[Đế vương âm u rình mò bạch nguyệt quang nhiều năm rồi bày kế đoạt về tay x Mỹ nhân mất trí nhớ dịu dàng vô tình “thuần chó”.] Ôn Miểu bị thương dẫn đến mất trí nhớ, không còn nhớ gì về quá khứ. Thị n …
[Đế vương âm u rình mò bạch nguyệt quang nhiều năm rồi bày kế đoạt về tay x Mỹ nhân mất trí nhớ dịu dàng vô tình “thuần chó”.]
Ôn Miểu bị thương dẫn đến mất trí nhớ, không còn nhớ gì về quá khứ.
Thị nữ nói với nàng rằng nàng vốn là thiên kim thế gia, mấy tháng trước vừa mới chịu tang phu quân, nay mới trở lại kinh thành.
Dẫu mang thân phận góa phụ, Ôn Miểu lại tình cờ gặp một nam nhân tuấn mỹ si tình, cũng chính là đương kim thánh thượng.
Vị đế vương nắm giữ thiên hạ trong tay hứa trao cho nàng ngôi vị Hoàng hậu. Người tự tay cài hoa búi tóc cho nàng, dắt ngựa che nắng, việc gì cũng chiều theo ý nàng, phải nói là chăm sóc yêu thương đến từng li từng tí.
Hậu cung chỉ có một mình Ôn Miểu, những tưởng những ngày tháng ấy cứ thế trôi qua trong an nhàn, tự tại. Thế nhưng, sau khi thành hôn, vị đế vương kia lại hơi âm u, thậm chí là dính người quá mức.
Ban ngày phê duyệt tấu chương cũng muốn ôm nàng vào lòng, kề tai áp má, đến đêm lại càng đòi hỏi không biết mệt, gần như muốn khảm nàng vào l*иg ngực mình, ép đến mức khiến Ôn Miểu rưng rưng nước mắt.
Dưới thứ tình yêu đáng sợ ấy, Ôn Miểu vô tình phát hiện trong cấm cung lại cất giấu một bộ váy cưới trắng tinh.
Cuối cùng nàng cũng nhớ ra…
Trước khi xuyên không đến thời đại này, nàng đang mặc bộ váy ấy đứng giữa lễ đường.
…
Từ thuở thiếu thời Càn Nguyên Đế đã thường xuyên mơ thấy một giấc mộng. Trong mộng có vị thần nữ sống ở thiên đường, nàng có cốt cách an nhiên, tôn quý không gì sánh được. Kể từ đó, trong thư phòng của y luôn cất giữ một bức họa. Từ lãnh cung u tối đến hoàng đình uy nghiêm, bức họa ấy che giấu mọi si mê, du͙© vọиɠ của y. Vị thần nữ trong mộng đã đồng hành cùng y từ lúc còn là hoàng tử bị ghẻ lạnh cho đến khi bước lên ngôi cửu ngũ chí tôn.
Cho tới khi Càn Nguyên Đế ngồi vững trên ngai vàng, thiên hạ thái bình, triều thần dâng sớ mong quân vương mở rộng hậu cung, khai chi tán diệp. Vị đế vương nắm giữ thiên hạ ấy hèn mọn cầu xin một tung tích của thần nữ, nhưng đêm đó y không tài nào nhập mộng được nữa, một lần biệt ly kéo dài suốt mấy năm ròng.
Mãi đến một ngày, trong giấc mơ, y nhìn thấy thần nữ mặc bộ váy trắng như tuyết, chuẩn bị quay người gả cho kẻ khác. Đêm ấy, đế vương choàng tỉnh, đôi mắt đỏ ngầu, ngồi thẫn thờ cho đến lúc hừng đông.
Mùa đông năm ấy, trong kỳ săn bắn của hoàng gia. Càn Nguyên Đế cưỡi chiến mã, kéo căng cung, y nhìn thấy vị thần nữ mặc bạch y đang hôn mê bất tỉnh giữa trời tuyết trắng xoá.
Nàng mất trí nhớ rồi.
Vị đế vương trẻ tuổi cụp mi, nở nụ cười không dễ nhìn thấy.
Cơ hội của y đã tới rồi.
bao giờ full dzọo