Chương 10: Một màn náo loạn

Hai người lăn thành một đống.

“Biểu ca huynh, huynh... huynh mau đứng dậy!”

Mắt thấy y phục hắn xộc xệch, thân hình cao lớn đè trọn lên người mình, hai má Tô Nhân Nhi đỏ bừng, vừa kêu vừa giơ tay lên, e thẹn dùng nắm đấm đánh vào ngực hắn.

“Bịch, Bịch bịch!”

Lục Tinh Trầm đang định đứng dậy chỉ cảm thấy l*иg ngực như trúng búa tạ, tim phổi nhất thời chấn động, đồng tử rung lên dữ dội.

Tuy biểu muội thường hay nói mấy câu kiểu “Số muội khổ, phải dựa vào đôi tay này cần cù lao động”, nhưng Lục Tinh Trầm vạn lần không ngờ nàng ta lại thực sự có một thân sức mạnh như trâu bò thế này.

Hắn chống một tay muốn bật người dậy, lại phát hiện cánh tay Tô Nhân Nhi không biết từ lúc nào đã quấn chặt lấy eo hắn.

Hắn sợ làm nàng ta bị thương, nhất thời lại không thể thoát ra được.

“Chủ nhân!” Phía trên bậc thang, cỏ đuôi chó tinh khϊếp sợ hét lớn: “Mồm ngài khai quang rồi hả? Hai người bọn họ! Ở ngay đây! Sinh con?”

Lục Tinh Trầm nuốt ngược một ngụm máu tươi vào trong.

Một trận hỗn loạn.

Lục Tinh Trầm vất vả lắm mới kết thúc được màn kịch náo loạn đầy xấu hổ này.

Hắn cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh bò dậy, sau khi đứng vững bèn đưa tay kéo Tô Nhân Nhi lên.

“Biểu ca...” Tô Nhân Nhi đỏ mặt hờn trách hắn: “Huynh phải cẩn thận một chút chứ!”

Nói đoạn, nàng ta theo thói quen giơ tay định đẩy cánh tay hắn.

Lục Tinh Trầm theo bản năng lách người né tránh cái chạm của nàng ta.

Tô Nhân Nhi sững sờ.

Đây là lần đầu tiên hắn né tránh sự đυ.ng chạm của nàng ta.

Nàng ta và hắn quen biết từ thuở ấu thơ, thanh mai trúc mã, lại còn đính hôn từ nhỏ.

Nếu không phải bảy năm trước gia đình hắn gặp biến cố, nàng ta và hắn đã sớm thành thân rồi, làm gì đến lượt nữ nhân khác chen chân?

Sao hắn có thể né tránh nàng ta?

Nàng ta đỏ hoe mắt, cắn môi, vô cùng tủi thân: “Biểu ca!”

Lục Tinh Trầm nhắm mắt lại, hít một hơi sâu, nhìn lên phía trên bậc thang: “Chuyện vừa rồi chỉ là ngoài ý muốn...”

Phù Ngọc đã sớm không còn ở đó.

Lục Tinh Trầm ngơ ngác, quay người nhìn về phía lối mòn trên núi, chỉ thấy bóng lưng nàng ngày một xa dần.

Thanh dật phiêu diêu, tiên phong đạo cốt.

Hắn có một khoảnh khắc thất thần.

Sao nàng có thể... không ồn không quậy?

Ngày trước chỉ vì chút chuyện lông gà vỏ tỏi nàng cũng ghen tuông l*иg lộn, hôm nay xảy ra chuyện hiểu lầm lớn thế này, nàng lại chẳng nói một lời.

Hình như nàng đã hoàn toàn không còn để tâm tới hắn nữa.

Trong lòng Lục Tinh Trầm bỗng dâng lên một khoảng trống rỗng không sao nắm bắt, hắn nhấc chân định đuổi theo, nhưng tay áo lại bị người ta kéo giữ.

Quay đầu lại, ánh mắt hắn vẫn còn vương sợ hãi, dừng trên bàn tay của Tô Nhân Nhi.

Tô Nhân Nhi nói: “Tạ cô nương cứ thế mà đi sao?”

Lục Tinh Trầm vẫn nhìn chằm chằm ngón tay nàng ta, tâm trí phiêu du: “Sao cơ?”

Vẻ mặt Tô Nhân Nhi đầy phẫn nộ, bênh vực hắn: “Biểu ca, huynh đang nói chuyện với nàng ta mà, huynh chưa nói xong, sao nàng ta có thể quay người bỏ đi, thế này thật quá thiếu tôn trọng người khác.”

Lục Tinh Trầm ngẩn ngơ một lát mới hoàn hồn.

Hắn cưỡng ép gạt bỏ cảm giác trống rỗng trong lòng, khẽ cười nhạt một tiếng: “Tính tình nàng ấy vốn vậy.”

Đều bị Tạ trưởng lão trước kia nuông chiều mà ra, đại tiểu thư nhà giàu, kiêu căng ngạo mạn vô cùng.

“Nhưng mà, nhưng mà.” Tô Nhân Nhi cắn môi: “Nữ tử chẳng phải nên lấy nam nhân làm trời sao, chẳng lẽ người trong tiên môn đều không tu nữ đức?”

Lục Tinh Trầm lắc đầu: “Người tu tiên không theo lễ giáo phàm tục ấy, tu sĩ chúng ta chỉ lấy cường giả vi tôn (kẻ mạnh là trên hết).”

“Vậy biểu ca cũng mạnh hơn Tạ cô nương mà, nàng ta vẫn coi thường người khác đó thôi.”

Nàng ta cau mày: “Chẳng lẽ chỉ vì xuất thân của chúng ta không cao quý bằng nàng ta, thì phải mãi mãi thấp hơn một bậc sao?”

Ánh mắt Lục Tinh Trầm dao động, bất giác mím chặt môi.

“Đừng nói nữa.” Giọng hắn trầm xuống: “Nợ nhà nàng ấy, sớm muộn gì ta cũng sẽ trả sạch.”