Chương 17: Hận

"Em còn giận gia sao?"

Cô cứng người.

Giọng hắn khàn khàn, tựa như vừa mới tỉnh dậy, nhưng vẫn đủ để khiến nhịp tim cô lệch đi một nhịp.

Hận sao?

Khi cô còn chưa kịp tìm ra câu trả lời thì giọng hắn lại vang lên, lần này mang theo một tia mệt mỏi mà cô chưa từng nghe thấy:

“Hận nhiều đến vậy sao?”

Cô không đáp, nhưng trái tim lại bất giác run lên.

“Hận đến mức dù gia suýt nữa đã mất mạng cũng không đủ để bù đắp lại sao?”

Một câu nói, như lưỡi dao cứa thẳng vào tim cô.

Lương Tuệ Tĩnh đột nhiên siết chặt bàn tay. Cô nhớ đến đêm hôm đó, khi nghe tin hắn chết, trái tim cô đã thắt lại thế nào.

Rõ ràng cô nên vui mừng, nhưng thay vào đó… cô lại đau đến mức không thở nổi.

Cô không thể phủ nhận… hắn đã từng liều mạng để bảo vệ cô.

Nhưng hắn cũng là kẻ đã nhúng tay vào vô số giao dịch máu tanh, là kẻ mà cô rất sợ hãi.

Bàn tay trên đầu cô dần siết chặt, giọng hắn khẽ khàng nhưng lại như mũi tên cắm thẳng vào lòng cô:

“A Tĩnh, em có thể nói cho gia biết không? Rốt cuộc gia phải làm gì em mới chịu tha thứ cho gia?”

Cô khẽ nhắm mắt, hít sâu một hơi, cố gắng giữ cho giọng nói của mình không run rẩy:

“Tôi không hận anh.”

Bên cạnh, hơi thở của hắn hơi dừng lại.

Cô không hận hắn, nhưng cô sợ hắn.

Không phải sợ hắn làm gì cô, mà là sợ con gái của cô sau này sẽ phải gánh chịu báo ứng thay hắn.

Sợ hắn vẫn còn buôn vũ khí, sợ hắn vẫn nhúng tay vào những thứ dơ bẩn.

Sợ một ngày nào đó, báo ứng sẽ giáng xuống người con gái nhỏ của cô.

Người làm chuyện ác, cuối cùng cũng sẽ phải trả giá.

Cô không muốn con gái mình phải là người gánh thay...

***

Sáng hôm sau, khi Lương Tuệ Tĩnh tỉnh dậy, cô phát hiện mình đang gối đầu lên cánh tay rắn chắc của Trần Kỳ Phong.

Hắn vẫn chưa thức, nhịp thở trầm ổn nhè nhẹ phả bên tai cô, mang theo hơi ấm quen thuộc.

Khoảnh khắc ấy, cô giật mình muốn lập tức ngồi dậy, nhưng vừa nhấc người lên, cánh tay hắn đã siết chặt lấy eo cô không cho nhúc nhích.

Lương Tuệ Tĩnh trừng mắt nhìn hắn.

Trần Kỳ Phong vẫn nhắm mắt, nhưng khóe môi lại cong lên đầy ẩn ý.

Rõ ràng là giả vờ ngủ!

Cô giật giật khóe môi, hạ giọng cảnh cáo:

“Thả ra.”

Hắn lười biếng đáp, giọng nói còn vương chút khàn khàn của người vừa tỉnh ngủ:

“Yên Yên còn đang ngủ, đừng đánh thức con bé.”

Lương Tuệ Tĩnh cứng họng, cúi đầu nhìn bé con nhỏ nhắn đang nằm gọn giữa hai người, gương mặt vùi vào ngực cô ngủ ngon lành.

Nhìn khuôn mặt bình yên của con gái, cô không đành lòng cử động mạnh.

Mà hắn lại được nước lấn tới, đầu khẽ tựa vào vai cô, giọng nói mơ hồ:

“Lần đầu tiên trong đời gia ngủ ngon như vậy đấy.”

Lương Tuệ Tĩnh không nhìn hắn, nhưng cô cảm nhận được hơi thở nóng rực phả vào cổ mình, mang theo nhiệt độ khiến tim cô khẽ run lên.

Một người như hắn, đã trải qua bao nhiêu phong ba, chẳng lẽ chỉ vì một đêm ngủ bên cô mà cảm thấy an ổn hay sao?

Nhưng khi cô vừa nghiêng đầu liền bắt gặp gương mặt ấy phảng phất sự dịu dàng hiếm thấy.

Tim cô bất giác đập loạn, vội quay đi không muốn suy nghĩ thêm nữa.

Tất cả vốn chỉ là ngoài ý muốn mà thôi...

Nhưng điều cô không ngờ đến là...

Đêm hôm sau, hắn vẫn ngang nhiên đến ngủ cùng.

Đêm hôm sau nữa… vẫn vậy.

Cứ thế, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, hắn đã xem chuyện này như điều hiển nhiên.

Và kết quả là chiếc giường vốn chỉ đủ cho hai mẹ con giờ đây lại trở nên chật chội đến khó thở.