Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Phù Sư Đệ Nhất Tinh Tế

Chương 3

« Chương TrướcChương Tiếp »
Đạo lôi kiếp cuối cùng gần như kéo cả trời long đất lở. Giữa tiếng sấm nổ vang trời, tu sĩ bạch y theo nguyên tắc "ngươi chết ta sống" giơ cao Đoạn Trường Hà.

Thân cung chế từ gỗ Phượng Tường lóe lên ánh sáng yếu ớt, như muốn nói vô vàn điều nhưng không thể phát ra tiếng.

Lôi kiếp giáng xuống trong nháy mắt, dây cung dệt từ tơ mỏng đột ngột dài ra, quấn lấy thân thể sắp gục ngã của Tạ Huyền Hiêu thành một cái kén.

Giữa trời đầy lôi quang, có đốm lửa nhỏ nhưng cháy mãi không tắt.

Không biết bao lâu sau, Bán Bộ Tiên lại trở về tĩnh lặng. Chỉ còn tầng mây đen đặc quánh và đá vụn trên mặt đất, chẳng còn một bóng người.

...

Trong khe nứt không gian, màu nền là thứ đen ngũ sắc vừa rõ ràng vừa hỗn loạn. Bên trong kèm theo bão không gian không biết từ đâu thổi tới. Môi trường ác liệt đến mức đáng lẽ không nên tồn tại sinh vật sống nào.

Sột soạt... sột soạt...

Một cây cung siêng năng chất phác, kéo theo cái kén trắng còn to và nặng hơn cả bản thân nó, phá vỡ sự cân bằng nơi này.

Cây cung linh hoạt trong gió lớn một cách kỳ lạ, tránh được hết thảy lưỡi dao gió. Nhưng dây cung hơi truyền tin chậm, khiến kén trắng phía sau tránh né trong tình trạng vô cùng thảm hại.

Nhưng ngựa còn có lúc vấp, cung cũng có lúc trượt.

Đoạn Trường Hà sơ ý một chút, để lưỡi dao gió cắt đôi cái kén.

Cung dừng lại, nhìn thấy thân thể thanh niên bị chém thành hai đoạn, chỉ còn vài sợi dây mảnh giữ lại. Nó dùng dây cung chọc chọc gương mặt tái nhợt của Tạ Huyền Hiêu.

Làm sao bây giờ? Hình như chủ nhân mới... sắp chết rồi.

Thấy hơi thở thanh niên yếu ớt gần như tắt hẳn, Đoạn Trường Hà như hạ quyết tâm. Ống tên xuất hiện từ hư không, dây cung lục lọi một lúc rồi lấy một giọt huyết châu vàng đỏ ra, nhét vào miệng Tạ Huyền Hiêu.

Hiệu quả lập tức phát tác. Một bóng phượng hoàng hư ảo hiện ra, mỏ vàng khép mở phun ra một đốm lửa, bao lấy cả người thanh niên.

Trong ngọn lửa Niết Bàn rực cháy, eo Tạ Huyền Hiêu nối lại, thương thế lành hẳn, sắc mặt hồng hào trở lại. Nhưng rồi cậu... nhỏ dần.

Khoan đã, nhỏ lại?

Đoạn Trường Hà giật mình đến thẳng đơ cả thân cung, lửa còn chưa tắt đã vội quấn cổ chân Tạ Huyền Hiêu, lao thẳng vào điểm nối không gian gần nhất.

Đi mau, chạy ngay, không thì lát nữa nó phải bế trẻ con mất.

...

"Này tên mù kia, đừng ngủ trên đống rác nữa!"

Tạ Huyền Hiêu bị đánh thức bởi giọng nói của một thiếu niên.

Trước mắt cậu là một màn đen kịt. Dưới thân là đủ loại sắt vụn cứng lạnh, mùi rỉ sét lẫn mùi chua thiu bốc thẳng vào mũi khiến cậu cau mày.

Thiếu niên đối diện tưởng cậu không nghe thấy, lại tiếp tục nói: "Đã dạy cậu bao nhiêu lần rồi, đống rác này chẳng sạch sẽ gì, ngủ lên đó không vệ sinh."
« Chương TrướcChương Tiếp »