Những sợi dây Tử Đằng quấn quanh thân cây to lớn, dây leo mỗi lúc một siết chặt hơn, đến cuối cùng chẳng rõ ai mới là kẻ trói buộc ai...
Đúng lúc này, tiếng khóc xé toang màn đêm…
Một âm thanh chói tai vang lên giữa không gian ngột ngạt.
“Oa... oa... oa...”
Tiếng khóc non nớt vang vọng từ trên lầu, trong trẻo nhưng đầy hoảng sợ, như một tia sét cắt ngang sự căng thẳng giữa hai người.
Trần Kỳ Phong thoáng sững người.
Bàn tay siết trên cổ Lương Tuệ Tĩnh chợt thả lỏng, cảm giác mềm mại dưới đầu ngón tay vẫn còn đó.
Người giúp việc từ trên lầu chạy xuống, lo sợ cúi thấp người:
“Tứ gia... cô chủ nhỏ cứ khóc mãi… tôi… tôi thật sự hết cách…”
Ban đầu Yên Yên chỉ là giật mình thức giấc, khóc thút thít vài tiếng.
Người giúp việc cứ nghĩ bé con lạ chỗ, chỉ cần dỗ dành một chút sẽ ngủ lại. Nhưng không ngờ, đứa nhỏ này càng dỗ càng khóc to hơn, khóc đến lạc giọng khiến cô giúp việc sợ hãi đến mức luống cuống tay chân.
Trong đáy mắt đen kịt của người đàn ông lóe lên tia sáng…
Tiếng khóc ấy dường như đã giúp hắn tìm được một lý do cho chính mình.
Một lý do hoàn hảo để hắn không cần phải xuống tay.
Khoé môi Trần Kỳ Phong gần như không kiềm được ý cười nhạt, nhưng rất nhanh hắn đã thu lại cảm xúc, chỉ để lại một tầng băng giá trên gương mặt.
Trong khi đó, Lương Tuệ Tĩnh hoàn toàn không để ý đến những thay đổi vi diệu trên khuôn mặt người đàn ông.
Cô chỉ biết, đứa con của cô đang khóc.
Tiếng khóc non nớt ấy chấn động tâm can cô.
Cô có thể chịu đựng đau đớn, có thể buông bỏ tất cả. Nhưng đứa trẻ đó, cô không thể bỏ mặc.
Đến lúc này, Lương Tuệ Tĩnh mới biết thế nào là sợ hãi…
Cô run rẩy đẩy mạnh hắn ra, thở hổn hển, giọng khản đặc:
“Tránh ra! Tôi phải lên với con!”
Trần Kỳ Phong vẫn không cử động, ánh mắt trầm xuống như thể đang cân nhắc điều gì đó. Nhưng chỉ sau vài giây, hắn liền buông tay.
Lương Tuệ Tĩnh không hề quay đầu lại, lập tức lao lên lầu.
Khoảnh khắc bóng dáng cô biến mất sau cầu thang, Trần Kỳ Phong mới rũ mắt, đầu ngón tay vô thức cọ lên lòng bàn tay, nơi còn vương lại chút ấm áp của cô.
Một cảm giác lạ lẫm, tựa như một loại mê dược len lỏi vào tim hắn.
***
Bên ngoài biệt thự…
Không khí đột ngột chùng xuống.
Cố Vĩ vẫn đứng đó, mặt không cảm xúc, nhưng Phùng Minh lại cau mày, ánh mắt u ám khó chịu:
“Tứ gia lại không ra tay?”
Hàn Vũ vẫn đang vắt vẻo trên cây, nghe vậy thì chậc một tiếng tiếc nuối:
“Tôi còn tưởng sắp có kịch hay để xem, ai ngờ lại kết thúc ngang xương thế này. Đứa nhỏ của gia cũng thật lợi hại, mới có chút xíu mà khóc to dữ dội..."
Vừa nói, cậu ta vừa cầm ống nhòm lên, hậm hực nhìn vào trong biệt thự như thể mong chờ thêm diễn biến mới.
Nhưng rồi, cậu ta bất giác cảm nhận được một ánh nhìn sắc lạnh phóng thẳng tới mình.
Chậm rãi hạ ống nhòm xuống, Hàn Vũ đối diện với đôi mắt tràn đầy sát khí của Trần Kỳ Phong từ phía trong biệt thự.
Cả người cậu ta run lên.
Cảm giác nguy hiểm này…
Không kịp suy nghĩ, tay cậu ta lỏng ra theo phản xạ…
“Bốp!”
Ống nhòm rơi thẳng xuống dưới, đáp ngay vào đầu Phùng Minh.
“Mẹ nó—!!!”
Phùng Minh đau đến mức suýt bật chửi, tức giận quay phắt lên nhìn thủ phạm trên cây.
Hàn Vũ cũng cứng người lại, sau đó cười gượng:
“A ha ha… chỉ là sự cố ngoài ý muốn, vô tình… vô tình thôi…”
Phùng Minh: “…”
Cố Vĩ liếc nhìn bọn họ, khoanh tay hừ nhẹ.
___