Chương 11

Y sinh ra vốn không cam chịu số phận như vậy.

Một lúc sau, Dung Diễn gọi: “Thái Lam, ra ngoài gọi người nữ nhân đó vào, ta có chuyện muốn nói.”

Cảnh Thái Lam kinh ngạc: “Ơ——”

Dung Diễn lạnh nhạt đáp: “Đi mau.”

Cảnh Thái Lam bất đắc dĩ, đành buông bát, căng da đầu ra mở cửa.

Triệu Tiểu Chi đang mắng đến hăng say, bỗng thấy cánh cửa căn phòng nhỏ mở ra. Một đứa bé chừng ba bốn tuổi đứng ở cửa, cố gắng gồng mình, cố tỏ ra hung dữ mà hét to: “Này! A phụ ta gọi ngươi vào!”

Triệu Tiểu Chi thoáng khựng lại, lẩm bẩm một câu: “Vào thì vào, ai sợ ai chứ.”

Nói rồi xăm xăm bước tới cửa, nhìn quanh một lúc không thấy Ninh Trường Phong đâu, lập tức khí thế tăng vọt, mạnh mẽ hiên ngang đi vào phòng. Vừa định mở miệng mắng người thì ánh mắt lại lướt đến Dung Diễn, lập tức ngẩn ra.

Ánh nhìn sắc bén, dung mạo tựa thần tiên, khiến lời lẽ tục tĩu còn chưa kịp thốt ra đã nghẹn lại trong cổ họng.

Tên Ninh Trường Phong khốn kiếp kia, không biết từ đâu nhặt được một người nam nhân đẹp đến vậy, đẹp như tiên giáng trần.

Dung Diễn không để cho đối phương có cơ hội phản ứng, vừa mở miệng đã hỏi thẳng: “Ngươi là dưỡng mẫu của Trường Phong?”

Tuy là hỏi, nhưng giọng điệu lại không hề có chút do dự hay nghi ngờ nào.

Triệu Tiểu Chi thoáng chột dạ, trong lòng giật thót. Người này mới chỉ ở lại nhà một đêm, sao ngay cả chuyện này cũng biết?

Nghĩ kỹ lại, chắc chắn là do Ninh Trường Phong nói cho y biết. Ăn cháo đá bát, thằng con hoang này!

Cơn giận bùng lên, bà ta khoanh tay trước ngực, ngước mắt lên nói đầy chua ngoa:

“Thì sao? Việc này liên quan gì đến một kẻ ngoài như ngươi?”

Dung Diễn khẽ mỉm cười, nhưng nụ cười kia lại như phủ một lớp sương lạnh khiến người rợn gáy. Rõ ràng chỉ là một người tàn phế nằm trên giường không dậy nổi, vậy mà Triệu Tiểu Chi lại cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, đáy lòng bỗng trào lên một nỗi sợ hãi mơ hồ, chỉ muốn rời khỏi căn phòng ngay lập tức.

Nếu lúc này là thuộc hạ cũ của Dung Diễn ở đây, e rằng đã sớm quỳ rạp xuống đất không dám ngẩng đầu.

Triệu Tiểu Chi đang lúng túng chưa biết làm gì thì nghe y chậm rãi nói:

“Ngươi năm lần bảy lượt mắng Trường Phong là đồ con hoang, xem ra không phải mẫu thân ruột của hắn. Đã là dưỡng mẫu, mà lại cay nghiệt đến vậy, tám phần là trong nhà có đứa con ruột nên mới luôn tìm cớ trút giận lên đầu hắn. Năm đó ôm hắn về, chắc cũng phải đánh đổi không ít chứ?”

Dung Diễn thản nhiên nói tiếp: “Nếu là bỏ tiền ra thì ngươi đã chẳng mua một đứa ca nhi làm gì. Vậy thì chỉ có thể là chuyện không thể công khai, có đúng không?”

Chỉ mấy câu đơn giản, nhưng sắc mặt Triệu Tiểu Chi đã trắng bệch dần, đến cuối cùng thì hoảng loạn cắt ngang: “Ngươi nói bậy gì thế! Thằng oắt đó là ta ôm từ trong gió tuyết mà về! Nếu không có ta nuôi nấng cho nó miếng ăn thì nó đã chết đói, chết rét từ lâu rồi!”

Dung Diễn không thay đổi nét mặt, giọng nói vẫn điềm tĩnh như cũ: “Mùa đông 25 năm trước, Bắc Chiêu và Nam Việt từng có một trận giao tranh lớn ở Ích Châu, chết đến mấy vạn người. Theo lời ngươi, chẳng lẽ ngươi ôm hắn về từ đám xác chết đó?”

Triệu Tiểu Chi lập tức im bặt, trong lòng bấn loạn, càng nghĩ càng hoảng. Người nam nhân này chẳng lẽ là yêu quái đội lốt người? Mới vài câu đã moi móc được chuyện cũ tận đáy hòm như vậy.

Không dám nói thêm gì nữa, bà ta giậm chân định bỏ đi.

Phía sau vang lên giọng nói âm u như ma quỷ của Dung Diễn: “Làm chuyện trái với lương tâm thì tự biết điều mà sống, đừng có đến trước mặt ta mà làm loạn.”

Triệu Tiểu Chi gần như chạy trốn khỏi căn phòng.

-

“Đương gia, đương gia, xảy ra chuyện lớn rồi!” Triệu Tiểu Chi vội vã chạy vào chính phòng, thấy Ninh Đại Cốc đang ngồi ngắm nghía hai thỏi bạc lớn nặng trĩu trên tay, bên cạnh bàn còn đặt một tờ khế ước mua bán đã được cả hai bên điểm chỉ.

“Có chuyện gì mà la lối om sòm thế? Đóng cửa lại, đóng cửa lại!” Ninh Đại Cốc hoảng hốt, vội nhét bạc vào trong ngực, nhỏ giọng quát.

Triệu Tiểu Chi dè dặt đóng cửa, ngồi xuống bên cạnh bàn, hạ thấp giọng: “Cái người nam nhân mà tên tiện loại nhặt về ấy, chẳng lẽ là yêu tinh trong núi? Sao hắn chỉ mới vài câu đã đoán được chuyện năm xưa ta ôm tên tiện loại kia về? Đáng sợ quá!”

Bà ta rùng mình nổi da gà, không hiểu vì sao mỗi lần bước vào căn phòng nhỏ kia, cả người đều thấy không yên. Ánh mắt của người nam nhân kia như lưỡi dao nhỏ, như thể có thể từng nhát từng nhát lóc da, rút xương bà ta ra vậy.

“Nữ nhân cả ngày chỉ nghĩ vớ vẩn! Có gì mà gọi là sự thật chứ? Đứa nhỏ đó rõ ràng là ta và bà nhặt được từ xác chết đôi mà mang về nuôi, bao nhiêu năm qua nuôi nấng hắn, chẳng lẽ hắn không báo đáp chúng ta sao?”