"Bên phía ông già có động tĩnh gì không?"
Cố Vĩ đáp: "Lão gia đã giao toàn bộ việc làm ăn cho Trần Kỳ Vân. Hiện tại, anh ta đang cho người thăm dò phía chúng ta."
Khóe môi Trần Kỳ Phong hơi nhếch lên, nhưng ánh mắt vẫn lạnh như băng.
"Nếu anh ta muốn thăm dò, vậy cứ để anh ta nếm chút mùi vị."
Giọng nói trầm thấp mang theo ý tứ sâu xa.
Cố Vĩ hiểu ý, gật đầu nhận lệnh rồi chuẩn bị rời đi. Trần Kỳ Phong lại chợt lên tiếng:
"Gọi Hàn Vũ vào đây."
Cố Vĩ khẽ nhướng mày, gật đầu lần nữa rồi xoay người đi ra ngoài.
Hàn Vũ đang ủ rũ chống cằm dưới gốc cây, vẻ mặt thê lương như thể trời sắp sập đến nơi.
Phùng Minh đứng nghiêm bên cạnh, hàng mày cau chặt, khuôn mặt vốn đã dữ tợn lại càng thêm phần đáng sợ.
Cố Vĩ bước tới, liếc mắt lạnh nhạt: "Tứ gia gọi mày vào trong."
Hàn Vũ lập tức ôm chặt thân cây, mặt mày tái mét:
"Không phải chứ? Chỉ nhìn một chút thôi mà, có cần làm căng vậy không?"
Cố Vĩ hừ lạnh:
"Ai bảo mày thích hóng chuyện, tự rước họa vào thân."
"Anh Vĩ, anh Minh… xin hai anh cứu cái mạng nhỏ này của em trai với!"
Phùng Minh khoanh tay, nhếch môi nhìn Hàn Vũ rồi lạnh nhạt phán một câu:
"Cầu Phật đi, may ra kiếp sau đầu thai được làm người."
Cố Vĩ bật cười, khoát tay: "Đi nhanh đi, để tứ gia đợi lâu, sợ mày chưa kịp đầu thai đã hồn xiêu phách lạc."
Hàn Vũ nuốt nước bọt, ôm chặt thân cây thêm một giây, sau đó như kẻ chịu án tử mà lê bước vào biệt thự.
Đợi khi bóng Hàn Vũ khuất hẳn, Phùng Minh mới lạnh giọng hỏi, trong mắt ánh lên sự nghi ngờ và bất mãn:
“Tứ gia thật sự vì một người phụ nữ mà chống lại lão gia, thậm chí từ bỏ cả việc làm ăn của Hồng Bang?”
Cố Vĩ trầm mặc, đôi mắt tối lại, nhưng không vội đáp. Một lát sau, anh ta mới nhàn nhạt lên tiếng:
“Mày quên mẹ của Hàn Vũ chết thê thảm như thế nào rồi à? Còn cả cái chết của Xương Hiến…”
Cái tên vừa thốt ra khiến Phùng Minh đanh mặt lại, nắm tay siết chặt, giọng nói trầm thấp nhưng đầy giận dữ:
“Hừ, rồi thì sao? Mẹ Hàn Vũ chết là do bà ta tự chuốc lấy! Biết rõ thuốc phiện có thể hủy hoại con người mà vẫn đâm đầu vào. Còn Xương Hiến… mày còn dám nhắc đến nó à? Nó chết chẳng phải vì con đàn bà trong kia phản bội tứ gia sao?”
Lời nói như dao sắc cứa vào không gian tĩnh mịch. Cố Vĩ thở dài, ánh mắt phức tạp nhìn Phùng Minh, giọng nói trầm ổn nhưng mang theo một tia lạnh lẽo:
“Mày nghĩ mọi chuyện đơn giản thế sao? Ngay từ đầu, ai cũng biết thân phận đặc nhiệm của Lương Tuệ Tĩnh. Mày nghĩ gia thật sự ngu ngốc đến mức đâm đầu vào lưới à? Hồng Bang buôn thuốc bao nhiêu năm nay, mày tưởng gia không thấy rõ nó tàn nhẫn thế nào sao?”