Chương 14: Thay đổi

Bên trong biệt viện xa hoa, ánh đèn vàng dịu nhẹ phủ lên từng góc khuất, phản chiếu lên những bức tường được chạm khắc tinh xảo.

Mọi thứ ở đây đều được chuẩn bị chu đáo, đến mức không thể tìm ra bất kỳ khuyết điểm nào. Nhưng đối với Lương Tuệ Tĩnh, nơi này chẳng khác nào một chiếc l*иg đẹp đẽ.

Những ngày đầu tiên trôi qua trong sự căng thẳng và mệt mỏi. Mỗi sáng khi mở mắt, cô đều cảm thấy như đang sống trong một giấc mộng kéo dài, một cơn ác mộng không có hồi kết.

Lương Tuệ Tĩnh không tình cách bỏ trốn, bởi cô hiểu rõ bản thân chẳng thể đưa con gái rời khỏi nơi này. Nhưng cô cũng chưa từng có ý định thỏa hiệp với hắn.

Mỗi khi Trần Kỳ Phong xuất hiện, cô đều theo bản năng giữ khoảng cách. Nếu hắn tiến lại gần, cô sẽ lùi lại. Nếu hắn nhìn cô, cô sẽ ngoảnh mặt đi. Nếu hắn đứng bên cạnh con gái cô, cô sẽ kéo bé ra xa.

Sự xa cách ấy rõ ràng đến mức ai cũng có thể nhận ra, nhưng hắn chưa bao giờ ép buộc hay trách cứ.

Chỉ là, ánh mắt hắn mỗi lần nhìn cô lại trở nên u tối hơn.

***

Đến bữa cơm cũng chẳng khá hơn.

Trên bàn bày biện đủ những món ăn mà Lương Tuệ Tĩnh từng thích, nhưng cô lại chẳng thể nuốt trôi.

Cô và Yên Yên ngồi một góc, còn Trần Kỳ Phong ngồi ở đầu bàn. Khoảng cách giữa họ dài đến mức nếu hắn muốn gắp thức ăn cho cô, cũng phải nhờ người giúp việc chuyển qua.

Dĩ nhiên, cô chẳng bao giờ nhận lấy.

Khi người giúp việc đặt trước mặt cô một bát canh, cô chỉ thoáng liếc qua, rồi lặng lẽ đẩy nó sang một bên.

Hắn không nói gì, chỉ nhướng mày, ánh mắt thâm trầm như đã nhìn thấu tâm tư cô.

Lương Tuệ Tĩnh coi như hắn không tồn tại, tập trung vào việc đút cơm cho con gái.

Cô thỉnh thoảng nói vài câu với bé, khuyến khích bé tập nói. Và quả thực, sau đêm định mệnh đó, Yên Yên bắt đầu học nói rất nhanh.

Bé con chốc lát lại nhìn về phía người đàn ông đối diện, nở nụ cười ngây thơ gọi lớn:

“Ba!”

“Ba… ăn!”

Mỗi lần nghe thấy tiếng gọi trong veo ấy, dù cố gắng đến đâu, sắc mặt Lương Tuệ Tĩnh vẫn không thể tự nhiên nổi.

Ban ngày đã vậy, ban đêm càng khiến không khí trong biệt viện thêm nặng nề.

Lương Tuệ Tĩnh không tài nào ngủ ngon. Mỗi đêm, cô ôm con gái trong lòng cố gắng đi vào giấc ngủ nhưng chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng đủ khiến cô giật mình tỉnh giấc.

Và có một điều kỳ lạ…

Vào khoảng thời gian nhất định mỗi đêm, cô luôn nghe thấy tiếng bước chân dừng lại trước cửa phòng. Không lâu sau, nó lại rời đi.

Ban đầu, cô nghĩ là người giúp việc. Nhưng sau vài lần, cô dần nhận ra…

Là hắn.

Hắn đứng đó, lặng im giữa màn đêm, chưa từng gõ cửa hay lên tiếng.

Chỉ yên lặng chờ đợi một lúc, rồi rời đi.

Có lần Lương Tuệ Tĩnh không nhịn được, cô nghiêng người nhìn qua khe cửa.

Hắn tựa vào bức tường bên cạnh, một tay đút túi quần, một tay cầm điếu thuốc đã tắt. Khuôn mặt chìm trong ánh sáng lờ mờ, vẻ trầm tư hiếm thấy.

Không còn sự phong lưu hời hợt, cũng chẳng có nụ cười bất cần thường ngày.

Trần Kỳ Phong như vậy… có chút xa lạ.

Trái tim Lương Tuệ Tĩnh đập mạnh một nhịp. Cô vội vàng thu ánh mắt về, nhắm chặt hàng mi như muốn ngăn bản thân suy nghĩ thêm bất cứ điều gì.