Chương 42: Tức Giận

Thẩm Tố Tố không thể gạt tay Cố Trường Khuynh ra, nàng liền để mặc cho hắn nắm lấy.

Sau khi vào trong hang động, bên trong tối đen, Cố Trường Khuynh đánh lửa đốt đuốc phát sáng.

Chỗ sâu trong hang không có ánh sáng, chắc là không có thực vật sinh trưởng, nhưng Thẩm Tố Tố lại nảy ra ý muốn lạ lùng, càng thêm tò mò muốn vào xem thử.

Bên trong càng lúc càng tối, Thẩm Tố Tố định nhân lúc Cố Trường Khuynh không chú ý để gạt tay hắn ra.

Càng đi vào sâu, tầm nhìn càng hạn chế, Thẩm Tố Tố có chút sợ, nhưng vẫn đợi lúc Cố Trường Khuynh đi lên phía trước kiểm tra tình hình, liền lặng lẽ gạt tay hắn ra.

Ban đầu, Thẩm Tố Tố chỉ định sau khi rời tay thì sẽ quay ra ngoài, nhưng nàng không biết trong hang động có nhiều ngã rẽ phức tạp, nàng vừa quay đầu đã bước vào một lối đi khác nhỏ hơn.

“Tố Tố.” Cố Trường Khuynh gọi nàng từ phía sau.

Giọng Thẩm Tố Tố vang vọng trong hang: “Cố Nam Chu, chàng hư, ta không đi cùng đường với chàng nữa.”

Nàng men theo lối nhỏ ấy đi ra ngoài, vốn tưởng sẽ ra khỏi hang, nhưng lại càng đi sâu vào bên trong.

Đi thêm vài bước không thấy ánh sáng, lúc này Thẩm Tố Tố mới bắt đầu hoảng hốt. Nghĩ đến là do mình chủ động gạt tay Cố Trường Khuynh trước, nàng cảm thấy có chút xấu hổ.

Thẩm Tố Tố lần theo vách đá xoay người định quay lại chỗ cũ, nhưng lại bước nhầm vào một ngã rẽ khác nữa.

Lúc này Thẩm Tố Tố mới bắt đầu cảm thấy sợ hãi. Nàng cắn răng, do dự không biết có nên gọi Cố Trường Khuynh hay không.

Bên ngoài, Cố Trường Khuynh đã lớn tiếng gọi nàng: “Tố Tố, nếu nàng ở trong đó thì ừ một tiếng.”

Với năng lực của hắn, chỉ cần Thẩm Tố Tố phát ra âm thanh, hắn nhất định có thể tìm được nàng.

Nhưng Thẩm Tố Tố đang giận, xác nhận Cố Trường Khuynh đang ở không xa bên người, nàng liền cắn môi, im lặng không lên tiếng.

Nàng chính là tức giận vì Cố Trường Khuynh lúc nào cũng dán vào nàng, mà nàng lại không có cách nào từ chối hắn, cũng không thật sự ghét hắn như vậy.

Chính cái cảm giác “không ghét” ấy, thậm chí là có chút thích, mới khiến nàng cảm thấy sợ hãi.

Thẩm Tố Tố cắn răng, nâng váy lên, im lặng tiếp tục chạy sâu vào bên trong hang động.

Cố Trường Khuynh cầm đuốc, đứng tại chỗ, khẽ thở dài một tiếng bất đắc dĩ.

Hắn cẩn thận lắng tai nghe tiếng bước chân của Thẩm Tố Tố, rồi men theo hướng đó của nàng mà đi tới.

Nghe thấy Cố Trường Khuynh đến gần, Thẩm Tố Tố dựa vào bóng tối trong hang mà nói với hắn: “Cố Nam Chu, chàng đừng tới đây.”

“Được.” Hắn đứng yên, thật sự không nhúc nhích.

“Trong hang núi chướng khí nặng, rất nguy hiểm, mau ra ngoài đi.” Hắn nói với Thẩm Tố Tố.

“Ta chính là muốn đi vào trong xem thử.” Thẩm Tố Tố chú ý thấy cuối hang dường như có một chút ánh sáng, tưởng rằng đó là lối ra nên liền chạy nhanh về phía đó.

Cố Trường Khuynh bất đắc dĩ, nhưng lại lo nàng một mình gặp nguy hiểm, liền lặng lẽ che giấu tiếng bước chân, nín thở vận khí, âm thầm tiến lại gần chỗ Thẩm Tố Tố.

Nếu hắn đã cố ý giấu đi hơi thở của mình, Thẩm Tố Tố tất nhiên không thể phát hiện.

Nhưng lúc này tâm trí của nàng đã hoàn toàn bị một chút ánh sáng trong trung tâm hang hấp dẫn qua đó.

Hóa ra, ánh sáng mà nàng nhìn thấy không phải lối ra, mà là một tia sáng từ kẽ nứt trên trần hang rọi xuống.

Hôm nay thời tiết tốt, ánh nắng rực rỡ, ánh sáng rọi xuống trung tâm hang càng thêm chói lòa sáng ngời.

Dưới cột sáng ấy, mọc lên một loài thực vật mà Thẩm Tố Tố chưa từng gặp qua.

Đó là một đóa hoa trắng nhỏ, cánh hoa mỏng nhẹ, gần như trong suốt, nhận được chút ánh sáng nhỏ hẹp từ phía trên rọi xuống. Nhờ có nắng và hơi ẩm ấy, nó mới có thể sinh trưởng được ở nơi tối tăm sâu trong hang động như vậy.

Điều quan trọng nhất là, loài hoa trắng này là một giống loài hoàn toàn mới, Thẩm Tố Tố trước giờ chưa từng thấy qua.

Quả nhiên, những nơi chưa từng có dấu chân con người, luôn tồn tại những phát hiện mới lạ.

Thẩm Tố Tố cũng đã quên mất chuyện cãi nhau với Cố Trường Khuynh. Nàng tùy tiện tìm một tảng đá bên cạnh, ngồi xuống.

Nàng lấy từ trong túi lấy ra bút than và trang giấy. Loài hoa trắng này không thể mang về Hội Thực vật, bởi nó chỉ có thể sinh trưởng ở nơi riêng biệt này.

Dựa vào ánh sáng chiếu từ trần hang, Thẩm Tố Tố bắt đầu cẩn thận mô tả lại hình dạng loài thực vật này.

Khi Cố Trường Khuynh bước vào, cảnh tượng hắn thấy chính là Thẩm Tố Tố ngồi nghiêm túc bên cạnh đóa hoa nhỏ, hai đầu gối đặt trang giấy, tay cầm bút đang vẽ. đây là khoảnh khắc hiếm hoi nàng thực sự an tĩnh.

Cố Trường Khuynh không lên tiếng, chỉ lặng lẽ đứng phía sau Thẩm Tố Tố.

Thẩm Tố Tố ngẩng đầu, liếc nhìn hắn một cái, hiện tại nàng không muốn cãi nhau với Cố Trường Khuynh, tìm được loài thực vật mới này đã đủ khiến nàng hưng phấn.

Cố Trường Khuynh hạ thấp g đuốc trong tay, giúp nàng chiếu sáng thêm.

Một lúc sau, Thẩm Tố Tố vẽ xong, đóng trang giấy lại.

Nàng đứng dậy, lại liếc trừng Cố Trường Khuynh: “Sao chàng lại tới đây?”

“Nghe thấy tiếng của nàng nên tới.” Cố Trường Khuynh cúi đầu, lại nắm lấy tay nàng.

“Cố Nam Chu, chàng đừng như vậy!” Thẩm Tố Tố cau mày, không biết tại sao trong lòng lại thấy ấm ức.

Cố Trường Khuynh thật ra không làm gì sai, nàng nổi giận với hắn như vậy, đúng là không có lý.

Chỉ là, khi nhận ra điều gì đó, Thẩm Tố Tố phát hiện sự thân mật này khiến nàng vô cùng bất an.

“Ta dắt nàng ra ngoài, kẻo lát nữa lại đi lạc.” Cố Trường Khuynh không buông tay.

“Ta chính là vì bị chàng dắt đi nên mới bỏ chạy.” Thẩm Tố Tố đem lỗi đổ hết lên người hắn.

“Nhưng Tố Tố mà như vậy, chỉ khiến ta càng muốn nắm tay nàng chặt hơn.” Cố Trường Khuynh nghiêng đầu nhìn nàng.

Lần này, hắn quả thật không cho Thẩm Tố Tố cơ hội tránh thoát.

Trước khi rời khỏi hang, Cố Trường Khuynh hỏi nàng: “Tố Tố, vì sao vậy?”

“Không có gì là vì sao cả. Ta với chàng vốn không phải phu thê thật sự, tất nhiên phải giữ chút khoảng cách.” Thẩm Tố Tố tránh ánh mắt Cố Trường Khuynh, đáp.

“Nhưng ta đã đồng ý sẽ bảo vệ nàng.” Cố Trường Khuynh nói.

“Không cần chàng bảo vệ.” Thẩm Tố Tố có chút hối hận vì đã lúc trước đã để hắn bảo đảm điều đó.

Cái tên Cố Trường Khuynh này, thật sự là quá dính người, nàng có muốn quẳng đi cũng không quẳng được.

Cố Trường Khuynh cụp mắt, mỉm cười nhìn nàng: “Có cần bảo vệ hay không, không liên quan đến đại tiểu thư.”

“Chàng, chàng, chàng, thật là không thể nói lý!” Thẩm Tố Tố nhón chân, nhìn thẳng vào mắt hắn.

Cố Trường Khuynh đưa tay xoa đầu nàng một cái, như đang dỗ một con mèo nhỏ đang giận dữ: “Tố Tố, đừng tức giận.”

“Chàng nắm tay ta, ta sẽ giận cả ngày.” Thẩm Tố Tố tuyên bố.

Cố Trường Khuynh cố ý nhéo nhẹ tay nàng một cái. Tay nàng vẫn giữ nhiệt độ bình thường, so với nhiệt độ cơ thể hắn còn thấp hơn một chút, điều này cho thấy trong lòng nàng thực ra không thật sự tức giận.

Nàng không giận.

“Chàng còn dám nhéo ta! Cố Nam Chu, chàng đúng là tội ác tày trời!” Thẩm Tố Tố vừa giậm chân, vừa bị hắn nắm tay kéo đi về phía trước.

Cố Trường Khuynh không đáp lại, chỉ nhìn quanh bốn phía. Thấy bốn bề vắng lặng, hắn liền bế nàng lên lưng.

Thẩm Tố Tố bị hắn cõng trên lưng, liền giơ tay đấm vào vai hắn: “Chàng thế mà dám cõng ta? Ta còn chưa cho phép, mau thả ta xuống!”

“Đại tiểu thư, ta cõng nàng, như vậy nàng sẽ không tiện mà đánh ta để xả giận.” Cố Trường Khuynh thản nhiên nói.

Thẩm Tố Tố kéo tai hắn, cuối cùng vẫn đành chịu thua, hai tay nàng buông thõng, chỉ ôm lấy cổ hắn.

“Cố Nam Chu, sao chàng lại như thế? Chàng không biết tức giận sao?” Ngay cả bản thân Thẩm Tố Tố cũng cảm thấy ghét bỏ tính khí thất thường của mình.

“Ta không biết đại tiểu thư đang giận gì, nhưng nếu có liên quan đến ta thì ta nhận.” Cố Trường Khuynh thong thả ung dung nói, “Ta sớm đã biết đại tiểu thư là người như thế nào.”

“Chàng đang ghét bỏ ta?” Thẩm Tố Tố tức giận, cúi đầu cắn nhẹ một cái vào tai hắn.

Cố Trường Khuynh khẽ hít một tiếng. Thẩm Tố Tố cắn cũng chẳng đau, chỉ là hành động này có phần khiến người xao động.

“Không chê, đại tiểu thư thế nào cũng đều tốt.” Cố Trường Khuynh dịu giọng dỗ dành nàng.

“Chàng đây là lời ngon tiếng ngọt gạt người.” Mấy lời như vậy, Thẩm Tố Tố đã nghe quá nhiều.

“Đương nhiên không phải.” Cố Trường Khuynh tiếp tục cõng nàng, chậm rãi bước về phía trước. Lúc này, trời cũng đã gần hoàng hôn, “Nếu ta chịu không nổi nàng, tự nhiên sẽ rời đi.”

Cố Trường Khuynh hiểu rõ tính khí của Thẩm Tố Tố, có đủ loại bệnh vặt, nhưng trong mắt hắn, ngược lại lại có phần đáng yêu.

“Vậy lúc nào chàng sẽ không chịu nổi ta?” Thẩm Tố Tố nằm trên lưng hắn, hỏi.

Cố Trường Khuynh khẽ cười: “Không biết.”

“Chờ hoàng đế không còn rảnh để quản ta nữa, ta sẽ cùng chàng hòa ly.” Thẩm Tố Tố tuyên bố.

Cố Trường Khuynh hơi nhướng mày, hồi lâu không nói một lời.

Hắn ngừng một chút rồi nói: “Ta vốn đã hứa với nàng, sẽ ở bên cạnh nàng đến lúc bệnh nặng qua đời, tuyệt đối không có đạo lý rời bỏ trước.”

“Nếu đại tiểu thư muốn hòa ly với ta, người Giang Nam nhất định sẽ nói ta bạc đãi nàng. Về sau nếu ta muốn tìm một tân nương tử, cũng chẳng có cô nương nào chịu gả cho ta.” Cố Trường Khuynh chậm rãi nói.

“Chàng dám tìm tân nương tử!” Lúc này Thẩm Tố Tố thật sự tức giận.

Nàng đẩy mạnh lưng Cố Trường Khuynh, suýt chút nữa làm chính mình ngã nhào xuống đất.

“Không có.” Cố Trường Khuynh than nhẹ một tiếng, đưa tay đỡ lấy người nàng.

“Muốn tách ra với ta, lại không cho ta tìm tân nương tử, vậy rốt cuộc đại tiểu thư muốn thế nào?” Hắn hỏi.

“Không thế nào cả!” Thẩm Tố Tố chính nàng cũng thấy bản thân mâu thuẫn, cho nên càng trở nên càn quấy.

“Vậy thì ngoan ngoãn để ta cõng.” Cố Trường Khuynh nói.

Thẩm Tố Tố quay đầu sang bên, áp nửa bên má mình lên lưng Cố Trường Khuynh. Nàng lắng nghe tiếng tim đập trầm ổn, có lực của hắn.

Cố Trường Khuynh và Ngụy Miễn là hai người hoàn toàn khác nhau. Ngụy Miễn sẽ không nhường nàng vì tính tình của nàng, cũng sẽ không nói những lời dịu dàng để dỗ dành nàng.

Nhưng con người thường có xu hướng thích những thứ không chiếm được, đồ vật là như vậy, con người cũng thế.

Thẩm Tố Tố vốn kiến thức nông cạn, kiếp trước trong mộng cả đời nàng chỉ gặp được người như Ngụy Miễn, nên theo lẽ thường nàng hẳn là phải thích hắn.

Thế nhưng hiện tại thì sao… nàng đã gặp rất nhiều người, mà Cố Trường Khuynh xác thực là người tốt nhất.

Nàng biết, hắn là người vô cùng kiêu ngạo, vậy mà vẫn nguyện ý ở bên cạnh nàng như thế này.

Thẩm Tố Tố than nhẹ một hơi. Tuy tiếng thở dài rất nhẹ, nhưng Cố Trường Khuynh vẫn để tâm.

“Tố Tố, lại sao vậy?” Hắn hỏi.

“Không sao.” Thẩm Tố Tố đáp.

Ra đến ngoài rừng rậm, Cố Trường Khuynh mới thả Thẩm Tố Tố xuống.

Thẩm Tố Tố mở sách ký lục hoa cỏ của mình ra, lật đến mấy trang có hình vẽ và chữ viết mà nàng vừa ghi lại.

Trang đầu tiên trong sổ ghi chép là vị trí sinh trưởng của loài bạch hoa này, kèm theo những suy đoán của nàng về điều kiện sinh trưởng và tập tính của nó.

Trang thứ hai là tranh vẽ hình thái của bạch hoa. Từ cánh hoa đến hình dáng lá, độ cong của cuống hoa, nàng gần như tái hiện đầy đủ mọi tư thái của bạch hoa.

Còn một trang nữa, nàng vẽ vị trí sơn động và lộ tuyến dẫn vào trong.

Tất nhiên, vẫn còn một việc quan trọng chưa làm.

Loài bạch hoa này là do Thẩm Tố Tố phát hiện, nàng phải tự mình đặt tên cho nó. Một số học giả trong Hội Thực vật thường đặt cho thực vật những cái tên rất thanh nhã, nhưng nàng vắt hết óc nghĩ mãi cũng không ra được cái tên nào hay như thế.

Vì vậy, Thẩm Tố Tố quay sang hỏi Cố Trường Khuynh: “Đóa hoa này nên đặt tên là gì?”

Cố Trường Khuynh sửng sốt: “Tố Tố không tự đặt được sao?”

“Các học giả trong Hội Thực vật toàn thích mấy cái tên sến sẩm chua lòm. Ta không thích, nhưng cũng chẳng nghĩ ra được cái gì hay.” Thẩm Tố Tố nói.

“À ——” Cố Trường Khuynh đáp lời.

“Vậy gọi là Tức Giận đi.” Hắn nói.

“Cái gì?” Thẩm Tố Tố nhíu mày, “Chàng...chàng lấy cái này giễu cợt ta à?”

“Nếu không phải vì nàng giận dỗi với ta, thì cũng không phát hiện ra loài hoa này. Gọi là ‘Tức Giận’ chẳng phải rất hợp sao?” Cố Trường Khuynh nhướng mày nói.

“Cũng đúng, coi như để cho mấy lão đầu kia nếm chút dư vị của chút chấn động đặt tên.” Thẩm Tố Tố vậy mà lại đồng ý.