu con nhà giàu.
Còn Lộ Vi Quân là số ít trong cô nhi viện không bắt nạt Tạ Huyền Hiêu, thậm chí còn chịu giúp đỡ cậu.
Đối với người tốt, Tạ Huyền Hiêu chưa bao giờ keo kiệt biểu cảm. Thế nên cậu cực kỳ chân thành gật đầu: "Nghe rồi."
Gương mặt cậu nhóc tóc đen thanh tú, đuôi mắt hơi phiếm hồng, màu mắt sâu như hồ không đáy nhưng không có thần thái. Mái tóc dài được búi lên bằng cây trâm gỗ do Đoạn Trường Hà biến thành, vài sợi tóc rơi xuống cổ trông vừa ngoan ngoãn vừa mảnh mai.