Chương 13: Ngòi nổ

Cố Vĩ chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt tối sầm như phản chiếu từng góc khuất trong quá khứ:

“Gia từng tận mắt chứng kiến bao nhiêu con nghiện quỳ rạp dưới chân, cầu xin một liều thuốc. Có những người mới hôm qua còn là tay chân trung thành, hôm nay đã chết trong một con hẻm nào đó vì sốc thuốc. Bọn đàn em vì tranh giành địa bàn mà gϊếŧ nhau, còn đám buôn lậu thì đẩy hàng đi khắp nơi, không cần biết ai sẽ là kẻ kế tiếp rơi vào con đường không lối thoát.”

Cố Vĩ cười nhạt, nhưng ánh mắt lại lạnh đến thấu xương:

“Mày nghĩ chỉ vì một người phụ nữ mà gia thay đổi sao? Nếu không phải tận mắt chứng kiến tất cả, nếu không phải vì những kẻ như mẹ Hàn Vũ hay Xương Hiến, thì gia có lẽ vẫn sẽ tiếp tục nhúng tay vào vũng bùn đó.”

Phùng Minh sững người, nhưng vẫn nghiến răng phản bác:

“Nhưng lão gia không nghĩ vậy! Ông ấy làm bao nhiêu năm, chưa từng để tình cảm ảnh hưởng đến việc làm ăn. Hồng Bang có thể mạnh như ngày hôm nay cũng nhờ vào việc kiểm soát thị trường đó. Tứ gia quay lưng với Hồng Bang, cũng chính là quay lưng với lão gia! Mày nghĩ chuyện này dễ dàng vậy sao?”

Cố Vĩ nhếch môi, ánh mắt chợt trở nên lạnh lẽo hơn vài phần:

“Chính vì thế mà lão gia đã giao lại toàn bộ công việc cho Trần Kỳ Vân. Còn gia, từ giây phút quyết định rút lui, đã không còn là người thừa kế của Hồng Bang nữa rồi.”

Không khí chùng xuống, chỉ còn tiếng gió đêm lạnh buốt len lỏi qua từng ngóc ngách.

Cố Vĩ dừng lại một chút, rồi chậm rãi buông thêm một câu:

“Lương Tuệ Tĩnh… chẳng qua chỉ là chất xúc tác cho một ngòi nổ vốn đã được sắp đặt từ lâu.”

***

Sau khi dặn dò Hàn Vũ vài việc, Trần Kỳ Phong tựa lưng vào ghế, ngón tay gõ nhẹ lên ly rượu. Một lát sau, hắn liếc nhìn đồng hồ.

Gần sáng rồi.

Hắn đứng dậy, chậm rãi bước lên lầu.

Cửa phòng khẽ mở, ánh mắt hắn lặng lẽ quét qua bóng dáng hai mẹ con trên giường.

Lương Tuệ Tĩnh ôm chặt Yên Yên, gương mặt nhỏ nhắn ánh lên vẻ mệt mỏi nhưng bình yên. Bé con ngủ say, hai má phúng phính áp vào ngực mẹ, bàn tay nhỏ vẫn nắm chặt lấy vạt áo cô.

Trần Kỳ Phong nhìn họ thật lâu. Hắn vươn tay, như muốn chạm vào một chút ấm áp đã vụt mất suốt hai năm qua. Nhưng còn chưa kịp chạm đến, Lương Tuệ Tĩnh đã vô thức ôm chặt con hơn, đôi mày khẽ nhíu lại.

Cô bảo vệ đứa nhỏ như một bản năng.

Ánh mắt hắn tối lại, cuối cùng xoay người lặng lẽ rời khỏi phòng.

Đợi khi cánh cửa khép lại, người trên giường khẽ mở mắt...

Một đêm dài trôi qua.

Bình yên đến lạ…