Chương 2: Nàng ngủ ngàn năm

“Người đâu, chết ở đâu rồi!”

Nàng bực bội nổi giận rồi chợt nhớ ra, người “vắng mặt trong lễ tế” này lại chính là người đang được tế.

Nàng bị sự ngốc nghếch của mình chọc cho phát khóc.

Sau đó nghĩ lại, người khác không biết là nàng tự giận bản thân mình, chắc chắn cho rằng nàng đang khóc tang chàng.

Quả thực là trăm miệng khó cãi.

Sau đó nữa... nàng quên mất mình bắt đầu quen với điều đó từ khi nào.

Dường như chỉ là một ngày rất bình thường, mọi thứ đột nhiên quay trở lại như trước khi chưa gặp chàng, một mình nàng ăn cơm tử tế, ngủ nghỉ đàng hoàng, sẽ không còn thỉnh thoảng vô thức gọi tên chàng nữa.

Nàng rời khỏi tông môn, một mình đi qua rất nhiều nơi.

Tà ma trên thế gian đã bị quét sạch, bá tánh nghỉ ngơi an dưỡng, bốn biển thái bình thịnh thế.

Mọi người ca tụng chàng, kính sợ chàng, tạc cho chàng không ít tượng vàng.

Nàng đi ngang qua, nghe đầy tai sự tích vá trời của chàng, cười một cái ẩn sâu công danh.

Đây là thái bình thịnh thế mà chàng yêu thích, cũng vì nó mà trả giá bằng tính mạng.

Chàng không nhìn thấy, nàng liền thay chàng đi nhiều một chút, xem nhiều một chút.

Nàng đi rất lâu rất lâu.

Có một ngày, nàng nghe thấy trẻ con đầu làng đang hát bài đồng dao về chàng, nàng yên lặng đứng bên cạnh nghe một lúc, đột nhiên nảy ra một ý nghĩ.

“Người lợi hại như vậy, lại là phu quân đã mất của ta.”

Phu quân đã mất...

Phu quân đã mất...

Phu quân đã mất sao...

Quay đầu nhìn lại hơn trăm năm, cuối cùng trong thâm tâm nàng cũng đã chấp nhận chuyện này.

Vừa hay nàng cũng rất mệt mỏi.

Trong làng trồng rất nhiều cây Bồ Đề xanh, nàng thích loại cây hoa có tên khoa học mang chữ “Độ” này, thế là định cư ở đây.

Mặt trời mọc thì nghỉ, mặt trời lặn cũng nghỉ.

Vào một buổi chiều bình thường không có gì lạ, nàng ngủ một giấc không tỉnh lại.

---

Thực ra Phù Ngọc cho rằng mình sẽ không tỉnh lại.

Bị đánh thức, nàng còn hơi mơ màng.

“Phù Ngọc, nàng quậy đủ chưa?” Giọng thanh niên thiếu kiên nhẫn vang lên.

Phù Ngọc kinh ngạc.

Nàng quên mất đã bao nhiêu năm rồi không có ai gọi thẳng tên thật của nàng, bình thường đều gọi nàng là Tôn Thượng.

Hơn nữa cái gì gọi là “quậy”?

Phu quân quá cố của nàng tuy nhìn trẻ tuổi, nhưng xét về bối phận lại luôn là sư tôn, tổ sư tôn, tằng tổ sư tôn, thái tổ sư tôn của người khác...

Hình tượng bên ngoài của chàng trầm mặc tự giác, bất cận nhân tình, không ai dám nói chuyện lớn tiếng trước mặt chàng.