Lương Tuệ Tĩnh chạy lên lầu, từng bước chân gấp gáp như thể chỉ chậm một giây thôi, con gái sẽ biến mất khỏi tầm mắt cô.
Cửa phòng khẽ mở, ánh đèn vàng ấm áp tỏa xuống, phản chiếu lên gương mặt bé con.
Yên Yên cuộn tròn trong chăn, hai bàn tay nhỏ xíu bấu chặt lấy mép chăn như thể đó là thứ duy nhất có thể bảo vệ bé khỏi thế giới đáng sợ này.
Đôi mắt đỏ hoe long lanh ngấn lệ, từng giọt lăn dài trên má vì khóc quá lâu.
“Oa… ba…”
Bé con nấc lên từng tiếng, âm thanh đứt quãng, mang theo sự sợ hãi non nớt. Chỉ một tiếng gọi ngắn ngủi cũng đủ khiến lòng Lương Tuệ Tĩnh thắt lại.
Cô vội vàng bước đến, nhẹ nhàng ôm con vào lòng, bàn tay dịu dàng vỗ về tấm lưng nhỏ đang run rẩy.
"Mẹ ở đây, mẹ ở đây rồi. Yên Yên ngoan, đừng sợ…"
Bé con dụi đầu vào ngực mẹ, hơi thở vẫn nức nở, bàn tay nhỏ bám chặt lấy vạt áo cô, không chịu buông.
"Ba…" Yên Yên lại gọi, giọng nghẹn ngào, chỉ thốt lên được một chữ rồi tiếp tục khóc thút thít.
Lương Tuệ Tĩnh vừa đau lòng, vừa tự trách.
Một đứa trẻ hơn một tuổi, đáng lẽ chỉ nên được sống trong vòng tay yêu thương của ba mẹ, vô tư cười đùa trong thế giới nhỏ bé của mình. Vậy mà con lại phải chịu cảnh hoảng loạn giữa một nơi xa lạ thế này.
Cô hôn nhẹ lên mái tóc mềm mại của con, giọng nói trở nên nhẹ nhàng hơn bao giờ hết:
"Không sao rồi, không sao rồi… Mẹ ở đây với con."
Cô lắc lư nhè nhẹ, dỗ dành con như những ngày tháng trước kia. Yên Yên chôn mặt vào vai mẹ, tiếng khóc dần nhỏ lại.
Một lúc sau, bé dụi mắt, hít hít cái mũi nhỏ rồi lí nhí gọi một tiếng:
"Ba…"
Lương Tuệ Tĩnh khẽ vuốt lưng con, nhẹ nhàng dỗ dành:
"Ba không có ở đây, nhưng có mẹ ở đây với con mà… Con ngủ ngoan nhé."
Bé con rúc vào lòng mẹ, ngón tay nhỏ bé vẫn bám chặt lấy áo cô như thể chỉ cần buông ra, thế giới này sẽ vỡ tan.
Mãi đến khi hơi thở của Yên Yên dần đều lại, hàng mi dài run nhẹ rồi khép xuống, Lương Tuệ Tĩnh mới thả lỏng một chút. Cô nhìn con gái, cảm nhận hơi ấm nhỏ bé trong lòng mình.
Cô không có gì cả.
Nhưng cô có con.
Chính cô đã mang sinh mạng này đến thế gian, vậy nên dù có ra sao, cô cũng nhất định sẽ bảo vệ con đến cùng.
***
Trong phòng khách dưới lầu, ánh đèn vẫn sáng rực.
Trần Kỳ Phong ngồi trên ghế, tay cầm ly rượu sóng sánh ánh hổ phách, đôi mắt thâm trầm hướng ra màn đêm ngoài cửa sổ.
Cố Vĩ đứng một bên, lặng lẽ chờ hắn lên tiếng.
"Chuyện còn lại giải quyết đến đâu rồi?"
"Gặp chút rắc rối, nhưng phía quân đội đã có Lý Giang Mạnh hỗ trợ, mọi chuyện vẫn theo đúng kế hoạch, không có sai sót."
Trần Kỳ Phong khẽ gật đầu, xoay nhẹ ly rượu trong tay, chất lỏng phản chiếu ánh đèn, lấp lánh nhưng lạnh lẽo.
"Bên phía ông già có động tĩnh gì không?"