Chương 16: Bất đắc dĩ

Căn phòng chìm trong ánh đèn ngủ vàng nhạt, phản chiếu lên đôi mắt đen sâu thẳm như bầu trời đêm của Lương Tuệ Tĩnh.

Trần Kỳ Phong ôm bé con ngồi ở mép giường, không nói một lời cũng chẳng có hành động dư thừa nào.

Yên Yên lại càng hiểu lòng người hơn. Bé con rúc sâu trong ngực Trần Kỳ Phong, bàn tay nhỏ níu lấy cổ áo ba mình, đôi mắt long lanh lén nhìn mẹ một cái rồi lập tức xoay mặt trốn đi, miệng còn phát ra vài tiếng cười khúc khích như đang chơi đùa với cô.

Trần Kỳ Phòng nhìn động tác này của con gái mà không nhịn được nhếch môi cười. Nhưng khi chạm phải ánh mắt của Lương Tuệ Tĩnh, nụ cười liền vụt tắt.

Lương Tuệ Tĩnh bất lực nhìn hai người, đáy mắt vốn tĩnh lặng lại khẽ run rẩy.

Đứa bé này... Từ dáng chân mày, sống mũi cao thẳng đến cái miệng nhỏ nhắn kia đều ẩn hiện đường nét của người đàn ông trước mặt.

Rõ ràng chỉ mới hơn một tuổi, còn chưa nói được mấy từ, cũng chưa tiếp xúc nhiều với hắn nhưng bản năng lại hướng về hắn một cách tự nhiên đến thế.

Trần Kỳ Phong không dỗ dành, không lên tiếng, chỉ yên lặng ôm bé con vào lòng. Yên Yên cũng không đòi hỏi gì nhiều, cứ như xem hắn trở thành cây cổ thụ to lớn vững chắc, chỉ cần bám vào liền có thể an tâm vui đùa, không sợ hãi điều gì nữa.

Lòng Lương Tuệ Tĩnh bất chợt dâng lên một thứ cảm xúc mơ hồ. Nhưng cô không muốn dễ dàng thỏa hiệp như vậy, không muốn vì sự có mặt của hắn mà phá vỡ nguyên tắc của mình.

Cô kéo chăn ngồi thẳng dậy, hít sâu một hơi rồi lạnh nhạt lên tiếng:

“Anh ra ngoài đi, tôi ngủ với con.”

Tay cô vừa duỗi đến muốn bế Yên Yên trở lại nhưng bé con lại càng rúc vào ba không chịu rời. Đôi mày nhỏ nhắn đáng yêu không biết từ bao giờ lại học dáng vẻ của hắn, hơi nhíu lại, chu môi về phía cô:

"Không..."

Lương Tuệ Tĩnh cứng đờ. Cô thoáng thấy lòng mình nhói lên một cái.

“Yên Yên, lại đây với mẹ nào.”

Lương Tuệ Tĩnh dịu giọng, đưa tay về phía bé, nhưng Yên Yên lắc đầu nguầy nguậy, bàn tay níu áo ba càng chặt hơn.

Bàn tay cô khựng lại giữa không trung.

Trần Kỳ Phong vẫn không nói gì, chỉ yên lặng nhìn cô, đôi mắt thâm trầm không rõ suy nghĩ.

Lương Tuệ Tĩnh biết, hắn đang đợi cô buông bỏ và chấp nhận. Người đàn ông này luôn như vậy, hắn luôn có đủ mọi cách khiến người khác không cách nào phòng bị rồi từ từ rơi vào bẫy, đến cuối cùng ngoài ngoan ngoãn thỏa hiệp thì chẳng thể làm gì hơn.

Cô siết chặt tay, đứng dậy.

“Được rồi, mẹ ra phòng ngoài ngủ, Yên Yên ngoan ngủ với ba đi.”

Nhưng vừa xoay người, phía sau liền vang lên tiếng khóc nấc nhỏ xíu, mềm mại mà tủi thân.

Bé con vừa níu ba, vừa hướng đôi mắt đỏ hoe về phía mẹ, bặm môi không chịu buông tiếng gọi, nhưng hai cánh tay lại giang ra như muốn giữ mẹ lại.

Lòng Lương Tuệ Tĩnh như bị bóp nghẹt, đôi chân không cách nào bước tiếp được.

Yên Yên muốn có ba, cũng muốn có mẹ.

Trần Kỳ Phong nhìn cảnh tượng trước mặt, ánh mắt thoáng qua chút ý cười nhàn nhạt.

Hắn không làm gì cả, không cần phải làm gì cả.

Vì người phụ nữ này dù có mạnh mẽ đến đâu, cũng không thể thắng nổi bé con của bọn họ.

Lương Tuệ Tĩnh nhắm mắt, thở ra một hơi thật chậm, sau đó lặng lẽ quay về giường.

Lúc cô kéo chăn, bé con liền lăn ngay vào lòng mẹ, đôi mi vẫn còn vệt nước mắt chưa kịp khô nhưng khóe miệng đã nhoẻn lên cười vì đạt được ý nguyện.

Lương Tuệ Tĩnh có hơi bất đắc dĩ, nhưng cuối cùng vẫn vòng tay ôm con vào lòng.

Cô có thể đấu với hắn. Nhưng lại không thể thắng được trái tim non nớt của con gái mình.

Căn phòng trở về với sự tĩnh lặng, chỉ còn hơi thở đều đặn của ba người.

Mà người đàn ông bên cạnh, dù không chạm vào cô nhưng lại như đã âm thầm tiến thêm một bước. Bước vào thế giới mà cô đã cố gắng khép kín bao năm qua.

Lương Tuệ Tĩnh không nhớ lần cuối cô ngủ chung giường với người đàn ông này là khi nào. Hoặc đúng hơn, giữa bọn họ chưa từng có một đêm nào yên bình nằm cạnh nhau như thế này.

Cô nằm im, không dám nhúc nhích.

Yên Yên đã ngủ say, hơi thở nhỏ nhẹ, thi thoảng còn rúc đầu vào lòng cô. Bên phía còn lại, hơi thở chậm rãi trầm ổn của Trần Kỳ Phong vang lên rõ ràng.

Người đàn ông này… sao có thể ngủ dễ dàng đến thế?

Tựa như chuyện ngủ chung giường với cô chẳng có gì đáng để bận tâm.

Lương Tuệ Tĩnh nhắm mắt, cố gắng ép bản thân ngủ, nhưng dù nhắm chặt đến đâu, ý thức vẫn căng thẳng như sợi dây đàn bị kéo đến cực hạn.

Bên ngoài gió đêm khẽ lay động tán cây, ánh trăng bạc hắt vào phòng một thứ ánh sáng dịu nhẹ, đủ để cô thấy đường nét khuôn mặt hắn.

Tựa như năm tháng chưa từng chạm vào hắn.

Vẫn là người đàn ông này, người đã từng cứu cô thoát khỏi bọn buôn người trong lúc làm nhiệm vụ vào bốn năm trước.

Và vẫn là người đàn ông này, người đã từng bước đẩy cô vào vòng xoáy của những thứ cô không thể kiểm soát.

Cô từng nghĩ hắn đã biến mất khỏi cuộc đời mình. Nhưng rồi chỉ trong một đêm, hắn trở lại, lật tung mọi sự bình yên mà cô vất vả có được.

Cô khẽ nhích người, định xoay lưng lại để tránh phải đối diện với hắn, nhưng ngay khi vừa cử động, một bàn tay bất ngờ vươn ra.

Lương Tuệ Tĩnh giật mình, chưa kịp phản ứng thì bàn tay ấy đã nhẹ nhàng đặt lên đầu cô.

Một động tác dịu dàng đến mức khiến cô bất giác run lên.

Hắn không nói gì, chỉ đơn giản là đặt tay lên đầu cô, chạm nhẹ như thể muốn trấn an.

Bàn tay hắn vẫn ấm áp như trong ký ức, nhưng giờ đây, nó khiến cô cảm thấy bức bối đến nghẹt thở.

Cô muốn né tránh, đúng lúc giọng nói trầm thấp từ bên cạnh bất ngờ vang lên:

“Em còn hận gia sao?”