Chương 45: Đừng trốn ta

Cố Trường Khuynh nói với Thẩm Tố Tố: “Không cần nhắc đến hắn.”

Thẩm Tố Tố chu môi: “Sao vậy, chàng ghen à?”

“Đúng vậy.” Cố Trường Khuynh thừa nhận. Thẩm Tố Tố trái một câu Lương Chiêu, phải cũng là Lương Chiêu, dường như Lương Chiêu chỉ có liên quan đến nàng.

“Chàng… chàng đến cả loại chuyện này cũng dám thừa nhận, chàng không biết xấu hổ.” Thẩm Tố Tố lập tức nói lắp.

Cố Trường Khuynh dẫn Thẩm Tố Tố đến bên xe ngựa, hai tay bế nàng đặt lên xe.

Hắn ôm nàng, nhìn vào mắt nàng nói: “Ta chỉ hy vọng, trong miệng Tố Tố có thể nhắc đến ta nhiều hơn, chứ không phải là tên nam tử khác.”

Thẩm Tố Tố lập tức gọi liên tiếp mấy tiếng: “Trọng Cửu Trọng Cửu Trọng Cửu Trọng Cửu……”

Trọng Cửu sợ đến mức suýt nữa nhảy dựng từ mặt đất: “Cô gia, cô gia, ngày mai ta liền đổi tên!”

“Còn cùng ta tức giận gì chứ?” Cố Trường Khuynh cũng bước lên xe ngựa, đưa Thẩm Tố Tố vào trong.

“Đây là xe ngựa của ta.” Thẩm Tố Tố ngã xuống giường, ôm lấy lò sưởi nói.

Cố Trường Khuynh lại gần, đưa tầm mắt ngang với nàng: “Tố Tố, gọi ta một tiếng.”

“Không ——” Thẩm Tố Tố quay đầu đi.

“Chính nàng lấy tên, cũng không muốn gọi?” Cố Trường Khuynh thuận thế ngồi xuống bên cạnh nàng.

Hắn quá hiểu Thẩm Tố Tố, chỉ cần dùng chuyện khác làm nàng phân tâm, nàng liền sẽ quên mất chuyện trước đó.

Ví dụ như hiện tại, Thẩm Tố Tố liền đã quên đuổi hắn xuống xe ngựa.

“Không muốn.” Thẩm Tố Tố nghiêng đầu sang bên kia.

Cố Trường Khuynh cầm lấy tay nàng, lòng bàn tay hắn còn ấm hơn cả lò sưởi bảo bối trong lòng ngực nàng.

Thẩm Tố Tố muốn giãy ra, nhưng không có chút sức lực nào, liền kệ hắn.

“Hôm nay, đa tạ đại tiểu thư giúp ta giải vây.” Cố Trường Khuynh nói vậy.

Tuy rằng cuối cùng Thẩm Tố Tố lại gây thêm phiền phức cho hắn, nhưng hắn vẫn cảm thấy vui.

Thẩm Tố Tố thật sự quan tâm hắn.

“Ta chỉ là ——” Thẩm Tố Tố mở miệng, lại muốn biện giải cho mình.

Cố Trường Khuynh dùng ngón tay chặn môi nàng lại: “Không được nhắc đến người khác.”

Thẩm Tố Tố cắn ngón tay hắn: “Cố Nam Chu, chàng ——” thật keo kiệt.

“Có đây.” Cố Trường Khuynh cắt ngang lời nàng.

“Cố Nam Chu, chàng ——” thật không biết xấu hổ.

“Sao vậy?” Cố Trường Khuynh tiếp tục đáp lời.

“Cố Nam Chu, chàng……” Tức chết ta rồi!

“Đại tiểu thư, có gì phân phó?” Cố Trường Khuynh chuẩn xác ngắt lời Thẩm Tố Tố.

“Chàng chàng chàng ——” Thẩm Tố Tố trừng mắt nhìn Cố Trường Khuynh.

“Buổi tối ăn gì?” Cố Trường Khuynh hỏi.

“Ở Xuân Hoài lâu ăn no rồi, nhưng ta muốn ăn bánh hoa đào ở thành Tây, phải là còn nóng.” Thẩm Tố Tố đang tức giận nhưng bị hắn chuyển hướng đề tài.

“Ta đi mua.”

“Đợi chàng mua về cũng nguội rồi.”

“Tố Tố cho rằng ta chạy không đủ nhanh?”

“Nhanh tới mức nào?”

“Nếu ta đi ngay bây giờ, thì lúc Tố Tố ngồi xe ngựa trở về phủ, ta sẽ đem bánh hoa đào nóng mang về.”

“Ta không tin!” Thẩm Tố Tố không tin Cố Trường Khuynh lợi hại như vậy, Cố Trường Khuynh rất ít thể hiện gì trước mặt nàng, hoặc có thể nói, Thẩm Tố Tố đã quen với năng lực vượt người thường của hắn.

“Tố Tố, đánh cược không?” Cố Trường Khuynh hỏi.

“Cược gì?” Thẩm Tố Tố thích chơi đùa, vừa nghe đánh cược liền hứng thú.

“Nếu ta có thể trở về kịp, Tố Tố sau này không được trốn tránh ta nữa.” Cố Trường Khuynh nói.

“Mới không thèm!” Thẩm Tố Tố cảm thấy mình đâu phải ngốc.

“Vậy Tố Tố nói điều kiện đi.” Cố Trường Khuynh nói.

“Nếu chàng thắng, ta… ta sẽ không trốn tránh chàng trong một tháng, chỉ một tháng thôi.”

“Được.” Cố Trường Khuynh cười khẽ.

Tiếng cười của hắn còn vang trong xe ngựa, người đã vén rèm bay ra ngoài, thân ảnh chỉ chớp mắt liền biến mất tại chỗ.

Ngoài xe ngựa, gió tuyết lùa vào một chút, Thẩm Tố Tố hơi ngẩn người.

Sau một lúc lâu, Thẩm Tố Tố mới phản ứng lại, nàng thúc giục Trọng Cửu: “Mau mau, làm xe ngựa chạy nhanh lên, chàng nhất định còn chưa về!”

“Dạ!” Trọng Cửu cũng vui vẻ hóng chuyện, giương roi ngựa lên, xe ngựa lập tức phóng đi nhanh như bay.

Không bao lâu sau, khi xe ngựa dừng trước cổng lớn Thẩm phủ, từ trên mái hiên truyền đến tiếng gió rì rào.

Thẩm Tố Tố còn chưa bước xuống xe ngựa thì một bàn tay đã vươn đến trước mặt nàng.

Cố Trường Khuynh một tay cầm túi giấy đựng bánh hoa đào còn nóng, một tay đưa ra trước mặt nàng.

“Đại tiểu thư, xuống đi.” Hắn mỉm cười nói.

Thẩm Tố Tố giấu mu bàn tay mình ra sau lưng, không muốn nắm tay hắn.

“Đại tiểu thư, vụ đánh cược này không tính là ta thắng sao?” Cố Trường Khuynh hỏi.

“Cho ta sờ thử bánh hoa đào.” Thẩm Tố Tố ngồi bên xe ngựa, nói vậy.

Cố Trường Khuynh mở giấy gói ra, đặt một chiếc bánh hoa đào vào lòng bàn tay Thẩm Tố Tố.

Thẩm Tố Tố khẽ kêu lên: “Nóng.”

Cố Trường Khuynh thổi thổi cho nàng.

Thẩm Tố Tố nhìn chằm chằm hắn một lúc, sau đó cúi đầu, ngao một ngụm cắn lấy bánh hoa đào.

Nàng nắm tay Cố Trường Khuynh, từ trên xe ngựa nhảy xuống.

Đã đánh cược thì phải chịu thua, chỉ một tháng thôi mà, Thẩm Tố Tố vẫn có thể chấp nhận được.

Cố Trường Khuynh nắm tay nàng đi vào trong phủ, Thẩm Tố Tố theo bản năng muốn rút tay lại, nhưng Cố Trường Khuynh không để nàng rút ra.

“Tố Tố muốn nuốt lời?” Hắn hỏi.

“Mới không phải!” Thẩm Tố Tố vừa bĩu môi vừa đáp.

Không thể không nói, tay Cố Trường Khuynh còn ấm áp hơn cả lò sưởi, Thẩm Tố Tố không thích đến gần hắn là vì sợ mình sẽ quen với độ ấm đó, rồi về sau không cần đến lò sưởi nữa.

Thật ra Thẩm Tố Tố vẫn luôn không tách giường ngủ với Cố Trường Khuynh, có lúc nàng giận dỗi ngủ một mình sẽ gặp ác mộng, hơn nữa Cố Trường Khuynh sẽ lén đến xem nàng, khiến nàng mất mặt không biết bao nhiêu lần.

Xấu hổ quen rồi, nàng cũng chấp nhận để Cố Trường Khuynh ở bên cạnh.

Ban đêm, nàng bò lên giường, trong phòng có địa long, rất ấm áp dễ chịu.

Khi ngủ, Cố Trường Khuynh thật sự không khăng khăng dán nàng, nhưng Thẩm Tố Tố lại rất giỏi làm người khác không kìm được.

Ví như hiện tại, Cố Trường Khuynh đang trốn nàng, thì nàng lại càng muốn tới gần hắn.

Thế là nàng nghiêng người trong ổ chăn, trực tiếp chui vào trong chăn của Cố Trường Khuynh.

Thân thể Cố Trường Khuynh lập tức căng cứng, giọng nói trầm thấp xen lẫn chút run rẩy: “Tố Tố, làm gì vậy?”

“Cố Nam Chu, ta nói rồi là sẽ không né tránh chàng.” Thẩm Tố Tố dụi mặt vào ngực hắn, làm nũng.

Cố Trường Khuynh: “……”

Hắn đè đầu Thẩm Tố Tố lại, khẽ nói: “Được.”

Giọng hắn cực kỳ trầm thấp, mang theo sự rung động nơi l*иg ngực, khiến gáy Thẩm Tố Tố tê rần cả lên.

“Cố Nam Chu ——” nàng lại vươn tay, vòng qua cổ hắn.

Cố Trường Khuynh không dám nhìn thẳng nàng, sợ nàng thấy ánh mắt hắn lúc này có điều gì khác thường.

Hắn quay mặt đi, khẽ đáp: “Tố Tố, sao vậy?”

“Không sao cả.” Thẩm Tố Tố thấy hắn ăn mệt, rất đỗi vui vẻ.

Nàng cúi đầu, dụi dụi vào cổ hắn.

Cố Trường Khuynh đè vai nàng xuống: “Tố Tố, ngủ đi.”

“Cố Nam Chu, ta ngủ cũng phải cọ chăn thế này.” Thẩm Tố Tố nói rất hợp lý.

“Vậy nàng…cọ đi.” Cố Trường Khuynh đành chiều theo nàng.

Thẩm Tố Tố khẽ cười trong bóng tối: “Cố Nam Chu, sao người chàng lại cứng vậy, cộm cả ta rồi.”

Tay nàng từ trước ngực hắn lần xuống tận bụng, tất cả là do hắn tự chuốc lấy.

“Ta vốn vẫn như vậy.” Cố Trường Khuynh đè bàn tay lộn xộn của nàng lại, giọng nói đã không còn bình tĩnh.

“Chàng tránh ta? Ta đã nói là sẽ không né tránh chàng mà.” Thẩm Tố Tố nói, “Đây là chàng tự mình đánh cược.”

“Được rồi, Tố Tố, đừng nháo nữa, ngủ sớm đi.” Cố Trường Khuynh đè tay nàng lại, không để nàng nghịch tiếp, hít sâu một hơi nói.

“Cố Nam Chu, chàng hư, chàng nắm tay ta.” Thẩm Tố Tố oán trách.

Cố Trường Khuynh lập tức buông lỏng ra.

Thẩm Tố Tố không nhận thấy được hắn có gì khác thường, nhưng nàng thật sự mệt rồi, nên cũng không đùa nữa.

Nàng vòng tay qua eo hắn, nhắm mắt lại rồi ngủ.

Một lúc lâu sau, khi chắc chắn nàng đã ngủ, Cố Trường Khuynh mới thả lỏng thần kinh căng thẳng.

Trong bóng tối, hắn nhẹ nhéo mặt Thẩm Tố Tố, bất đắc dĩ thở dài.

Tất nhiên, nhân lúc Thẩm Tố Tố ngủ, hắn vẫn cúi đầu hôn nhẹ lên chóp mũi nàng một cái.

Gần đây, hắn to gan hơn nhiều, trước kia chỉ dám hôn trán Thẩm Tố Tố, giờ thì đã dám hôn xuống dưới.

_______

Sáng hôm sau, hiếm khi Cố Trường Khuynh không dậy sớm. Tuy đã tỉnh nhưng hắn không rời giường, cứ nửa nằm như vậy, để mặc Thẩm Tố Tố ôm lấy mình.

Cố Trường Khuynh tiện tay mò lấy một quyển sách đầu giường đọc. Khi Thẩm Tố Tố mở mắt, liền bắt gặp ánh mắt đang đọc sách kia của hắn.

Thẩm Tố Tố theo bản năng muốn bật dậy khỏi người hắn, nhưng Cố Trường Khuynh đè lại eo nàng, không cho nàng trốn.

“Tố Tố ngủ một đêm liền quên là mình đã thua cược?” Cố Trường Khuynh nhắc nhở nàng.

“Bổn tiểu thư đã nói là sẽ làm!” Thẩm Tố Tố lớn tiếng nói.

“Vậy thì trốn cái gì?” Cố Trường Khuynh hỏi.

“Ta muốn dậy, Cố Nam Chu, chàng nóng quá, tối qua ta đổ cả mồ hôi.” Thẩm Tố Tố sờ lên trán mình, bên má quả nhiên có vài lọn tóc ướt.

“Tố Tố dán thật chặt.” Cố Trường Khuynh nói.

“Ta đã đánh cược thì phải chịu thua.” Thẩm Tố Tố ngồi lên giường, chỉnh lại mái tóc dài, suối tóc đen rũ xuống từ bờ vai.

Cố Trường Khuynh dùng ngón tay vuốt tóc nàng, không nói gì, chỉ cười khẽ.

“Mấy ngày nay rảnh, đi chơi ngoài thành với nàng một chuyến.” Cố Trường Khuynh nói.

“Mùa đông, chẳng có gì để đi du ngoạn cả.” Thẩm Tố Tố thất vọng bĩu môi.

Mùa đông Giang Nam rất ngắn, dù có tuyết cũng chỉ là một lớp mỏng, chẳng có gì thú vị.

Năm nay tuyết rơi dày hơn chút, người Giang Nam rất hiếu kỳ, nhiều người ra ngoài người tuyết. Thẩm Tố Tố cũng muốn đi, nhưng thân thể nàng không cho phép.

Những năm trước, mùa đông nàng không rời nổi lò sưởi, nặng thì cả mùa đông đều nằm trong phòng sưởi địa long, càng đừng nói đến chuyện ra ngoài thành chơi.

“Ta đi với nàng.” Cố Trường Khuynh đặt lòng bàn tay ấm áp lên gò má Thẩm Tố Tố.

Hắn xem như đã hiểu rõ giá trị của mình, dùng bàn tay ấm áp sưởi ấm cho Thẩm Tố Tố, hỏi: “Đủ ấm chưa?”

“Chàng liền ỷ vào mình tập võ, thân thể tốt hơn chút.” Thẩm Tố Tố có chút ghen ghét nói.

Nàng không thể tập võ, thân thể lại quá yếu.

“Vậy đại tiểu thư không hài lòng sao?” Hắn hỏi.

“Không ——” Thẩm Tố Tố kéo dài giọng nói.

“Vậy phải làm sao mới vừa lòng? Đại tiểu thư cứ việc nói, ta sẽ cố gắng.” Hắn nói.

Thẩm Tố Tố từ trên xuống dưới đánh giá hắn hồi lâu, rõ ràng là không tìm được chỗ nào không hoàn mỹ trên người Cố Trường Khuynh.

Nàng xoay đầu, không nói gì.

Cố Trường Khuynh đưa tay từ gò má nàng vuốt xuống, vỗ nhẹ đầu nàng: “Dậy đi.”

Thẩm Tố Tố đưa tay ra: “Giúp ta mặc quần áo.”

Trên giường, nàng vẫn đang mặc áo ngủ đơn lót thêm nhung, nếu muốn xuống giường thì còn phải khoác thêm áo ngoài.

Cố Trường Khuynh cụp mắt, vụng về giúp nàng buộc dải lưng bên hông.

Hắn như vậy, đến cả Thẩm Tố Tố cũng không thể tìm ra chút nào giống tra nam.

Tất nhiên, không lâu sau trong ngày hôm đó, Tiểu Mãn lại tìm Thẩm Tố Tố, trộm kháng nghị.

“Tiểu thư, cứ như vậy nữa, em sắp thất nghiệp mất….” Tiểu Mãn nói.

“Sao vậy?” Thẩm Tố Tố hỏi.

“Cô gia sao lại giành việc của em? Làm cũng không ra sao, người xem, thắt lưng chỗ này bị lệch.” Tiểu Mãn giúp nàng chỉnh lại dây lưng.

“Ừm…… Ta phạt hắn.” Thẩm Tố Tố ngửa đầu nói.

Tiểu Mãn lẩm bẩm: “Tiểu thư, đây thật sự là trừng phạt sao?”