Chương 1

Bán Bộ Tiên, tương truyền nơi đây từng có một vị đại năng độ kiếp phi thăng thất bại, nên trong vòng trăm dặm quanh núi, mây đen chưa bao giờ tan.

Một luồng sáng từ chân trời phía xa không hề do dự lao thẳng vào khu vực lôi quang dày đặc. Vài bóng người vốn đuổi sát phía sau thấy thế chỉ chần chừ một thoáng rồi cũng tăng tốc đuổi theo.

"Rắc."

Kim quang hộ thể vỡ nát chỉ trong nháy mắt. Vị tu sĩ bạch y dẫn đầu phun ra một ngụm máu, cơ thể rơi thẳng xuống, nhưng cậu vẫn không quên xoay người giương cung lắp tên. Một loạt mũi tên mang phù lôi bắn thẳng vào giữa đám tu sĩ truy đuổi phía sau.

Là một phù tu giàu nứt đổ vách, xưa nay Tạ Huyền Hiêu chưa từng sợ bị đánh hội đồng.

Chỉ tiếc là cây cung cậu cướp được trong bí cảnh này lại đói như một con mèo tham ăn, chưa nhận chủ mà đã nuốt sạch toàn bộ pháp khí lưu trữ cùng túi trữ vật, khiến người ta tưởng cậu là tên nhóc dễ bắt nạt.

Cũng do lúc trước cậu cố tình mặc đồ người phàm để bọn tu sĩ kia giảm cảnh giác, đóng giả làm dân thường bản địa trong bí cảnh suốt nửa ngày trời nhằm cướp Thần cung, giờ đúng là không còn chút thể diện nào.

Mười mấy ngày đêm liên tục chạy trốn, Tạ Huyền Hiêu chỉ có thể xé nát y phục làm phù, dùng máu viết văn tự. Linh lực trong kinh mạch đã cạn kiệt đến mức không cung ứng nổi, hiện tại chỉ còn cách đánh cược một lần.

Cậu nghiến răng, cưỡng ép vận công tăng tốc độ, rồi phun ra một ngụm tinh huyết lên thân cung.

"Tạ Huyền Hiêu! Giao cung thì tha mạng!"

Đám tu sĩ đông như châu chấu phía sau cuối cùng cũng đuổi kịp.

"Xin chư vị đạo hữu bớt nóng, cây cung này đã nhận ta làm chủ." Ánh mắt Tạ Huyền Hiêu tối như hai ngọn đăng vừa bị thổi tắt: "Hay mỗi bên lùi một bước, Tạ mỗ xin hứa, lần tới các vị đặt làm phù, ta chỉ lấy phí vật liệu."

Nếu là phù tu bình thường, chắc chắn chẳng ai tin lời này. Nhưng Tạ Huyền Hiêu, người sở hữu lôi linh căn biến dị, chính là người duy nhất chế tạo thành công Phù Tránh Lôi.

Phù Tránh Lôi có thể né được cả thiên lôi trong lúc độ kiếp, loại chỉ đứng sau lôi phạt nâng cảnh giới, nên giá thành luôn cao đến dọa người, cả đời một kiếm tu bình thường cũng không với tới.

Vài tu sĩ vốn đã e ngại phù văn biến hóa khôn lường của Tạ Huyền Hiêu, nghe đến đây định dừng tay rút lui. Nhưng trong đám đông lại có kẻ mắt sắc miệng to chen vào hét lớn:

"Sao Thần cung có thể dễ dàng nhận chủ được? Nhìn đi, hắn bị phản phệ mù cả mắt rồi, đang hấp hối kìa!"

Chỉ vài câu, khiến đám người do dự lung lay lần nữa.

Tạ Huyền Hiêu rũ mắt, dường như cảm nhận được gì đó. Đầu ngón tay cậu lướt qua dây cung, dẫn ra một chuỗi huyết châu. Một mũi tên màu xanh lam lập tức xuyên thủng cổ họng kẻ vừa kích động đám đông.

"Chư vị đạo hữu cần gì phải nóng vội?" Cậu khẽ gõ nhẹ lên không trung, ống đựng tên xuất hiện từ hư không, bắn ra vô số mũi tên che kín cả trời.

"Nương nhà ngươi! Cây cung này nhận giặc làm cha rồi!"