“Gia cho em một cơ hội, A Tĩnh.”
Hắn dừng lại một chút, ánh mắt sâu thẳm gợn lên tia sắc bén, tựa như lưỡi dao vô hình cắt qua tâm trí cô.
“Chỉ cần em ngoan ngoãn nói vài lời hợp ý tôi, tôi sẽ xem như những chuyện trước đây chỉ là do em nhất thời cáu giận. Tôi có thể bỏ qua tất cả mà tiếp tục cưng chiều em như trước.”
Lương Tuệ Tĩnh khẽ giật mình, đôi mắt mở to nhìn hắn đầy khó tin.
Bàn tay lạnh lẽo của hắn chạm lên mặt cô, đầu ngón tay dừng lại ngay nơi nốt ruồi son dưới mí mắt, nhẹ nhàng lướt qua như đang vuốt ve một món bảo vật vô giá.
Hơi thở hắn gần trong gang tấc, bao trùm lấy cô bằng sự bá đạo và chiếm hữu không che giấu.
Giọng nói kia vang lên, dịu dàng, chậm rãi, nhưng mỗi chữ đều ngấm vào tim gan cô như một lời cảnh báo đầy uy hϊếp.
“Em biết gia muốn nghe gì mà, đúng không?”
Năm đó, chẳng phải cô từng khéo léo lựa lời để lấy lòng hắn sao? Dù chỉ là diễn trò, cô vẫn dốc hết tâm tư!
Từng ánh mắt, nụ cười, hay từng câu từng chữ đều như được rót mật, đều được tính toán tỉ mỉ để hắn tin rằng, giữa họ có thứ tình cảm chân thật nào đó...
Kết quả thì sao?
Hắn vừa hận cô đến tận xương tủy, lại vừa yêu cô đến mức không lối thoát.
Đến cuối cùng, người bị chơi đùa không phải cô mà lại chính là hắn.
Một nụ cười nhàn nhạt hiện lên trên môi Lương Tuệ Tĩnh, nhưng trong đó chẳng hề có chút ấm áp nào. Sự kh::inh thường và châm chọc hòa vào nhau, khiến nó trở nên sắc bén.
“Cưng chiều như trước?” Cô chậm rãi nhắc lại, trong đáy mắt ánh lên vẻ chế giễu.
“Là cưng đến mức nhốt tôi trong l*иg son, chiều đến mức ép buộc tôi làm những chuyện mà tôi không muốn sao?”
Cô hít một hơi thật sâu, ánh mắt nhìn thẳng vào hắn, không chút né tránh.
“Trần Kỳ Phong, hai năm anh vẫn chưa chơi chán sao? Anh muốn tiếp tục, nhưng tôi thì phát ngấy rồi. Tôi không còn hứng thú làm con rối trước mặt anh nữa!”
Sự im lặng bao trùm không gian, nhưng chỉ trong nháy mắt, nó bị xé toạc bởi một giọng nói trầm đυ.c, cất lên như tiếng gầm gừ nguy hiểm.
“Lương Tuệ Tĩnh! Em đừng tưởng tôi không dám gϊếŧ em!”
Bàn tay đang ve vuốt gò má cô bỗng siết chặt lại, như muốn khắc ghi sự phản kháng này vào da thịt.
Nhưng Lương Tuệ Tĩnh không hề lộ ra một tia sợ hãi.
Ngược lại…
Cô càng muốn bật cười hơn bao giờ hết.
"Vậy anh cứ việc ra tay đi."