Chương 4

"Còn nữa! Viện trưởng bảo mỗi ngày tụi anh ra nhặt rác không phải để hành cậu, mà là để kiếm tiền mua cho cậu một đôi mắt cơ giới. Cậu đừng có lười biếng trốn đi như vậy."

"Còn năm ngày nữa là đến ngày thức tỉnh dị năng rồi. Mặt mũi sạch sẽ thì mới để lại ấn tượng tốt cho thầy tuyển sinh, sau này mới dễ vào được trường tốt, rồi tốt nghiệp mới tìm được công việc tử tế..."

Giữa lúc bị tiếng nói the thé của thiếu niên kia tấn công về cả thể xác lẫn tinh thần, Tạ Huyền Hiêu cố lấy lại tinh thần, vừa sắp xếp ký ức vừa thử dùng thần thức quét quanh.

Công pháp vẫn vận hành được, chỉ là không sao cảm ứng được linh lực bên ngoài.

Để xác định bản thân không bị trúng ảo thuật, vừa rồi cậu nhân động tác đứng dậy mà lén vẽ một đạo phù trên hư không.

Phù chú vẫn có hiệu lực, phản hồi lại là cảm giác cỏ cây, côn trùng, muông thú và cả bãi rác vô tri... tất cả đều vô cùng chân thực.

Cậu... dường như đã đến một thế giới mới.

Trước đó, thần hồn ở cảnh giới Luyện Hư kỳ đỉnh phong của Tạ Huyền Hiêu bị quy tắc của thế giới đè nén đến mơ hồ tản mạn, mà thân thể thì không hiểu vì sao lại quay về tuổi mười tám, tu vi tụt thẳng xuống giai đoạn Tẩy Thể kỳ.

Chỉ còn lại bản năng cơ thể cùng đôi mắt mù, Tạ Huyền Hiêu bị đội tuần tra của thành phố phán định là người tàn tật, chưa thành niên, không ai nhận. Theo quy định của liên bang Tinh Tế, cậu bị đưa vào cô nhi viện, sống như vậy một hai tháng, hôm nay không biết vì sao đột nhiên tỉnh táo lại.

Trong khoảng thời gian đó, cuộc sống của cậu chỉ có hai điểm: cô nhi viện và bãi rác. Mỗi ngày ngoài học các lớp khoa học phổ thông ở viện ra thì là đi nhặt rác.

Ôn lại những gì thân thể này nghe thấy trong mấy ngày qua, Tạ Huyền Hiêu tóm tắt trong đầu:

Thế giới này không có tu tiên, thay vào đó là khoa học. Ngay cả thứ tưởng như huyền học, tinh thần thể cũng được giải thích trong hệ thống khoa học.

Tòa nhà thép, đèn neon rực rỡ, hình chiếu trên không, phi thuyền bay vυ"t qua bầu trời. Trong thành phố, phần lớn công việc máy móc đều có thể giao cho robot, loại rối thép có cấu trúc thông minh. Con người còn có thể dùng vòng tay để truyền âm ngàn dặm qua Mạng Tinh Võng.

Điều khiến người ta chấn động hơn là: tinh cầu cậu đang đứng đây cũng chỉ là một hạt bụi nhỏ bé trong vũ trụ mênh mông. Còn giới tu chân, rất có thể chỉ là một tinh cầu nhỏ ẩn trong góc tối mà không ai hay biết.

Bất kể mạnh yếu ra sao, chỉ cần chi trả nổi giá vé phi thuyền là có thể rời khỏi tinh cầu, chu du vũ trụ, rồi quay lại vẫn chỉ là một người bình thường từng "mở mang tầm mắt".

Ngoài trời còn có trời, vũ trụ thì vô biên.