Chương 2

Rõ ràng tên kia vẫn còn không cam lòng việc Tạ Huyền Hiêu giả làm người phàm, nhân lúc bọn họ tranh đoạt mà bí mật lấy cung.

Đám ô hợp này tu vi ngang ngang với Tạ Huyền Hiêu, chỉ đến lúc thấy Thần Cung nuốt trọn túi trữ vật của "người phàm" thì mới nhận ra có điều không ổn. Lòng tham nổi lên, lại ỷ đông hϊếp ít nên mới dám liều mạng đuổi gϊếŧ vị phù tu đệ nhất thiên hạ.

Nhưng giờ thêm một món thần khí vừa nhận chủ, tình thế đã đảo chiều trong nháy mắt.

Chưa kịp tản ra, máu ở đầu ngón tay Tạ Huyền Hiêu đã xoắn lại thành phù văn, dẫn động linh lực trời đất, tạo thành Trận Phù Giam Thiên. Những sợi chỉ đỏ khóa toàn bộ tu sĩ truy sát, biến họ thành bia sống.

"Đồ súc sinh! Ngươi chết không yên!"

"Tha mạng!"

Không thoát được trận pháp, bọn họ chỉ có thể trợn mắt nhìn thanh niên bạch y ung dung nâng tay buông dây cung.

"AAA!"

Trong khoảnh khắc, tiếng chửi rủa lẫn tiếng gào thét tan vào tiếng sấm long trời lở đất, tím cả bầu trời.

Từ xa nhìn lại, mây trên trời như bị bổ gãy tại Bán Bộ Tiên. Thế của Thần Cung quả thực không thẹn với danh hiệu "Đoạn Trường Hà".

Sau khi nhận chủ, Đoạn Trường Hà liền hồi báo. Nó phóng linh khí, chữa lành kinh mạch tổn thương sau khi chạy trốn, thậm chí khôi phục cả những ám thương nhiều năm, quét sạch hết thảy thương tích.

Tạ Huyền Hiêu gật đầu hài lòng.

Cậu thì "bỏ chút máu", cơ thể được hồi về trạng thái cường thịnh.

Đám truy sát thì đầy đủ vật phẩm bị cậu phản kích cho tan đàn xẻ nghé.

Đấy, ai cũng có tương lai tươi sáng cả.

Có lẽ do cậu thoát chết trước họa lớn, lại thêm tâm cảnh thông suốt nên linh lực trong cơ thể bất ngờ xông thẳng qua bình cảnh Luyện Hư, tu vi bứt phá không thể kìm lại.

Ầm!

Trời Bán Bộ Tiên vốn đầy mây đen nay càng âm trầm hơn. Vài tầng mây cuộn lên, một đạo lôi kiếp tím vàng rộng trăm trượng giáng xuống ngay vị trí của Tạ Huyền Hiêu.

Theo phản xạ, cậu dựng lên linh quang hộ thể.

Thông thường, đạo lôi đầu tiên sẽ không mạnh. Nhưng linh lực cậu vừa thúc ra lại cạn sạch nửa đan điền.

Lôi kiếp này không đúng!

Không phải lôi kiếp tấn cấp độ kiếp bình thường, mà như chứa một nửa lôi kiếp phi thăng đỉnh phong.

Chưa kịp nghĩ vì sao, hai ba đạo lôi kiếp tiếp theo mang sát khí khủng khϊếp đã liên tục giáng xuống. Trong thoáng chốc, Tạ Huyền Hiêu đem toàn bộ lời mắng chửi đời này biết được gửi hết vào cái kiếp "hai trong một" này.

Giơ tay, dựng phù, bố trận.

Lôi quang tứ tán phá nát đỉnh núi, đá vụn bắn tung tóe lên không trung, mặt đất cháy đen.

Chống đỡ tám đạo lôi liên tiếp, toàn thân Tạ Huyền Hiêu đẫm máu, linh lực cạn kiệt, ý thức gần như tán loạn. Trong đầu chỉ còn một ý niệm:

Bán Bộ Tiên, không hổ là nơi tổ tiên chọn để độ kiếp.