Thời gian thấm thoát trôi qua hai tháng...
Dù đã cố gắng giữ khoảng cách, nhưng bằng cách nào đó, Trần Kỳ Phong vẫn có thể bước một chân vào thế giới giữa Lương Tuệ Tĩnh và con gái.
Hắn không ép cô nói chuyện, cũng không dùng sức mạnh cưỡng ép bất cứ điều gì. Nhưng sự hiện diện của hắn thì chưa bao giờ biến mất.
Đến cuối cùng cô vẫn không thể tiếp tục phớt lờ...
***
Một buổi sáng, khi Lương Tuệ Tĩnh đang để con chơi trên bãi cỏ, Trần Kỳ Phong đi ngang qua như thường lệ.
Nhưng lần này, khi hắn chưa kịp lên tiếng, một bóng dáng nhỏ nhắn đã lon ton chạy về phía hắn, đôi chân mũm mĩm bước loạng choạng.
“Ba! Ba... bế!”
Bước chân hắn khựng lại. Lương Tuệ Tĩnh sững sờ.
Hắn cúi xuống, đón lấy thân hình nhỏ bé của con gái. Yên Yên lập tức ôm cổ hắn, nhoẻn miệng cười, giọng non nớt vang lên:
“Ba... đâu rồi?”
Hắn bật cười, giọng trầm thấp: “Ba ở đây.”
Yên Yên nghiêng đầu, ngón tay nhỏ bé chọc chọc vào cằm hắn. Không đợi ai phản ứng, bé liền áp mặt lên má hắn, hôn "chụt" một cái.
Lương Tuệ Tĩnh giật mình đứng bật dậy.
Còn Trần Kỳ Phong thì bất động mất vài giây. Sau đó, khóe môi hắn khẽ cong lên. Hắn ngước mắt nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm.
Cô hít sâu, bước nhanh đến định bế con về. Nhưng Yên Yên lại níu chặt cổ ba mình, cười khanh khách:
“Ba bế! Không... về đâu!”
Hắn nhướng mày, tay vững vàng ôm lấy con gái, ánh mắt đầy ý cười.
Lương Tuệ Tĩnh nghiến răng, quay người bỏ đi, mặc kệ hai cha con họ.
Nhưng từ hôm đó, khoảng cách giữa ba người dường như không còn căng thẳng như trước.
***
Đến tối nọ, khi cô vừa thay đồ cho Yên Yên, bé đột nhiên bám lấy tay mẹ, đôi mắt đen láy long lanh nhìn ra cửa.
“Ba...”
Lương Tuệ Tĩnh giật mình. Bé con hơn một tuổi, vẫn nói chậm hơn những đứa trẻ khác, nhưng lại hiểu rõ cách gọi người.
Ban ngày bé vẫn thường ríu rít gọi hắn là “ba”, nhưng chưa từng chủ động nhắc đến vào ban đêm như thế này.
Yên Yên khẽ cựa quậy trong lòng mẹ, bàn tay nhỏ chỉ về phía cửa, giọng ngọng nghịu:
“Ba... ưʍ... ngủ...”
Cô sững sờ.
Con bé... đang đòi ngủ cùng hắn?
Cửa phòng chợt vang lên tiếng gõ nhẹ. Giống như mỗi đêm, hắn lại đến.
Lần này, trước khi hắn rời đi, giọng nói non nớt của bé Yên Yên đã vang lên trước:
“Ba! Ba ngủ!”
Cô kinh ngạc nhìn con gái, nhưng Trần Kỳ Phong thì không.
Hắn chậm rãi đẩy cửa bước vào, ánh mắt dừng trên khuôn mặt nhỏ nhắn của con gái. Trong đôi mắt sắc lạnh ngày thường lại có chút dịu dàng hiếm thấy.
Hắn đưa tay ra: “Muốn ba bế không?”
Yên Yên vui vẻ với tay lên. Cô bé còn chưa nói tròn câu, nhưng ánh mắt đã sáng rực.
Trần Kỳ Phong bế con lên, bé lập tức rúc vào ngực hắn, nhỏ giọng lầm bầm:
“Ba... ngủ...”
Hắn cong môi cười, liếc nhìn người phụ nữ vẫn còn đang cứng đờ kia.
Lương Tuệ Tĩnh mím môi, ánh mắt đầy cảnh giác:
“Anh định làm gì?”
Hắn nhướng mày, chậm rãi ngồi xuống mép giường, tay vẫn ôm bé con trong lòng, giọng lười biếng:
“Đương nhiên là ngủ cùng Yên Yên.”
Yên Yên dụi đầu vào ngực hắn, tay nhỏ nắm lấy cổ áo ba mình, cười khúc khích.
Cô nhìn cảnh này, nhất thời không biết phải phản ứng thế nào.
Trần Kỳ Phong cúi đầu, hôn lên trán con gái, rồi thong thả ngẩng lên nhìn vào mắt cô.
“Nếu em không muốn ngủ cùng tôi và con gái, vậy tôi ôm con về phòng tôi. Em ngủ một mình đi.”