Biểu cảm trên mặt nhóc quá phong phú, nhìn Cain rồi lại lén kéo Tạ Huyền Hiêu lại: "Tôi vẫn cảm thấy cậu ta kỳ kỳ."
Tạ Huyền Hiêu quyết định tung đòn sát thủ: "Cậu ta cũng thi trường quân sự, còn sẽ giúp chúng ta ôn tập nội dung thi viết."
Quan niệm thiện ác mộc mạc của Lộ Vi Quân lập tức bị thuyết phục: "Vậy thì cậu ta là người tốt rồi."
Rất nhanh ba người đã tới cô nhi viện.
Cain dùng tiền mở đường, thuận lợi có được một giường tạm trú trong cô nhi viện, ngay cạnh phòng của Tạ Huyền Hiêu và Lộ Vi Quân.
Ngược lại, Tạ Huyền Hiêu lại bị người phụ trách kiểm tra rất lâu, xác nhận đúng là người trong viện mới cho vào.
Thấy cậu có vẻ trầm ngâm, Lộ Vi Quân an ủi: "Chú này lớn tuổi rồi, trí nhớ không tốt lắm, mỗi lần cậu về đều phải đối chiếu lại."
Tạ Huyền Hiêu ở đây cũng đã ba tháng, trí nhớ có kém mấy thì ngày nào cũng đối chiếu cũng phải nhớ được.
Cậu lập tức liên tưởng đến cảm giác tồn tại mờ nhạt hơn hẳn của Cain so với đá tinh thông thường.
Là pháp tắc áp chế.
Nó đang cố tình xóa nhòa sự giao tiếp của hai người với những người khác.
Nếu một ngày nào đó, tất cả mọi người đều quên mất sự tồn tại của một người, vậy người đó còn được xem là sống không?
Tạ Huyền Hiêu lắc đầu, xua tan ý nghĩ đáng sợ ấy, rồi bước vào phòng mình.
Cậu lấy gỗ sét đánh ra trải phẳng trên bàn, dùng dao chia thành những tấm bài kích thước bằng nhau, vừa thuần thục chế tác phù công thủ thường dùng, vừa suy nghĩ về công hiệu phù lục mà Cain cần.
Phù nhiễu loạn nhận thức, chồng thêm phù huyễn thuật, lại cần đề phòng bị dò xét nên bổ sung thêm một lớp phù che chắn.
Trong đầu Tạ Huyền Hiêu đã có sẵn vài phương án chồng phù.
Khắc phù lục thông thường xong, cậu nhắm mắt điều tức 15 phút.
Đợi khi được phân nửa đan điền thì đột ngột mở mắt, hạ dao, cổ tay rung lên kéo theo mạt gỗ, trên bề mặt gỗ hình thành những mạch khép kín vặn vẹo.
Khoảnh khắc phù lục thành hình, tay phải cậu bấm quyết đè lên phù đầu. Khi linh lực dẫn chu sa du tẩu, hoa văn trên mặt phù khẽ dịch chuyển, chỉ cần nhìn bằng mắt thường cũng sẽ sinh ra cảm giác choáng váng.
Tạ Huyền Hiêu khẽ thở dài một hơi, dùng hết chút linh lực cuối cùng, hoa văn dần dần chìm hẳn vào bề mặt gỗ.
Phù lục thành rồi.
Trời đã lác đác sao thưa, hành tinh Sukara không có mặt trăng, vì thế màn đêm càng thêm đen đặc.
Trước kia, Tạ Huyền Hiêu luôn dùng nhập định thay cho ngủ, nay ở tinh tế lại hiếm hoi cảm nhận được sự trống trải.
Vốn quen cuốn vào cạnh tranh, cậu lại lôi trúc thực ra nghiên cứu.
Dù sao cũng là món đồ tốn hơn trăm vạn tinh tệ mua về, để thể hiện "đáng đồng tiền bát gạo", hộp đựng gói ba lớp trong ba lớp ngoài, mang ra ngoài đủ làm ví dụ điển hình cho việc đóng gói quá mức.
Mở chiếc hộp gỗ tử đàn cuối cùng, trên tấm vải nhung là 5 viên trúc thực cỡ ngón tay cái, thoang thoảng mùi hương thanh nhã.
Đoạn Trường Hà ngửi thấy mùi liền phấn chấn, như thỏ hoang thoát l*иg lao vυ"t tới.
Tạ Huyền Hiêu bị ép xõa tóc, tay nhanh mắt lẹ ấn nó lại, nhấn mạnh: "Tao cần 2 viên."
Đoạn Trường Hà lắc lắc dây cung đã hóa tua rua, tách ra một sợi làm động tác ra hiệu: chỉ chia cho ngươi 1 viên.
Thấy Tạ Huyền Hiêu cố tình hiểu sai, chỉ đưa sang 1 viên, cả chùm tua rua của Đoạn Trường Hà lập tức dựng đứng.
Tạ Huyền Hiêu mặc kệ nó, dùng thần thức thăm dò, chui vào bên trong trúc thực.
Bên trong trúc thực không khác mấy so với bình thường, điểm khác duy nhất là dường như có một sợi khí trắng rất mỏng.
Sợi khí trắng này cho cảm giác hơi giống linh lực trong giới tu chân, có dao động năng lượng cực nhỏ. Tạ Huyền Hiêu thử dùng cách hấp thu linh lực dẫn vào cơ thể, khí trắng vận hành một vòng trong người rồi lại quay về trúc thực.
Chẳng lẽ phải ăn?
Dưới ánh nhìn gần như thành người của Đoạn Trường Hà, cậu ăn một viên trúc thực.
Quả trúc thực vừa vào bụng, khí trắng như trâu bùn xuống biển, không hề biến hóa, không giống bị hấp thu, trái lại như tan vào không khí.
Xem trọn cả quá trình, Tạ Huyền Hiêu nhận ra trong cơ thể mình thiếu một "vật chứa" để cất giữ năng lượng.
Dị năng thể.
Sau khi người tinh tế thức tỉnh dị năng thể mới bắt đầu tu luyện dị năng, dị năng thể chính là mấu chốt lưu trữ năng lượng.
Trong mơ hồ, cậu có linh cảm: phải đợi đến ngày Thức Tỉnh mới có câu trả lời.
Tạ Huyền Hiêu tiện tay ném những viên trúc thực còn lại cho Đoạn Trường Hà ở góc phòng.
Trường cung vốn đang lén giận dỗi thấy tình thế xoay chuyển, nuốt hết trúc thực xong lại dính lấy cậu, duỗi tua rua giúp cậu chải lại mái tóc dài.
Hưởng thụ "dịch vụ" của Đoạn Trường Hà xong, Tạ Huyền Hiêu trở mình trên giường.