“Ta không nhớ rõ.” Mơ thấy chuyện kiếp trước, nghĩ mà buồn cười, buồn cười đến cực điểm.
Huống hồ, bây giờ Cố Trường Khuynh là trượng phu trên danh nghĩa của nàng, lẽ nào nàng lại kể cho hắn nghe chuyện mình mơ thấy bản thân yêu một nam nhân khác?
Thẩm Tố Tố biết rõ giấc mộng ấy không liên quan đến hiện thực, nhưng nó vẫn khiến lòng nàng bị ảnh hưởng, bởi vì nó quá chân thật.
Cố Trường Khuynh khẽ đáp một tiếng “Ừm” bên tai nàng.
“Chàng buông ta ra, ta muốn ngủ.” Thẩm Tố Tố bướng bỉnh nói.
“Là vì ta nên mới gặp ác mộng sao?” Cố Trường Khuynh hỏi.
Kiếp trước đã là chuyện cũ, chẳng liên quan gì đến Cố Trường Khuynh, chỉ là Thẩm Tố Tố, sau khi nhận ra tình cảm đặc biệt của mình, nên đã tác động đến đoạn ký ức này.
Thẩm Tố Tố lắc đầu.
Cố Trường Khuynh đoán được một ít manh mối: “Có liên quan đến vị hoàng đế kia?”
Thân thể Thẩm Tố Tố đột nhiên cứng đờ, nhiệt độ hạ thấp đột ngột.
“Giữ hắn và nàng xảy ra nhiều chuyện như vậy?” Cố Trường Khuynh hỏi tiếp.
“Không có.” Thẩm Tố Tố phủ nhận, “Ta chưa từng gặp hắn, hắn cũng chưa từng gặp ta.”
Cố Trường Khuynh đưa tay vuốt tóc nàng, im lặng không nói gì. Hắn có cảm giác Thẩm Tố Tố đang lừa hắn.
Nhưng theo tình hình trước mắt mà nói, Thẩm Tố Tố cũng không nói dối.
Hắn im lặng rất lâu, chỉ lặng lẽ ôm lấy Thẩm Tố Tố.
“Cố Nam Chu, chàng đi ra ngoài đi.” Thẩm Tố Tố nhẹ giọng nói.
Cố Trường Khuynh trả lời như chém đinh chặt sắt: “Không.”
“Ngày mai ta sẽ đuổi chàng ra ngoài.” Thẩm Tố Tố nghiến răng nghiến lợi.
“Vậy thì để ta làm kẻ vô gia cư là được.” Hắn nói.
“Ta thật sự đuổi chàng đấy.” Thẩm Tố Tố đe dọa hắn.
“Ừm.” Cố Trường Khuynh đáp, hắn cảm giác ngực nghẹn muốn chết.
Thẩm Tố Tố đúng là một đại tiểu thư không có lương tâm, lợi dụng hắn xong, nói ném là ném.
Thẩm Tố Tố dán đầu lên ngực hắn, không đẩy được hắn, dứt khoát gục đầu lên ngực hắn, nằm yên không giãy nữa.
“Lúc trước ta không nên cứu chàng.” Nàng lẩm bẩm.
Cố Trường Khuynh sau khi khôi phục trí nhớ, cũng nhớ ra vì sao mình mất trí nhớ, chuyện đó hoàn toàn do Thẩm Tố Tố gây nên.
Nhưng nếu không có nàng và Trọng Cửu giúp đỡ, thì bao nhiêu hắc y nhân kia, hắn xác thực không thể tự mình giải quyết được.
Cố Trường Khuynh khẽ câu một lọn tóc nàng, hỏi: “Vậy Tố Tố giờ muốn tìm ai để thành thân?”
Thẩm Tố Tố nghiến răng đáp: “Lương Chiêu.”
“Tố Tố, đừng giận dỗi với ta như vậy.” Cố Trường Khuynh lại thở dài.
“Đi Thanh Hà Môn, đến chùa Di Đề ăn cơm chay mỗi ngày, sau này có cơ hội thì chuyển đi đến chùa Thanh Tuyền……” Thẩm Tố Tố nói.
Cố Trường Khuynh vẫn bị lời nàng chọc cười, đến lúc này mà nàng còn ghét bỏ cơm chay chùa Di Đề.
“Được rồi, đừng giận nữa, ngủ sớm một chút đi.” Cố Trường Khuynh vỗ nhẹ lưng nàng.
“Chuyện trong mộng, đều là hư ảo, sẽ không xảy ra. Nàng sợ cái gì, ta sẽ trừ bỏ cái đó, được không?” Cố Trường Khuynh dịu giọng.
“Sẽ có người làm chuyện này, chàng không cần nhọc lòng.” Thẩm Tố Tố vẫn nhớ rõ kết cục Ngụy triều.
Cố Trường Khuynh tưởng rằng nàng nghe được tiếng gió gần đây, liền hỏi: “Là ai?”
“Ta sao biết, chắc là một lão nhân thôi.” Thẩm Tố Tố đáp.
“Vậy thì lão nhân.” Cố Trường Khuynh vẫn tính tình tốt, Thẩm Tố Tố gọi hắn là lão nhân, hắn cũng đồng ý.
“Ta muốn ngủ, chàng buông ta ra.” Thẩm Tố Tố tiếp tục đẩy hắn.
Cố Trường Khuynh quyết định ăn vạ luôn ở nơi này của Thẩm Tố Tố, hắn ôm lấy Thẩm Tố Tố, ngả lưng xuống giường, ngủ ngay bên cạnh nàng.
“Ta ở lại bầu bạn với nàng.” Hắn nói.
“Cố Nam Chu, chàng định chiếm tiện nghi của ta đấy à?!” Thẩm Tố Tố trừng mắt.
“Không.” Cố Trường Khuynh phủ nhận.
Hắn kéo một góc chăn mỏng, bọc kín Thẩm Tố Tố lại: “Như vậy thì cái gì cũng không nhìn thấy.”
Hai tay của Thẩm Tố Tố đều bị quấn trong chăn, nàng giãy giụa một chút, cảm thấy mình giống như một con sâu bị cuốn chặt.
“Chàng cởi ra cho ta! Huhuhu, Cố Nam Chu, chàng bắt nạt ta!” Thẩm Tố Tố lại khóc.
Cố Trường Khuynh kéo tay nàng ra khỏi chăn, Thẩm Tố Tố liền đấm vào ngực hắn mấy cái.
Nàng giận chính mình vì lại không thể tức giận với hắn.
Rõ ràng hắn quá đáng như vậy, thế mà sao nàng lại vẫn không thể ghét hắn?
Thẩm Tố Tố tức đến mức khóc mãi không thôi, Cố Trường Khuynh vẫn luôn dỗ dành nàng.
Hắn thế nào cũng không thể ngờ được Thẩm Tố Tố lại vì chuyện này mà giận dỗi.
Cuối cùng, nàng khóc đến mệt rồi, thϊếp đi.
Cố Trường Khuynh thuận tay ôm nàng vào lòng, thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng dỗ được nàng ngủ rồi.
Chỉ là, rốt cuộc nàng đang giận vì chuyện gì, hắn vẫn chưa hiểu.
Hắn đoán có lẽ nàng đang bực vì mấy chuyện xấu hổ xảy ra ban ngày. Nàng da mặt mỏng, xấu hổ là chuyện thường, nhưng sao lại phải nổi giận?
Cố Trường Khuynh nhìn gương mặt say ngủ của Thẩm Tố Tố, lộ vẻ nghi hoặc, trầm ngâm suy nghĩ.
Cuối cùng, nhân lúc nàng đang ngủ, hắn cúi đầu hôn nhẹ lên trán nàng.
Cố Trường Khuynh nghĩ, chỉ là thử một lần thôi, không hôn môi, hôn chỗ khác chắc cũng được.
Thẩm Tố Tố đang ngủ nên không phát hiện. Nếu không, tối nay Cố Trường Khuynh e là phải ra ngủ ngoài đường.
Ba ngày sau, quan hệ giữa Thẩm Tố Tố và Cố Trường Khuynh tạm thời bình ổn trở lại, nàng vẫn cùng hắn tham gia hoạt động của Hội Thực Vật.
Vài ngày sau gặp lại Tống Trạch Cảnh và Ân Nhược, Thẩm Tố Tố vẫn hơi ngượng ngùng, viện cớ để tránh mặt hai người họ.
Cũng may từ trước đến nay nàng và Tống Trạch Cảnh quan hệ cũng không tốt, cho nên việc nàng lảng tránh cũng không có gì bất thường.
Nàng ngồi vào trong xe ngựa, đoạn đầu đường lên núi còn có thể ngồi thoải mái, nhưng đến thôn trang dưới chân núi dừng lại, muốn vào sâu hơn thì chỉ có thể đi bộ.
Thẩm Tố Tố rất quen thuộc với trình tự này. Ngay khi lên xe, nàng đã thay trang phục tiện cho việc đi lại cùng đôi ủng thấp. Tóc dài cột thành đuôi ngựa, chỉ cài một cây trâm bạc đơn giản.
Nàng cúi đầu siết chặt dây ủng, vào núi cần phải mang theo giấy bút đều đã được nàng để vào túi mang theo bên người.
Đây là hoạt động của Hội Thực Vật, mà các thành viên hiệp hội đều là học giả, không giống người trong Thẩm phủ nuông chiều nàng, mọi việc đều phải tự mình lo liệu.
Ban đầu một số người trong hội còn không hài lòng việc Thẩm Tố Tố mang theo người nhà tham gia, kín đáo phê bình, nhưng khi Cố Trường Khuynh xuất hiện, chỉ dăm ba câu đã khiến họ có thiện cảm, quả thật hắn có mị lực như thế.
Xe ngựa dừng ngoài thôn trang nghỉ, hôm nay thời tiết đẹp, có thể trực tiếp vào núi.
Trước khi lên đường, Trương Nguyên Hàm căn dặn mọi người tuyệt đối không được làm hỏng hoàn cảnh sinh tồn nguyên bản của thực vật, cùng một số điểm cần lưu ý khác.
“Thẩm tiểu thư, năm nay cô không cùng chúng ta đi chung sao?” Một vị lão học giả hỏi nàng. Mấy năm trước Thẩm Tố Tố đều đi cùng ông và một học giả khác.
Nhưng lần này có Cố Trường Khuynh đi cùng nàng, tất nhiên phu thê hai người sẽ đi cùng nhau.
Điều đó cũng chứng minh, tình cảm phu thê họ rất tốt. Vài vị học giả trong hội không khỏi cảm thán.
“Ta… cũng có thể đi cùng các vị.” Thẩm Tố Tố do dự nói, “Người bên Thanh Hà Môn muốn giao lưu với phu quân ta, không bằng để hắn đi cùng Tống tiểu thư và Ân công tử đi...”
Tống Trạch Cảnh nghe thấy, thầm nghĩ đúng là chuyện tốt, chẳng lẽ Thẩm Tố Tố thật sự đã nghĩ thông, biết xử lý ổn thỏa?
Không ngờ Cố Trường Khuynh lại trực tiếp nắm tay Thẩm Tố Tố, mỉm cười với vị học giả kia: “Ta sẽ đi cùng Tố Tố.”
Thẩm Tố Tố giãy giụa nhưng không thể rút tay ra, bị hắn nắm tay kéo đi phía trước.
Cố Trường Khuynh khẽ gật đầu với Ân Nhược: “Vài hôm nữa lại trò chuyện với Ân công tử.”
“Ta không đi cùng chàng!” Thẩm Tố Tố né sang một bên, thì thầm với Cố Trường Khuynh.
“Vậy ngay từ đầu Tố Tố không nên dẫn ta đến.” Cố Trường Khuynh nhắc nhở nàng.
“Ta chẳng phải a do không muốn đi cùng Tống Trạch Cảnh sao!” Thẩm Tố Tố kháng nghị, “Chàng tới, vừa lúc đi với bọn họ, thay ta chắn phiền phức, chẳng phải đúng lúc sao?”
Cố Trường Khuynh nhìn nàng, nghiêm túc nói: “Ta tới, tất nhiên chỉ đi cùng nàng.”
“Ai da, sao chàng lại như vậy chứ…” Thẩm Tố Tố lầm bầm, “Cứ luôn theo ta, ra thể thống gì.”
“Ta không theo nàng, chẳng lẽ theo người khác?” Cố Trường Khuynh bất đắc dĩ đáp.
“Vậy cõng ta vào núi đi.” Thẩm Tố Tố đúng lý hợp tình nói.
“Được.” Cố Trường Khuynh lập tức cõng nàng lên.
Ở nơi xa, có vị học giả trong Hội cao giọng: “Thẩm tiểu thư, lười biếng như thế không tốt lắm đâu?”
Thẩm Tố Tố ngẩng cao đầu, lớn tiếng đáp lại: “Ta thấy như vậy rất tốt.”
Phía trước, mấy vị học giả than nhẹ: “Lúc đầu còn tưởng Thẩm lão gia nuông chiều tiểu thư quá mức, sau này nàng gả chồng rồi, ta nghĩ tính tình sẽ thu liễm một chút, không ngờ phu quân nàng còn thái quá hơn cả Thẩm lão gia.”
“Ai da, phu thê người ta nguyện ý như vậy, ta còn hy vọng nữ nhi nhà ta sau này cũng có thể có được một vị phu quân như vậy.” Một vị học giả lớn tuổi hơn chút cười nói.
“Tìm gì nữa, gả cho tiểu tử thúi nhà ta là được rồi, ha ha...” Mấy người vừa đùa vừa tiếp tục lên đường.
Thẩm Tố Tố ôm cổ Cố Trường Khuynh, khẽ hừ một tiếng. Không cần đoán cũng biết nhóm lãi nhân kia đang nói gì.
Phía sau, giọng của Tống Trạch Cảnh vang lên: “Thẩm Tố Tố, ngươi lớn như vậy rồi, còn muốn để phu quân cõng, ra thể thống gì?”
“Ngươi… có giỏi thì bảo Ân công tử cõng ngươi thử xem.” Thẩm Tố Tố đột ngột quay đầu lại nói.
Tống Trạch Cảnh vừa ngượng vừa giật mình: “Thẩm Tố Tố, ngươi đang nói gì vậy? Ta sao có thể làm vậy được!”
“Ngươi không làm thì thôi, ta làm là được rồi.” Thẩm Tố Tố ôm chặt lấy cổ Cố Trường Khuynh, tâm trạng tốt lên, cũng nở nụ cười, “Ngươi không quen nhìn thì cứ tức giận đi.”
Cố Trường Khuynh khẽ cười bất đắc dĩ, đến lúc này nàng mới nhớ đến sự tồn tại của hắn.
Nàng rõ ràng đang lợi dụng hắn, hắn lại vui vẻ chịu đựng.
Hắn cõng nàng đi vào rừng sâu, đúng như dự đoán, vừa ra khỏi tầm mắt mọi người, nàng liền nháo muốn xuống.
“Ta tự đi được.” Thẩm Tố Tố thay Cố Trường Khuynh gạt mấy cành khô phía trước.
Cố Trường Khuynh đặt nàng xuống, hắn biết Thẩm Tố Tố trước kia có thể tự đi, bây giờ cũng vậy.
“Coi như chàng thức thời.” Khi xuống đất, Thẩm Tố Tố còn có chút lưu luyến không rời.
Nàng đi về phía trước mấy bước, vừa đi vừa nhìn đám cỏ hoa quanh mình, đều là những giống quen thuộc, muốn tìm giống mới thì phải đi đến nơi chưa từng đặt chân tới.
Thẩm Tố Tố mắt sắc, nhìn thấy phía trước có một sơn động liền gọi Cố Trường Khuynh cùng nàng qua đó.
Trên đường có một con mương nhỏ chắn ngang, Cố Trường Khuynh bế nàng qua. Thẩm Tố Tố cảm thấy mình như vậy thật không ổn.
Hắn luôn chiều nàng, khiến nhiều việc nàng không cần phải tự mình làm.
“Cố Nam Chu, sau này chàng đừng như vậy nữa.” Trước cửa sơn động, Thẩm Tố Tố nói với Cố Trường Khuynh, “Lời ta nói, đôi khi chàng…cũng không cần nghe theo.”
Cố Trường Khuynh chưa từng nghe loại yêu cầu như vậy.
Hắn nhìn Thẩm Tố Tố, ý vị thâm trường nói: “Được.”
Rồi hắn nắm lấy tay nàng.
Quả nhiên, Thẩm Tố Tố muốn rút tay lại, nhưng không thành công.
“Buông ra!” Thẩm Tố Tố trừng mắt nhìn hắn.
“Không.” Quả nhiên Cố Trường Khuynh không nghe nàng nói, hắn từ chối đến đúng lý hợp tình.
“Cố! Nam! Chu!” Thẩm Tố Tố cảm thấy, một ngày nào đó, mình sẽ bị hắn chọc tức chết.