Chương 18: Ngoan, ngủ đi

Một người đàn ông cao lớn như hắn, chiếm mất hơn nửa không gian của chiếc giường.

Lương Tuệ Tĩnh cắn răng đẩy hắn ra, giọng đầy cảnh giác:

“Anh ngủ ở đây là chuyện ngoài ý muốn, đừng tưởng có thể ở mãi.”

Trần Kỳ Phong dựa người vào thành giường, ung dung cởi cúc áo sơ mi, ánh mắt mang theo tia ý cười đầy khıêυ khí©h:

“Ngoài ý muốn? Ngoài ý muốn mà hơn một tuần nay vẫn để tôi nằm đây?”

Cô nghẹn họng, sắc mặt lập tức sa sầm.

Tên khốn này!

Cô nghiến răng, định kéo hắn xuống giường nhưng ngay sau đó, Yên Yên bỗng rúc vào ngực ba, bàn tay nhỏ nhắn níu lấy áo hắn rồi quay sang nắm lấy tay cô.

Lương Tuệ Tĩnh sững người. Trần Kỳ Phong cũng khựng lại, ánh mắt rơi xuống đứa trẻ trong lòng mình.

Bé con chưa thể nói rành rọt, chỉ "ê a" vài tiếng, nhưng ánh mắt lại ngập tràn ỷ lại.

Khoảnh khắc ấy, có thứ gì đó như vỡ vụn trong lòng cô.

Đây là bản năng của trẻ con. Dù Yên Yên không hiểu hết mọi chuyện, nhưng bé con biết hắn là ba mình. Bé con muốn có cả ba lẫn mẹ.

Lương Tuệ Tĩnh vốn muốn đẩy hắn ra, nhưng không hiểu sao, cứ mỗi lần cô nhích ra được một chút, Yên Yên lại bám chặt lấy hắn hơn.

Mấy đêm liền cô bé đều ngủ rất ngoan trong lòng ba, hai tay nhỏ xíu ôm chặt áo hắn, thậm chí có lần còn tự giác trèo lên ngực hắn nằm luôn.

Cô nhìn mà giật mình không thôi.

Bé con này… có phải quá dính người rồi không?

Cô lườm Trần Kỳ Phong, nhưng hắn chỉ nhàn nhã xoa lưng con gái, giọng điệu lười biếng mà đầy thỏa mãn:

“Nhìn xem, rõ ràng Yên Yên rất thích ngủ với tôi.”

Cô tức muốn hộc máu.

Không phải chỉ có Yên Yên thích, mà rõ ràng có người nào đó cũng thích được nước lấn tới!

Cô hạ giọng cảnh cáo:

“Trần Kỳ Phong, giường này chỉ đủ cho hai mẹ con tôi, anh cút qua phòng khác ngủ đi.”

“Nhưng con bé không chịu rời tôi. Hay chúng ta dọn sang phòng tôi ngủ đi, rộng rãi thoải mái.” Hắn thản nhiên đáp, ánh mắt vô cùng vô tội.

Cô: “…”

Cô nhìn Yên Yên, lại nhìn hắn.

Rốt cuộc, cô không có cách nào kéo hắn xuống giường, cũng không thể để con gái khóc.

Đến cuối cùng cô chỉ có thể miễn cưỡng nằm co ro ở mép giường như thể bản thân là kẻ thừa thãi nhất thế gian.

Nhưng ngay khi cô sắp nhắm mắt lại, một bàn tay ấm áp bỗng nhẹ nhàng đặt lên đầu cô.

Cả người cô lập tức bất động. Hắn lặng lẽ vuốt tóc cô, động tác cẩn thận như đang chạm vào một thứ quý giá nhất đời.

"Ngoan, ngủ đi."