Tạ Thiều cảm thấy tuổi dậy thì của mình có chút vấn đề. Nàng vậy mà lại mơ thấy mình xông pha chiến trường cổ đại, tựa như sát thần chuyển thế, một đao hạ gục một tiểu binh. Lúc tỉnh lại cảm giác dính …
Tạ Thiều cảm thấy tuổi dậy thì của mình có chút vấn đề.
Nàng vậy mà lại mơ thấy mình xông pha chiến trường cổ đại, tựa như sát thần chuyển thế, một đao hạ gục một tiểu binh.
Lúc tỉnh lại cảm giác dính nhớp ấy vẫn còn vương trên lòng bàn tay.
Tạ Thiều gục xuống giường nôn khan.
Trước nay nàng không có thịt không vui, vậy mà suốt nửa năm trời chỉ ăn chay, đến mức cha mẹ nàng sợ hãi, vội vã đưa nàng đi bệnh viện kiểm tra hết lần này đến lần khác.
Mà giấc mộng này không chỉ đến một lần mà còn như một bộ phim dài tập.
Ban ngày Tạ Thiều đi học, ban đêm lại hóa thành đại tướng quân trong mộng.
Một giấc mơ kéo dài suốt nhiều năm.
Sự phân liệt giữa hai cuộc sống này khiến nàng cảm thấy bản thân hoặc là mắc bệnh tâm thần, hoặc là con gái của trời.
Tạ Thiều tin tưởng khoa học nên tất nhiên nghiêng về khả năng thứ nhất nhiều hơn.
Nhưng không.
Sự thật lại chứng minh nàng chính là khả năng thứ hai.
Sau một tai nạn bất ngờ, nàng xuyên qua.
Không phải làm đại tướng quân trong mộng.
Mà là một tiểu thư bị ép gả sau yến hội.
Người nhà không một ai vui mừng, nhắc đến hôn sự chẳng khác nào tang lễ.
Ngoài cửa sổ, ngoài cửa đều có võ tì trông chừng.
Trong phòng, tất cả vật sắc nhọn đều đã bị thu hồi.
Không nhận được chút ký ức nào của thân thể này, Tạ Thiều im lặng: "…"
Có vẻ như tình huống thực sự rất không ổn.
...
Đoạn Ôn mất cha mẹ từ sớm, vì sinh tồn mà bước lên chiến trường.
Những gì lọt vào tai hắn chỉ có tiếng nguyền rủa thóa mạ của kẻ địch và tiếng kêu thảm thiết.
Nhưng vào một ngày nọ trong đầu hắn bỗng vang lên một thanh âm vừa dịu dàng, vừa dễ nghe.
Nhiều lần trọng thương hôn mê, nhưng mỗi lần tỉnh lại thì vết thương trên người hắn đều đã được băng bó cẩn thận.
Thế rồi một ngày giọng nói kia đột nhiên biến mất.
Về sau hắn nắm giữ trọng binh, cát cứ một phương, trở thành bậc "trọng thần" quyền khuynh thiên hạ.
Lần nọ nhập kinh dự tiệc, hắn vô tình nghe được một thanh âm vô cùng quen thuộc: "Thực xin lỗi, ngươi không sao chứ?"
Đoạn Ôn không để lộ chút khác thường nào mà chỉ thản nhiên đáp lại một câu.
Nhưng khi lướt ngang qua nàng thì khóe môi hắn lại cong lên, để lộ ra hàm răng trắng sắc bén.
Tìm được nàng rồi.
Trâm anh thế tộc, cao môn quý nữ, bên cạnh còn có một vị thanh mai trúc mã môn đăng hộ đối.
Đó là kiểu người mà trước đây hắn thậm chí không đủ tư cách chạm tới.
Nhưng thì đã sao?
Hắn muốn, vậy thì nhất định sẽ đoạt lấy.
Tính đọc thử thôi mà hay quá xong quay ra thấy có 5c-.-