Lương Tuệ Tĩnh nhíu mày, giọng trầm xuống:
"Anh có ý gì?"
Phùng Minh nhìn thẳng vào cô, cười nhạt:
"Lão gia đã biết về sự tồn tại của đứa nhỏ."
Trái tim cô chợt thắt lại.
Phùng Minh không chớp mắt, tiếp tục quan sát phản ứng của cô, giọng điệu bình thản nhưng từng câu chữ lại nặng nề, găm sâu vào tâm trí cô.
"Nếu không phải tứ gia đưa mẹ con cô về đây, thì cô nghĩ mình vẫn có thể sống cuộc đời bình yên sao? Cô cho rằng chỉ cần rời khỏi gia là có thể thoát khỏi mọi thứ ư? Từ khoảnh khắc đứa nhỏ ra đời, cô đã không còn là người ngoài nữa rồi."
Nụ cười trên môi Phùng Minh càng trở nên lạnh lẽo:
"Cô có từng nghĩ chưa... nếu người tìm thấy cô không phải gia, thì sẽ là ai?"
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, cả người Lương Tuệ Tĩnh chấn động.
Phùng Minh không dừng lại, từng lời từng chữ như muốn đ á n h thẳng vào suy nghĩ của cô:
"Là Lão gia, hay là những kẻ đã rình rập tứ gia suốt bao năm nay? Cô nghĩ bọn chúng sẽ bỏ qua cho con gái của gia sao? Còn cô nữa, chính vì cô mà gia đã chọn cách đối đầu với lão gia, từ bỏ cả Hồng Bang! Cô nghĩ lão gia sẽ tha cho cô sao?"
Đầu óc Lương Tuệ Tĩnh như trống rỗng. Đôi mắt xinh đẹp dần phủ lên một tầng nước mờ mịt.
Cô đã luôn tin rằng chỉ cần trốn đủ xa, không xuất hiện trước mặt Trần Kỳ Phong thì sẽ bảo vệ được Yên Yên.
Nhưng cuối cùng cô đã sai! Thế giới này không chỉ có mỗi hắn.
Hay đúng hơn, nếu không có hắn, ai sẽ bảo vệ cô và con gái.
Giờ phút này, lần đầu tiên trong đời, cô bắt đầu hoài nghi lựa chọn của chính mình.
_
Phùng Minh buông một câu cuối cùng rồi xoay người rời đi, không ngoái lại nhìn phản ứng của Lương Tuệ Tĩnh.
Trong lòng anh, người phụ nữ này không đáng để bận tâm, càng không xứng với sự hy sinh của tứ gia.
Nhưng khi vừa bước đến cửa, một giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên từ sân trước:
“Phùng Minh, lại đây.”
Anh dừng chân, ánh mắt chạm vào bóng dáng của Trần Kỳ Phong đang tiến vào nhà.
Trần Kỳ Phong chỉ lướt nhìn anh một thoáng rồi dời ánh mắt sang phía trong, nơi Lương Tuệ Tĩnh vẫn đứng yên như bị rút sạch sức lực.
“Trông Yên Yên một lát.”
Chỉ bốn chữ đơn giản, nhưng Phùng Minh hiểu ý.
Anh khẽ nhíu mày, nhưng vẫn gật đầu.
Khi đi ra ngoài, ánh mắt Phùng Minh tối lại.
Cố Vĩ từng nói rằng Trần Kỳ Phong từ bỏ Hồng Bang vì những người như mẹ Hàn Vũ và Xương Hiến. Nhưng Phùng Minh không tin.
Anh đã theo bên cạnh tứ gia bao năm, hiểu rõ con người gia hơn bất cứ ai.
Một kẻ có thể thản nhiên ngồi trước vũng máu còn nóng, chậm rãi châm điếu thuốc trong khi người dưới chân hắn vừa tắt thở. Một kẻ có thể không chớp mắt bóp cò, nhìn kẻ phản bội ngã xuống mà không hề dao động…
Người như vậy, làm sao có thể vì một vài cảnh đời bi thương mà thay đổi.
Nếu Trần Kỳ Phong thật sự có lòng trắc ẩn như vậy thì ngay từ đầu đã không chọn con đường mà lão gia giao cho.
Phùng Minh nhìn vào trong nhà, Trần Kỳ Phong đã bước vào tìm Lương Tuệ Tĩnh, bàn tay anh khẽ siết lại.
Gia chưa từng mềm lòng trước bất kỳ ai. Ngoại trừ cô ta.
Chỉ có Lương Tuệ Tĩnh, chỉ có cô mới khiến một gia vốn chẳng có chút thiện lương nào, trở nên mềm yếu.
Còn Phùng Minh, anh chưa bao giờ tin vào sự thiện lương của gia.