Mấy tỷ muội kia vẫn còn dễ đối phó, nhưng trưởng bối trong nhà thì không thể lơ là.
Những người đưa thuốc thăm bệnh tiện thể quan tâm đến nàng đều là cha mẹ hoặc tổ mẫu. Dù thế nào đi nữa, chờ sau khi khỏi bệnh thì nàng nhất định phải đi đáp tạ từng người.
Một người cả năm chẳng gặp được cha mẹ ruột một lần như Tạ Thiều: “…”
Tóm lại, nhớ tới chuyện này cũng chẳng khác gì không nhớ.
Tình huống chắc chắn sẽ ngày càng rối rắm, kéo dài thêm cũng không phải cách hay.
Mấy ngày qua, chén thuốc nào cũng đắng đến mức khiến nàng muốn ói.
Sau khi nghĩ thông suốt, Tạ Thiều quyết định hành động ngay, không hề chần chừ.
Nàng tìm một cây cột trụ có hoa văn chạm trổ thanh nhã, đang suy tính xem mình nên lấy tư thế nào đâm đầu vào để trông có vẻ tự nhiên, lại không quá giả tạo, đồng thời cũng tránh làm mình bị thương nghiêm trọng.
Kết quả còn chưa kịp hành động thì nàng đã bị người khác giữ chặt, rồi bị ấn chặt vào trong lòng ngực.
Người làm ra chuyện này không phải ai khác mà chính là nương của nàng. Một mỹ nhân đoan trang, từng cử chỉ đều toát lên vẻ lễ nghi giáo dưỡng cao quý, chỉ cần nhìn thoáng qua cũng biết xuất thân không tầm thường.
Nhưng giờ phút này Trịnh thị nào còn vẻ phong tư ngày thường, bà ôm chặt nữ nhi, nước mắt thấm ướt cả vạt áo.
Trịnh thị nghẹn ngào, giọng nói đứt quãng: “Thiều Nương, con đã biết rồi phải không?”
Trịnh thị khóc đến mức gần như không thở nổi, còn Tạ Thiều thì tràn đầy hoang mang.
Biết? Nàng biết cái gì?
Vì hoàn toàn không rõ tình cảnh xung quanh nên mấy ngày nay Tạ Thiều cũng dần dưỡng thành thói quen ít nói, tránh sai lầm. Nếu không cần thiết thì nàng tuyệt đối không tự tiện mở miệng để lộ mình biết hay không biết điều gì.
Nhưng bây giờ lại là cơ hội tốt để thử thăm dò thông tin.
Tạ Thiều chần chừ một chút, không phủ nhận lời Trịnh thị vừa nói mà chỉ vừa an ủi mẹ ruột đang rơi lệ, vừa thuận theo lời bà mà tiếp tục dò xét.
Và rồi nàng chậm rãi ghép nối được nội dung.
Nàng sắp phải xuất giá.
Tạ Thiều: “?”
Bị tin tức bất ngờ này làm cho sững sờ khiến nàng ngây ra một lúc lâu mới kịp phản ứng.
Nhưng ngay sau đó nàng lập tức nhận ra phản ứng của Trịnh thị có điều không ổn.
Thông thường một người mẹ có thể vì nữ nhi sắp lấy chồng mà đau lòng, nhưng liệu có đến mức khóc thảm thiết như vậy không? Hơn nữa khi nãy có khi nào Trịnh thị đã nghĩ rằng nàng muốn tìm đến cái chết không?
Rõ ràng, hôn sự này có vấn đề.
Liên quan trực tiếp đến tương lai của bản thân, Tạ Thiều chỉ có thể căng da đầu tiếp tục hỏi, cố gắng thu thập thêm tin tức.