Cố Trường Khuynh bị nàng chọc cười: “Thế Tố Tố thành công không?”
“Không đâu, ta gọi Tiểu Mãn và Trọng Cửu, mới ăn mấy cây chuối, vừa mới lấy vỏ ném thì người làm nhà nàng ta đã quét sạch sẽ rồi. Ta còn định ăn thêm, nhưng Tiểu Mãn bảo ăn nhiều sẽ tiêu chảy, không cho ta ăn nữa, còn mách a cha, a cha liền xách ta về nhà.” Thẩm Tố Tố thất vọng nói.
“Hôm nay Tố Tố muốn làm chuyện gì xấu?” Cố Trường Khuynh hỏi.
Thẩm Tố Tố đến trước một đoạn tường viện, nhỏ giọng: “Khi trước ta sai Trọng Cửu thăm dò rồi, phía sau bức tường này chính là khách viện tốt nhất nhà họ Tống. Người tên Ân Nhược kia, người của Thanh Hà Môn nếu đến ở đây, chắc chắn sẽ ở tại nơi này. Ta thấy quan hệ của hắn với Tống Trạch Cảnh không bình thường. Chàng ôm ta lên cao một chút, để ta nhìn vào trong.”
Thực ra, tường viện ở vùng Giang Nam không cao lắm, với chiều cao của Cố Trường Khuynh, chỉ cần nhún người một cái là có thể thấy rõ cảnh trong viện.
Nhưng thấy Thẩm Tố Tố hứng thú bừng bừng như vậy, hắn cũng không tiện làm nàng cụt hứng.
Thế là Cố Trường Khuynh khom người, ôm lấy eo Thẩm Tố Tố, chỉ dùng một chút sức đã đặt nàng ngồi lên vai mình.
Lên được vai hắn, tầm nhìn của Thẩm Tố Tố lập tức cao hơn rất nhiều, nửa thân trên đều vượt qua bức tường viện, cũng may vị trí này khá kín đáo, không ai chú ý tới nàng.
“Ai da, ta hình như nhớ sai bản đồ rồi.” Thẩm Tố Tố thấy có hạ nhân Tống gia đang bận rộn trong sân, gãi gãi đầu nói, “Nơi này hình như là phòng bếp.”
“Đi sang trái một chút.” Thẩm Tố Tố cúi đầu nói với Cố Trường Khuynh.
Cố Trường Khuynh bèn bế nàng xuống, để tiện di chuyển, hắn cũng không đặt nàng xuống đất mà cứ nửa ôm nàng đi về bên trái.
Thẩm Tố Tố phấn khích đến mức mặt đỏ bừng: “Ta thấy họ đang bê rượu ngon và đồ ăn đi sang bên trái rồi, Ân Nhược chắc chắn ở đó!”
“Tố Tố, lên đi.” Đến nơi, Cố Trường Khuynh lại bế Thẩm Tố Tố lên lần nữa.
Thẩm Tố Tố đầu chìm vào bụi hoa hạnh Tống gia, những cành hoa nhạt màu trong sân vừa khéo che khuất thân hình nàng, nếu không để ý kỹ thì không phát hiện được có người ở đó.
Nàng giơ tay, cố rướn người trên bức tường để nhìn vào trong viện.
Quả nhiên nàng đoán không sai, bên cạnh sân có một đình nhỏ, trong đó có một đôi nam nữ trẻ tuổi đang đối ẩm (cùng nhau uống rượu), chính là Tống Trạch Cảnh và Ân Nhược.
“Ta thấy rồi, ta thấy rồi! Họ đang cùng nhau uống rượu, thật đúng là đồi phong bại tục.” Thẩm Tố Tố đá chân một cái, quay đầu lại nói với Cố Trường Khuynh.
Cố Trường Khuynh một tay đỡ eo, một tay ấn chân nàng, ngẩng đầu nhìn rồi gật đầu với nàng tỏ ý mình đã nghe thấy.
….Cùng nhau uống rượu thôi cũng tính là đồi phong bại tục sao? Hắn thầm nghĩ.
“Oa oa oa, bọn họ tiến sát vào nhau rồi!” Thẩm Tố Tố đầu ngọ nguậy trong bụi hoa hạnh, lại cúi xuống báo cho Cố Trường Khuynh.
Cố Trường Khuynh cười khẽ với nàng: “Tố Tố hài lòng rồi chứ?”
“Họ chắc chắn còn muốn làm chuyện khác, chàng đỡ ta xem tiếp đi, ta thích xem!” Thẩm Tố Tố nói.
“Được rồi.” Cố Trường Khuynh có phần bất đắc dĩ, chỉ ôm chặt nàng.
Thân thể Thẩm Tố Tố mềm và lạnh, ôm vào người cứ như một cái bánh lạnh to, cảm giác thật thần kỳ.
Thẩm Tố Tố gác đầu lên tường, xuyên qua lớp hoa hạnh mông lung, tiếp tục tìm bằng chứng Tống Trạch Cảnh có bệnh luyến ái não.
Trong đình nhỏ trong viện, giả sơn nước chảy, hơi nước lãng đãng, Ân Nhược đang cúi người về phía Tống Trạch Cảnh.
Quả nhiên Thẩm Tố Tố đoán không sai, hai người kia đúng là chàng có tình thϊếp có ý...
Nói tóm lại, dưới tình huống Thẩm Tố Tố còn chưa kịp chuẩn bị, hắn đã hôn Tống Trạch Cảnh một cái.
Thẩm Tố Tố nhìn cảnh tượng ấy, mắt trừng lớn, như bị sét đánh.
Cái này... Cái này cũng có thể sao? Đây cũng chuyện mà nàng có thể xem sao? Bọn họ sao lại có thể làm loại chuyện như vậy? Nàng với Cố Trường Khuynh còn chưa làm đâu.
Thân thể Thẩm Tố Tố cứng đờ như pho tượng, nhìn thêm vài lần thì thấy ngượng ngùng không dám xem tiếp nữa.
Nàng quay đầu lại, đỏ mặt nói với Cố Trường Khuynh: “Ta... ta... ta...”
“Ừ?” Cố Trường Khuynh thấy mặt nàng đỏ rần, hơi ngạc nhiên.
“Ta không nhìn nữa! Bọn họ thật là... thật là không biết xấu hổ!” Thẩm Tố Tố vặn vẹo trong lòng Cố Trường Khuynh, muốn xuống.
Lúc này nàng mới nhận ra tư thế bị Cố Trường Khuynh ôm lấy, tư thế này so với hai người kia trong viện còn mờ ám hơn.
Cố Trường Khuynh sao hắn dám! Thẩm Tố Tố như bị đánh trúng điểm nào đó thông, lập tức quẫn.
“Chàng thả ta xuống….” Thẩm Tố Tố quýnh lên, ngả người về sau.
Cố Trường Khuynh vội ôm lấy nàng, khiến Thẩm Tố Tố rơi trọn vào lòng hắn, mái tóc bên tai lướt qua mũi hắn.
Nhưng mà, trước khi rơi xuống, tay nàng còn tiện thể bóc luôn một viên ngói trên mái nhà người ta, viên ngói trên tường viện Tống gia bị Thẩm Tố Tố bóc xuống như thế.
Thẩm Tố Tố nghệ thấy âm thanh có người đến gần, Tống Trạch Cảnh và Ân Nhược nhanh chóng tách ra, nàng ta có chút chột dạ, lập tức đi về hướng tường viện bên này, còn hỏi Ân Nhược: “Tiếng gì thế?”
Nghe vậy, Thẩm Tố Tố sợ đến mức lạnh cả người, Cố Trường Khuynh vội ôm nàng thật chặt.
Hắn bế ngang nàng, vận toàn lực học võ cả đời, lấy tốc độ cực nhanh phóng khỏi đó.
Một góc trong hẻm có con mèo đen hoang đang ngủ, vì hay ăn đồ của Tống gia nên nó mập ú.
Cố Trường Khuynh đổi tư thế ôm Thẩm Tố Tố đang sợ tới mức sửng sốt trong ngực, tay còn lại xách cổ con mèo đen lên.
Mèo đen “meo ——” lên một tiếng sợ hãi, mèo còn chưa kịp phản ứng thì đã bị Cố Trường Khuynh xách tới đặt dưới chỗ mái ngói bị Thẩm Tố Tố bóc.
Thả xong mèo đen, Cố Trường Khuynh ôm Thẩm Tố Tố chạy ra ngoài ngõ nhỏ, dựa lưng vào tường, nâng đầu nàng lên khỏi ngực mình.
Cuộc đời hắn luôn bình tĩnh, nhưng hiện giờ cũng thấy tim đập quá tốc.
Đây là lần đầu tiên hắn làm chuyện mất mặt thế này.
“Tố Tố, không sao rồi.” Hắn nghiêm túc nói với Thẩm Tố Tố.
Thẩm Tố Tố dựa vào lòng hắn, ngẩng đầu nhìn, đôi mắt mơ màng nhìn hắn, nàng vẫn có chút kinh hồn.
Không xa trong ngõ nhỏ, Tống Trạch Cảnh nhặt viên ngói vỡ, ném về phía con mèo đen vô tội.
“Mèo hoang kia, ăn đồ nhà chúng ta bao nhiêu rồi, còn dám trèo lên bóc ngói của nhà chúng ta, hừ, làm ta sợ muốn chết!”
Mèo đen đứng ngẩn người bên ngoài tường một lúc, vô duyên vô cớ gánh nồi to, kêu meo meo vài tiếng rồi lại quay về góc cũ ngủ tiếp ngon lành.
Thẩm Tố Tố hoảng hốt đến ngực phập phồng kịch liệt, nàng thở phào một hơi: “Cố Nam Chu, sao chàng lại để mèo nhỏ thay ta cõng nồi?”
“Ừ? Chẳng lẽ để Tố Tố đứng đó?” Cố Trường Khuynh bất đắc dĩ.
“Không muốn ——” Thẩm Tố Tố luống cuống, hai tay nắm chặt vạt áo trước ngực hắn.
Nàng ngẩng đầu, mặt dán sát vào mặt hắn, không hiểu sao cảnh tượng lúc nãy Thẩm Tố Tố nhìn thấy lại hiện lên trước mắt nàng.
Đây là lần đầu tiên nàng thấy... thì ra còn có thể làm như vậy...đây đây là việc nam nữ sao?
Thẩm Tố Tố càng thêm hoảng hốt, cúi đầu xuống, trán chạm vào trán Cố Trường Khuynh.
Cố Trường Khuynh cũng luống cuống, hắn luống cuống tay chân muốn buông Thẩm Tố Tố xuống, nhưng thân thể nàng vẫn lạnh, khiến hắn không nỡ đẩy ra.
Hai người trừng lớn mắt nhìn nhau hồi lâu.
Cuối cùng, Thẩm Tố Tố trừng hắn, mắng: “Háo sắc.”
Cố Trường Khuynh rất vô tội: “Đại tiểu thư, ta đã làm gì đâu.”
“Chàng thế mà lại mang ta đi xem mấy thứ đó, lúc họ…bọn họ dính vào nhau, đáng lẽ chàng phải thả ta xuống chứ, huhuhu, mắt ta ô uế rồi.” Thẩm Tố Tố tức đến phát khóc.
Cố Trường Khuynh thầm nghĩ lúc đầu không phải chính Thẩm Tố Tố nhìn lén đến rất hưng phấn nhất sao?
Hắn thật sự tò mò, rốt cuộc Thẩm Tố Tố đã nhìn thấy cái gì.
Vì vậy hắn lập tức ôm Thẩm Tố Tố trở về nhà, rồi hỏi: “Tố Tố, rốt cuộc nàng đã nhìn thấy gì?”
“Chính là... như vậy...” Thẩm Tố Tố che mặt, nói lí nhí:
“Ta thật sự khó mở miệng, chàng đừng hỏi.”
Với trí tưởng tượng cằn cỗi trong chuyện nam nữ của Cố Trường Khuynh, hắn cũng không nghĩ ra được cái gì, bèn hỏi: “Chỉ ôm nhau thôi, cũng không tính là gì?”
Dù gì mỗi ngày hắn cũng đều ôm nàng, Thẩm Tố Tố cũng chưa thấy nói gì cả.
“Không phải, không phải….!” Thẩm Tố Tố giải thích, “Bọn họ… hôn nhau.”
“Hôn má hay là trán?” Cố Trường Khuynh ở phương diện này cũng ngốc cùng nàng.
Thẩm Tố Tố bị hắn dẫn dắt nói ra lời thật, “Là... môi.”
Cố Trường Khuynh: “……”
Hắn đột nhiên run run dây cương, tuấn mã lập tức lao vυ"t về phía trước. Trời đã về chiều, sắc trời bắt đầu tối dần.
Dưới ánh đèn lờ mờ trong bóng đêm, gương mặt hắn cũng dần đỏ lên.
Cố Trường Khuynh thầm nghĩ, nam nữ trẻ tuổi ở Giang Nam này, đều lớn mật như vậy sao?
Chuyện này...chuyện này cũng quá vượt ngoài tưởng tượng rồi.
Thẩm Tố Tố nghe thấy tim hắn đập cực nhanh, liền nóng nảy: “Cố Nam Chu, chàng không được nghĩ lung tung!”
“Ta không nghĩ.” Cố Trường Khuynh trả lời.
Nhưng tim hắn lại càng đập mạnh hơn.
“Huhuhu, rõ ràng chàng vẫn còn đang nghĩ! Chàng không biết xấu hổ ——” hắn lừa không được Thẩm Tố Tố, nàng gấp đến độ gò má đỏ bừng.
“Ta không có.” Cố Trường Khuynh cúi đầu nhìn đôi môi đang run rẩy của nàng.
À, hắn đúng ra đang nghĩ.
Thẩm Tố Tố cao giọng: “Chàng gạt ta ——!”
Nàng vùng vẫy trong lòng hắn, khiến Cố Trường Khuynh cả kinh, vội áp tay giữ lấy nàng: “Tố Tố, đừng động.”
“Chàng, chàng, chàng! Chàng muốn làm gì? Mau thả ta xuống!” Thẩm Tố Tố tiếp tục giãy giụa.
Cố Trường Khuynh không giữ được bình tĩnh, thật sự liền thả nàng xuống.
Thẩm Tố Tố ngẩn người đứng tại chỗ, hai người mặt đỏ tai hồng, đối diện nhau rất lâu.
“Cố Nam Chu, sao chàng dám?!” Thẩm Tố Tố hoàn hồn, giận dữ chỉ vào Cố Trường Khuynh cả giận nói.
Cố Trường Khuynh xuống ngựa, sóng vai đứng bên nàng, nói: “Ta cùng nàng đi về.”
“Chàng dám trộm nghĩ những chuyện như vậy, thật sự là...hư, không biết xấu hổ!” Thẩm Tố Tố giận dữ xách váy bỏ đi, vừa đi vừa mắng.
Cố Trường Khuynh vốn đã dần bình tĩnh lại, nhưng nghe Thẩm Tố Tố nhắc tới, hắn lại bắt đầu miên man.
Những suy nghĩ hỗn độn, mơ hồ lại lần nữa lấp đầy đầu hắn.
Cuối cùng, hắn bất chấp tất cả: “Đại tiểu thư, ta thật có nghĩ đến.”
Thẩm Tố Tố đang hùng hùng hổ hổ mắng bỗng nghẹn lại.
Nàng sửng sốt: “Chàng chàng chàng!”
Ánh mắt Thẩm Tố Tố lướt qua môi mỏng của hắn. Nàng tức giận, nhưng lại không kìm được ánh nhìn tập trung ở nơi ấy.
Sao lại có thể hôn ở đây chứ? Sao có thể hôn ở nơi này?! Thật là thói đời ngày sau, đồi phong bại tục, không thể hiểu nổi!
Đều là tại Cố Trường Khuynh, sinh ra đẹp như vậy, dụ hoặc nàng.
Thẩm Tố Tố trừng mắt nhìn Cố Trường Khuynh, im lặng.
Cố Trường Khuynh cũng nhìn lại nàng. Hắn phảng phất có thể tưởng tượng ra hình ảnh kia, hắn cúi thấp người, hôn lên môi Thẩm Tố Tố.
Sau một lúc lâu đối diện, Cố Trường Khuynh vươn tay lớn, nhẹ nhàng che lên gò má nàng đang đỏ bừng, hoàn toàn phủ kín. Đầu ngón tay hắn có chút run rẩy.
“Đại tiểu thư, đừng nhìn nữa.” Hắn than nhẹ.