Chương 30

Bàn tính của Trần chưởng quầy kêu leng keng, trong đầu đã hiện lên cảnh mình phát tài. Nhưng ngay lúc đó, ông ấy nghe thấy giọng nói trầm thấp của Ninh Trường Phong: “Không phải còn ba ngày nữa sao?”

“Hừ, đừng nói ba ngày, dù là ba năm thì ngươi cũng…”

Câu nói còn chưa dứt, ông ấy nhìn thấy tờ khế ước bán thân bị xé toạc thành hai mảnh, chậm rãi rơi xuống đất.

Ninh Trường Phong phủi lớp bụi bám trên chuôi đao, khép mắt lại một lúc, khi mở ra, ánh mắt đã tràn đầy kiên định: “170 lượng, ba ngày sau ta sẽ tự mình mang đến y quán. Nếu đến lúc đó ta không giữ lời hứa, ngươi báo quan cũng chưa muộn.”

Nói xong hắn không hề để ý tới Trần chưởng quầy nữa, quay lưng rời đi.

“Ngươi…” Bị khinh thường trước mặt mọi người, Trần chưởng quầy tức đến miệng méo mắt lệch: “Ngươi…” nửa ngày mới nghẹn ra một câu hung tợn: “Được, ta chờ!”

Bóng dáng của Ninh Trường Phong đã đi xa.

-

Đêm ấy, Lí chính từ trấn trên trở về nghe được chuyện này.

“Đừng để nói bậy bạ, không có ảnh hưởng gì đâu.” Ông gõ tẩu thuốc, trách cứ Ngọc thẩm.

“Sao lại không ảnh hưởng, mấy ngày nay trong thôn chẳng phải chỉ có phu thê Ninh Đại Cốc không ở nhà thôi sao? Không phải bọn họ thì còn ai vào đây nữa, hai phu thê lòng dạ độc ác! Phi!” Ngọc thẩm phỉ nhổ một tiếng, rồi lại túm lấy lão nhân nhà mình lải nhải: “Ta thấy ông cứ thiên vị nhà bọn họ! Có đứa nhi tử thi đỗ Đồng sinh thì ghê gớm lắm à, cũng chưa chắc thi đỗ Tú tài đâu…”

Ninh Phát Lâm im lặng gõ gõ tẩu thuốc, vẻ lo âu trên gương mặt càng lúc càng nặng nề.

Núi Lộc Minh

.

Đêm khuya tĩnh lặng, trong núi chim thú cũng đã nghỉ ngơi, nơi sâu trong rừng trúc vẫn còn một ánh đèn mờ mờ chưa tắt.

Khi Dung Diễn tỉnh lại, đúng lúc ngọn đèn dầu “đùng” một tiếng bật lên, ánh nến lập lòe chiếu sáng đầu bàn. Dưới ánh sáng mờ, y nhìn thấy một phong thư được đè bên dưới giá đèn.

Nét chữ vuông vắn ngay ngắn, là kiểu chữ kỳ lạ mà Ninh Trường Phong đã dạy y viết.

“Nếu ba ngày sau ta không quay lại, huynh hãy đưa Cảnh Thái Lam rời khỏi đây, tự tìm nơi mà sống.”

Dung Diễn vuốt nhẹ dòng chữ viết ngay ngắn trên giấy, trong lòng thầm nghĩ Ninh Trường Phong giống nhữ chữ viết của hắn vậy, thật sự chính trực, thật sự tốt bụng, cũng… Cố chấp đến đáng sợ.

Phải làm sao với hắn mới tốt đây?

“A phụ.” Cảnh Thái Lam dụi mắt, đứng ở cửa nhẹ nhàng gọi y một tiếng.

Dung Diễn đặt bức thư xuống, ngẩng đầu nhìn đứa nhỏ đứng dưới ánh nến. Cảnh Thái Lam có khuôn mặt xinh xắn đáng yêu, đôi mắt to tròn long lanh, làn da trắng nõn, hai má hơi phúng phính, trông chẳng giống y chút nào.

“Lại đây.” Dung Diễn vẫy tay.

Cảnh Thái Lam đi tới, ngồi xuống bên mép giường, thân hình nhỏ nhắn ngồi thẳng lưng, rất quy củ.

Ở nông thôn chẳng cầu kỳ gì mấy, nhiều gia đình phải đợi qua Tết mới may nổi một bộ quần áo mới. Vậy mà Ninh Trường Phong lại đặt may cho hai người bọn họ áo trong bằng vải tơ mềm, coi là đồ ngủ.

Dung Diễn nhìn kỹ ánh mắt của đứa nhỏ, bỗng nhiên híp mắt lại, hỏi: “Con rất sợ ta đúng không?”

Trái tim nhỏ bé của Cảnh Thái Lam lập tức nhảy dựng lên. Đôi mắt to nhìn Dung Diễn tràn đầy vẻ chột dạ. Cậu vội vàng cúi đầu, gần như không thể nhìn thấy mà khẽ gật đầu, đôi chân nhỏ căng thẳng mà cọ cọ trên mặt đất.

Dung Diễn nói: “Ngẩng đầu lên, nhìn ta mà nói chuyện.”

Giọng nói của y không lớn, vậy mà Cảnh Thái Lam lại sợ đến mức suýt nữa run rẩy cả người. Khi ngẩng đầu lên, đôi mắt đã ngập nước.

Dung Diễn khựng lại, vô thức vuốt nhẹ chiếc nhẫn ngọc đeo trên ngón tay út, giọng cũng dịu xuống, hỏi: “Trước kia ta đáng sợ lắm sao?”

Đôi mắt của Cảnh Thái Lam ngập nước, thút thít đáp: “Không… A phụ không hề đáng sợ… Là bọn họ ức hϊếp người… Hu hu hu…”

Cậu đưa tay lau nước mắt, chột dạ mà không dám nhìn Dung Diễn. Cậu từng tận mắt thấy a phụ vì phạm lỗi mà bị Tiên đế nhốt vào l*иg sắt, thả cả rắn độc và côn trùng cắn y…

Cho nên, lời này cũng không tính là nói dối, đúng không?

Dung Diễn bị tiếng khóc của cậu làm cho nhức đầu, nhíu mày, giơ tay ra hiệu cậu ngừng lại: “Được rồi, ta không hỏi nữa, đừng khóc.”

Cảnh Thái Lam lập tức ngừng khóc, đôi mắt đỏ hoe. Trên người cậu mặc quần áo mỏng manh, co rúm lại thành một cục, run lên khe khẽ, trông vô cùng đáng thương.

Dung Diễn yên lặng nhìn cậu một lúc lâu, đột nhiên vén chăn lên một góc: “Lên đây ngủ đi.”

Cảnh Thái Lam đầu tiên ngẩn người, rồi ngay sau đó khuôn mặt nhỏ nhắn mỉm cười rạng rỡ: “Vâng ạ!”

Cậu rón rén bò lên giường, cuộn mình trong chăn rồi cười khúc khích dựa sát vào Dung Diễn.

Sau khi a phụ mất trí nhớ trở nên dịu dàng hơn rất nhiều.

Trong lòng cậu thầm nghĩ: Hy vọng a phụ mãi mãi đừng khôi phục ký ức, bọn người xấu vĩnh viễn không tìm được bọn họ.