Chương 9: Kết thúc

“Vậy anh cứ việc ra tay đi.”

Lương Tuệ Tĩnh bình tĩnh nhìn thẳng vào người đàn ông trước mặt, khóe môi vẫn giữ nguyên nụ cười lạnh nhạt, không chút dao động.

Trong con ngươi thâm trầm của Trần Kỳ Phong phản chiếu hình bóng cô gái. Hắn nhìn chằm chằm vào cô, sự bất lực bủa vây tâm trí, như một bàn tay vô hình siết chặt lấy phần tình cảm cuối cùng trong lòng hắn.

Lần đầu tiên trong đời, hắn cảm thấy bất lực đến cùng cực.

Không gian yên lặng kéo dài một nhịp thở, rồi đột nhiên, Trần Kỳ Phong bật cười.

“Em tưởng tôi không dám thật sao?”

Bàn tay hắn trượt xuống cổ cô, đầu ngón tay thô ráp lướt nhẹ qua làn da mịn màng, như đang cân nhắc xem nên dùng bao nhiêu lực để kết thúc tất cả.

Hơi lạnh từ lòng bàn tay hắn thấm vào da thịt, nhưng Lương Tuệ Tĩnh vẫn không chút dao động.

Ngược lại, cô khẽ nghiêng đầu, để lộ chiếc cổ trắng ngần như đang khıêυ khí©h.

“Nếu anh đã không chơi chán, vậy tôi giúp anh kết thúc đi.”

Giọng nói cô nhẹ bẫng, không có lấy một tia run rẩy. Thái độ ấy, sự điềm nhiên ấy, càng khiến ngọn lửa trong mắt Trần Kỳ Phong bùng cháy dữ dội.

Cánh tay hắn siết chặt cô, lực đạo dưới eo cũng tăng lên, đến mức cô có thể cảm nhận được cơn đau nhức và sự khó thở rõ rệt.

Bên ngoài biệt thự, những chùm hoa Tử Đằng rủ xuống theo làn gió đêm, lay động như một tấm màn che mỏng manh, chứng kiến cơn bão đang cuộn trào bên trong.

Cố Vĩ đứng dưới một tán cây cổ thụ, khoanh tay nhìn người đang ngồi vắt vẻo phía trên với vẻ mặt hờ hững.

“Nhìn đủ chưa? Chê mình sống lâu quá rồi đúng không?”

Hàn Vũ tựa lưng vào thân cây, tay cầm ống nhòm chăm chú quan sát tình hình bên trong.

“Chậc! Anh thấy rồi mà không cho tôi xem cùng à? Tôi cũng muốn nhìn thấy gia bị đánh.”

Phùng Minh đứng cạnh Cố Vĩ, ánh mắt lạnh lùng quét qua hai bóng dáng trong phòng khách kia.

“Rốt cuộc là sợi dây thần kinh nào của tứ gia có vấn đề vậy? Sao còn chưa gϊếŧ cô ta?”

Hàn Vũ vẫy tay xuống, giọng điệu hưng phấn như đang xem kịch hay.

“Sắp rồi! Sắp rồi!"

___

Sắc mặt Lương Tuệ Tĩnh tái nhợt, đôi mày nhíu chặt cùng hơi thở đứt quãng.

Bàn tay trên cổ cô mỗi lúc một siết chặt hơn. Đôi mắt người đàn ông càng thêm lạnh lùng và tàn nhẫn.

Lúc này, một giọt nước mắt nóng hổi lặng lẽ lăn xuống, thấm vào lòng bàn tay hắn.

Trần Kỳ Phong khựng lại.

Hắn có thể cảm nhận hơi thở mong manh của người trong lòng, cảm nhận được bàn tay nhỏ bé bấu chặt lấy vạt áo mình đang từ từ mất hết sức lực.

Lương Tuệ Tĩnh khó khăn lắm mới xoay được ánh mắt về phía cầu thang, nhìn lên lầu.

Nơi đó… là tiếc nuối cuối cùng của cô.

Rồi dần dần, hàng mi dài nặng nề rủ xuống...