Chương 8: Sáng sớm bị người tới kiếm chuyện

Sáng sớm tinh mơ Phù Ngọc đã bị đánh thức.

“Tạ cô nương! Tạ cô nương!” Có người lớn tiếng gọi bên ngoài: “Tạ cô nương! Ta tới để xin lỗi tỷ!”

Phù Ngọc đau đầu, đan điền cũng đau.

Cỏ đuôi chó tinh đè thấp giọng đuổi người: “Chủ nhân đang ngủ, ngươi đừng kêu nữa.”

“Ngươi dựa vào đâu mà ngăn cản ta! Để ta vào, ta muốn xin lỗi Tạ cô nương, Tạ cô nương! Tạ cô nương!”

Phù Ngọc ra khỏi cửa, đưa tay che bớt ánh mặt trời chói chang, nhìn xuống phía dưới bậc thang.

Cỏ đuôi chó tinh thấy nàng đi ra, vội vàng chạy tới bên cạnh cáo trạng: “Chủ nhân, ta bảo ả đừng làm ồn đến ngài, ả cứ nhất định phải làm ồn.”

Nó thì thầm nhắc nhở: “Biểu muội! Chính là ả biểu muội kia!”

Phù Ngọc gật đầu với vị biểu muội này: “Ngươi không cần xin lỗi ta.”

“Tạ cô nương.” Tô Nhân Nhi nhìn thẳng vào Phù Ngọc, nói từng chữ một:

“Biểu ca vì ta mà đả thương tỷ. Về tình về lý, ta đều phải tới xin lỗi tỷ mới đúng, xin tỷ hãy chấp nhận lời xin lỗi của ta!”

Phù Ngọc hơi nghiêm túc quan sát đối phương một chút.

Nàng hỏi: “Nghe nói Tâm Dược cứu mạng ngươi, phong tục bên nhà các ngươi là đi xin lỗi ân nhân cứu mạng sao?”

Cỏ đuôi chó tinh quả quyết cướp lời: “Chủ nhân ta biết! Phải là nói cảm ơn! Cảm ơn!”

Sắc mặt Tô Nhân Nhi lập tức trở nên khó coi.

Nàng ta cắn răng, cao giọng nói với Phù Ngọc: “Ta chỉ hy vọng tỷ đừng làm khó biểu ca nữa, muốn trách, tỷ cứ trách một mình ta thôi.”

Nàng ta ngẩng khuôn mặt thanh tú lên, đôi mắt như nai con dũng cảm nhìn thẳng vào Phù Ngọc.

Bất ngờ bị người ta nhìn chằm chằm như vậy, Phù Ngọc không kìm được bản năng nghề nghiệp, thuận tay xem tướng cho đối phương một quẻ.

“... Hửm?”

Tô Nhân Nhi lại nói: “Còn nữa, Tạ cô nương tỷ ngàn vạn lần đừng hiểu lầm, đêm qua biểu ca ở lại chỗ ta, chỉ đơn thuần trò chuyện với ta thôi, không phải như tỷ nghĩ đâu.”

Cỏ đuôi chó tinh: “Không phải, từ từ đã, cái chuyện rách việc này ngươi không nói thì cũng đâu ai biết?”

Vẻ mặt Tô Nhân Nhi quật cường: “Ta thẹn với lòng, dựa vào đâu mà không thể nói.”

“A ta biết rồi!” Cỏ đuôi chó tinh bừng tỉnh đại ngộ: “Ngươi chính là tới để diễu võ dương oai! Biết rõ chủ nhân bị thương, còn cố ý đổ thêm dầu vào lửa, ngươi muốn chọc tức chết chủ nhân!”

Nó siết chặt nắm đấm, lỗ mũi phì phì phun ra mấy sợi lông tơ: “Ngươi cút ra cho ta...”

Tô Nhân Nhi đột nhiên hét lên một tiếng kinh hãi, lảo đảo như sắp ngã ra sau.

Tiếng xé gió của vạt áo y như rằng cũng vang lên đúng lúc.

“Dừng tay!”

Một bóng người áo trắng sải bước ra khỏi sương sớm.

Lục Tinh Trầm.

Hắn nhíu chặt mày, một tay đỡ lấy Tô Nhân Nhi, che chở nàng ta sau lưng: “Muội không sao chứ?”

Cỏ đuôi chó tinh nhảy dựng lên: “Ta không chạm vào ả! Thật sự không chạm vào ả!”

Lục Tinh Trầm lạnh lùng liếc nhìn một cái, uy áp kinh người, dọa nó vội vàng rụt về sau lưng Phù Ngọc.

“Biểu ca...” Tô Nhân Nhi kéo tay áo Lục Tinh Trầm: “Muội chỉ muốn xin lỗi Tạ cô nương... Muội không cố ý chọc giận tỷ ấy...”

Lục Tinh Trầm không chút nghĩ ngợi: “Ta biết.”

Cỏ đuôi chó tinh tức đến ngã ngửa, nhoài nửa cái đầu ra khỏi lưng Phù Ngọc: “Ngươi biết cái gì! Ả ta chính là tới khoe khoang chuyện rách việc của hai người tối qua đấy!”

Tô Nhân Nhi vội vàng giải thích: “Biểu ca, chính vì muội lo lắng Tạ cô nương hiểu lầm, cho nên mới đặc biệt tới giải thích với tỷ ấy, nhưng tỷ ấy căn bản không nghe muội nói. Huynh mau nói chuyện tử tế với tỷ ấy đi!”

Mày Lục Tinh Trầm càng nhíu chặt hơn.

“Tạ Phù Ngọc.” Hắn thực sự chán ngấy cái thói đa nghi quỷ thần của nàng: “Nàng nghe cho kỹ đây, ta chỉ nói một lần. Ta và biểu muội tối qua chỉ là ôn chuyện cũ, chẳng có chuyện gì cả.”

Đầu ngón tay Phù Ngọc khựng lại.

Ban nãy nàng xem tướng cho Tô Nhân Nhi, nghi ngờ mình nhìn nhầm, bèn tỉ mỉ bấm tính lại một lần nữa.