Chương 44: Bảo vệ hắn

Thẩm Tố Tố liếc mắt một cái liền nhìn thấy Lương Tuyết, nàng xoa xoa hai mắt mình rồi nói: “Lương đại nhân, ngài sao lại ở chỗ này?”

Cố Trường Khuynh ho nhẹ một tiếng, không lên tiếng, không biết vì sao, hắn có chút chột dạ.

Hắn không nghĩ tới sẽ để Thẩm Tố Tố biết những việc này.

Lương Tuyết liếc nhìn Cố Trường Khuynh, lại nhìn sang Thẩm Tố Tố, bà rất nhanh đã nhận ra Thẩm Tố Tố đối với chuyện này cũng không có vẻ gì là cảm kích.

Cố Trường Khuynh trầm mặc, hắn không biết nên nói gì với Thẩm Tố Tố thì tốt.

Cũng may hôm nay Thẩm Tố Tố ở Xuân Hoài Lâu ăn uống vui vẻ, đầu có chút choáng váng, nên có một số việc căn bản là không nghĩ kỹ lại.

Lương Tuyết là người thông minh, lập tức mỉm cười nói: “Ta chỉ là đến xem thử, xem công tử có thể cướp Thẩm tiểu thư từ tay Chiêu Nhi là người như thế nào.”

Thẩm Tố Tố nhìn Cố Trường Khuynh một cái, có chút kinh ngạc, thật sự tin lời Lương Tuyết nói.

Nàng nghĩ, chuyện này cũng không thể trách Cố Trường Khuynh.

Vì thế nàng bước lên một bước nói: “Lương đại nhân, là ta tự mình muốn gả cho Nam công tử, không liên quan đến chàng, huống hồ, ta cũng không thích Lương Chiêu.”

Lương Tuyết mỉm cười nhìn Thẩm Tố Tố, ánh mắt còn liếc qua người Cố Trường Khuynh.

Cố Trường Khuynh đứng dậy, cùng Lương Tuyết phối hợp diễn một vở kịch: “Lương đại nhân, Tố Tố đã nói như vậy, ngài cũng nên tin rồi chứ?”

Lương Tuyết thu ánh mắt, đáp lời, rồi nói với Thẩm Tố Tố: “Thẩm tiểu thư, tiểu thư yên tâm, ta sẽ không làm khó Nam công tử, lần này đến đây, ta chỉ là muốn dò hỏi chi tiết án ma đao.”

Thẩm Tố Tố vừa nghe xong thì luống cuống, án ma đao không chịu nổi sự cân nhắc, nàng không đi nói: “Lương đại nhân, ngài muốn xem chi tiết án ma đao, thì cứ xem hồ sơ là được.”

Cố Trường Khuynh không ngờ Thẩm Tố Tố trước mặt Thứ sử lại ra sức bảo vệ hắn như vậy, hắn ho nhẹ một tiếng rồi nói: “Tố Tố, ta sẽ cùng Lương đại nhân nói rõ chuyện đó.”

Thẩm Tố Tố vẫy vẫy tay với hắn, Cố Trường Khuynh đứng dậy gạ gật đầu với Lương Tuyết, sau đó theo Tố Tố ra cửa.

Rời khỏi phòng riêng, Thẩm Tố Tố kéo Cố Trường Khuynh đến góc, nhỏ giọng nói: “Cố Nam Chu, Lương đại nhân không dễ đối phó như cha ta, chàng tuyệt đối đừng lỡ miệng nói ra thân phận của chàng đấy.”

“Đúng vậy.” Cố Trường Khuynh vỗ vỗ mu bàn tay của nàng.

“Chuyện bên Lương Chiêu là chuyện của ta, ta không nghĩ tới Lương đại nhân lại canh cánh trong lòng chuyện này.” Thẩm Tố Tố nhíu mày, “Bà ấy hẳn là không phải người như vậy.”

Lương Tuyết vẫn luôn rất coi trọng tình cảm của phu thê bọn họ, tình nguyện làm tổn hại một chút hình tượng của mình cũng muốn giúp Cố Trường Khuynh giải vây.

Cố Trường Khuynh lắc đầu nói: “Tố Tố, sự tình không phải như nàng nghĩ, chẳng qua bà ấy là mượn cớ này để trao đổi án tử với ta thôi.”

“Án tử đó cũng thật khó giải quyết.” Thẩm Tố Tố bĩu môi nói với Cố Trường Khuynh, “Cố Nam Chu, chàng thật phiền phức!”

“Đúng đúng đúng.” Cố Trường Khuynh bất đắc dĩ cười nhẹ, tuy rằng Thẩm Tố Tố đã phá hỏng việc trao đổi của bọn họ, nhưng hắn một chút cũng không trách nàng.

“Ta tiếp tục cùng Lương đại nhân nghị sự, lát nữa lúc trở về, ta đưa nàng cùng về, được không?” Hắn dỗ dành Thẩm Tố Tố.

Thẩm Tố Tố ngẩng đầu lên nhìn hắn nói: “Ta tự mình trở về, mới không cần chàng đưa ta đâu.”

Nàng ôm chặt lò sưởi trong lòng, quay đầu đi.

Thẩm Tố Tố phát hiện mình dường như quá mức quan tâm đến Cố Trường Khuynh, cho nên lập tức dừng lại.

Cố Trường Khuynh đương nhiên không coi lời nàng là thật, hắn vẫn như cũ chuẩn bị lát nữa sẽ đưa Thẩm Tố Tố cùng về Văn phủ.

Hắn trở lại phòng, nói lời cảm tạ với Lương Tuyết: “Đa tạ Lương đại nhân giúp ta giải vây, ta không giỏi lừa gạt nàng, chỉ có thể tạm thời qua loa như vậy.”

“Chuyện lớn như vậy mà cũng không nói với thê tử?” Lương Tuyết nhìn Cố Trường Khuynh rồi nói, “Xem ra tình cảm của các ngươi cũng không được tốt như lời đồn bên ngoài.”

Cố Trường Khuynh duy chỉ không thể tiếp thu kiểu trêu chọc này, hắn nghiêm túc nói: “Chỉ là trước khi sự thành, nguy hiểm rất nhiều, ta không hy vọng nàng bị cuốn vào.”

“Thẩm Nghiêm là một nhân tài, người lại để ông ấy rời đi, đó là tổn thất lớn.” Lương Tuyết cười nói, “Nếu không có Thẩm tiểu thư, ông ấy nhất định sẽ rất vui lòng tham gia vào.”

“Nhạc phụ ta… có chuyện gì sao?” Cố Trường Khuynh hỏi.

“Đây không phải là chủ đề chúng ta nên thảo luận.” Lương Tuyết lấy một phần công văn trong tay áo ra, “Nam công tử, không, là Cố gia tiểu thiếu gia, trước khi ta đến đây, ta đã sưu tập đủ danh sách các vị trưởng quan của mười hai châu quận ở Giang Nam.”

“Nếu người có thể chứng minh mình đủ năng lực để lãnh đạo chúng ta, công văn này, ta tự nhiên sẽ dâng lên.” Lương Tuyết nói.

Cố Trường Khuynh hơi kinh ngạc, hắn không nghĩ tới Lương Tuyết đến cả cái này cũng chuẩn bị sẵn, hình như bà vẫn luôn chờ đợi ngày hôm nay.

Hắn thu ánh mắt, bắt đầu cùng Lương Tuyết bàn về chính sự.

Bên kia, Thẩm Tố Tố trở về phòng mình, Tiểu Mãn đã quay lại, nàng thấy Thẩm Tố Tố mãi không về thì vội gần như muốn khóc.

“Tiểu thư, người đi đâu vậy?” Tiểu Mãn vội vàng bước tới hỏi.

“Không có gì.” Thẩm Tố Tố ngồi xuống trước bàn cơm, tiếp tục ăn lẩu.

Chỉ là nàng ăn đến có chút thất thần, trong lòng luôn lo lắng Lương Tuyết vì chuyện của Lương Chiêu mà làm khó Cố Trường Khuynh.

Trong mắt Thẩm Tố Tố, Cố Trường Khuynh tính tình cực kỳ tốt, luôn bị nàng bắt nạt, cho nên nếu Lương Tuyết thật sự nhằm vào Cố Trường Khuynh, hắn liệu có thể ứng phó nổi?

Không được không được… Thẩm Tố Tố lại ăn thêm một xiên thịt dê, nàng tự nói với mình, không cần quan tâm đến Cố Trường Khuynh như vậy.

Nhưng… nhưng đây là phiền phức của nàng, nếu vô cớ liên lụy đến hắn thì cũng không tốt.

Thẩm Tố Tố tự cho là mình thông minh, ánh mắt đảo một vòng, nàng nói với Tiểu Mãn: “Tiểu Mãn, em đi gọi Trọng Cửu, bảo hắn về nhà một chuyến.”

“Bảo Trọng Cửu nói với lão cha, Lương đại nhân đã đến Trường Châu, để cha chạy nhanh đến Xuân Hoài Lâu nghênh đón bà ấy.” Thẩm Tố Tố quyết định gọi Thẩm Nghiêm đến đối phó với Lương Tuyết.

“Lương đại nhân!” Tiểu Mãn khϊếp sợ, “Ngài ấy…ngài ấy tới Trường Châu? Sao chúng ta không hề nghe nói?”

“Trộm đến.” Thẩm Tố Tố chống cằm nói.

“Dạ.” Tiểu Mãn vội vàng chạy xuống lầu.

Lúc này Thẩm Nghiêm đang tranh thủ lúc nghỉ ngơi tắm rửa, ở sân nhà mình uống rượu, vừa thưởng tuyết vừa có rượu ngon và món ngon làm bạn, cuộc sống thật sự không tồi.

Bên kia, Trọng Cửu chạy tới nói rằng Thứ sử đại nhân đã đến Trường Châu.

“Tới thì tới, ta sớm biết rồi…” Thẩm Nghiêm lẩm bẩm, suýt nữa để Trọng Cửu nghe thấy.

“Lão gia, ngài nói gì?” Trọng Cửu nghi hoặc.

“Ta nói thật là quá bất ngờ, sao Lương đại nhân lại đến Xuân Hoài Lâu?” Thẩm Nghiêm vừa cài áo choàng vừa hỏi.

“Tiểu thư bảo ta nói, ta cũng không biết rõ.” Trọng Cửu căn bản không hiểu nội tình, “Chỉ là cô gia cũng đang ở đó…”

“Ai da trời ơi!” Thẩm Nghiêm vỗ trán, ông gần như đã đoán ra chuyện gì xảy ra, không hiểu sao lại sinh ra một nữ nhi ngu ngốc như vậy!

Nhưng Thẩm Tố Tố đã nói, ông cũng không thể không xuất phát.

Thẩm Nghiêm sải bước leo lên tuấn mã màu mận chín, một đường thẳng hướng Xuân Hoài lâu mà đi.

Bên kia, Cố Trường Khuynh và Lương Tuyết đang bàn đến chỗ mấu chốt, thì cửa phòng lại bị gõ vang.

Cố Trường Khuynh có chút nghi hoặc: “Tửu lâu này đều là người của ta, hôm nay hẳn là sẽ không có người ngoài tới.”

“Có lẽ là Thẩm tiểu thư lo lắng cho người, đi mở cửa đi.” Lương Tuyết lại rất thấu hiểu lòng người.

Kết quả, Cố Trường Khuynh đi ra phía trước, vừa mở cửa liền thấy Thẩm Nghiêm với vẻ mặt bất đắc dĩ.

“Ta có thể làm sao bây giờ a!” Thẩm Nghiêm vừa chỉnh lại đai lưng, lập tức đi vào, “Tố Tố gọi ta tới, ta có thể không tới sao?”

Thẩm Nghiêm vừa nói như vậy, bọn họ liền hiểu rõ nguyên nhân Thẩm Nghiêm xuất hiện ở đây.

Lương Tuyết bất đắc dĩ khẽ cười: “Nam Chu, Thẩm tiểu thư thật sự rất quan tâm người, đến cả cha nàng cũng gọi đến rồi.”

“Các người cứ tiếp tục nói ——” Thẩm Nghiêm tức giận chống nạnh, “Ta coi như không nghe thấy gì.”

“Minh Di hẳn là sớm biết ta đến rồi?” Lương Tuyết bỗng mở miệng, chữ “Minh Di” bà gọi chính là tên tự của Thẩm Nghiêm, rất ít người biết, mà hai chữ này dường như cũng không còn hợp với khí chất hiện tại của ông.

“Biết rồi biết rồi.” Thẩm Nghiêm vẫn chỉ thở dài, “Lần sau các người muốn bàn chuyện, có thể tìm chỗ nào kín đáo một chút không? Không thì, ta bên kia còn có biệt viện, cho ai thấy cũng được, chỉ cần đừng để cho Tố Tố nhìn thấy, nàng mà náo lên thì phiền lắm.”

“Ta thấy nơi này cũng là chỗ tốt.” Lương Tuyết nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, căn phòng này sát bên cửa sổ, có thể nhìn rõ cảnh Trường Châu huyện.

“Aiz.” Thẩm Nghiêm thở dài một tiếng.

Cố Trường Khuynh liếc nhìn Thẩm Nghiêm, sau đó lại tiếp tục cùng Lương Tuyết bàn bạc sự vụ.

Thẩm Nghiêm một mình ngồi bên cửa sổ, thật sự là không nghe vào chữ nào, trong tay cầm một chén rượu, chậm rãi nhấp, thần sắc có chút phiền muộn.

Một tiếng “Minh Di” này của Lương Tuyết, lại khơi dậy trong ông rất nhiều ký ức xa xăm.

Một lúc lâu sau, gần đến hoàng hôn, Lương Tuyết giáo cho Thẩm Nghiêm tiếp đãi, còn Cố Trường Khuynh thì đi tìm Thẩm Tố Tố.

Thẩm Nghiêm đỡ Lương Tuyết lên xe ngựa, còn mình thì cưỡi ngựa đi theo sau.

“Đứa nhỏ Cố gia, chẳng phải là người ngài chọn làm nữ tế sao?” Lương Tuyết vén rèm xe ngựa, nhìn Thẩm Nghiêm hỏi.

Thẩm Nghiêm nắm chặt dây cương tuấn mã, khẽ gật đầu.

“Dược của Thẩm tiểu thư, chỉ trong hoàng cung mới có thể lấy được, nhưng ngài hẳn là không định để nàng vào cung?” Lương Tuyết lại hỏi.

“Con người rốt cuộc phải thừa nhận năng lực mình có hạn, ta nhiều nhất chỉ có thể che chở con bé đến mức này. Nếu ta có năng lực, cho dù phải trả giá tất cả, ta cũng muốn tự mình vào cung lấy dược cho con bé.” Thẩm Nghiêm thở dài, bên môi ông phả ra làn hơi trắng, “Ta vốn định chờ Tố Tố vào cung, sau vài năm có được giải dược, liền nghĩ cách đưa con bé ra ngoài.”

“Hoàng cung không phải nơi tốt đẹp gì.” Giọng Lương Tuyết nhẹ nhàng, “Với tính cách của Thẩm tiểu thư, vào đó sẽ rất khổ sở.”

“Cho nên không phải ta đã thỏa hiệp rồi sao.”

“Nhưng ông đâu ngờ tiểu thiếu gia Cố gia lại phải làm chuyện như vậy.”

“Phải……”

“Ta lại hy vọng hắn có thể thành công, dù sao cũng có thể cứu được Thẩm tiểu thư một mạng.”

“Hắn làm được những việc ta không làm được.”

“Minh Di, cũng không cần quá coi nhẹ bản thân mình.”

Thẩm Nghiêm khẽ lắc đầu với Lương Tuyết, ông đã không còn khí phách của thời thiếu niên, ngọn lửa năm xưa ấy, từ lâu đã lụi tàn.

*********

Lúc Thẩm Tố Tố nhìn thấy Cố Trường Khuynh đi tới, vẫn nhịn không được hỏi hắn: “Cha ta đã đến chưa?”

“Đến rồi.” Cố Trường Khuynh dắt tay nàng trả lời.

“Hừ, ta chỉ là mật báo cho cha ta thôi, chứ không phải để giúp chàng giải vây đâu.” Thẩm Tố Tố hừ nhẹ nói.

“Ừm, đa tạ đại tiểu thư.” Cố Trường Khuynh bất đắc dĩ đáp.

Chuyện Thẩm Nghiêm như vậy, bên kia ông thật ra không có vấn đề gì, chỉ là Thẩm Nghiêm tự mình có lẽ đang đứng ngồi không yên.

Thẩm Tố Tố tra tấn lão cha của nàng, đúng là có tay nghề.

“Lương Chiêu là ta chọc đến, chàng không cần can thiệp vào quá nhiều.” Thẩm Tố Tố ôm lò sưởi nói.