Chương 37: Cùng đi

Về đến phủ, trong thư phòng, Thẩm Tố Tố miêu rả đầu đuôi ngọn nguồn vụ án cho Thẩm Nghiêm nghe.

Vốn dĩ nàng không định giấu gì Thẩm Nghiêm, nhưng vì thân phận khả nghi lại nhạy cảm của Cố Trường Khuynh đã bị lộ ra, nên lúc này Thẩm Tố Tố không nói với Thẩm Nghiêm việc Cố Trường Khuynh có liên quan đến tiền triều.

Thẩm Nghiêm vốn đã là một con cáo già, nhận ra nữ nhi có điều giấu giếm, thầm nghĩ nữ nhi nay cánh đã cứng, không cần cha nữa, lòng ông bỗng thấy tủi thân, nhìn Thẩm Thẩm Tố Tố, thế mà suýt khóc thành tiếng.

Vì gia đình của Thẩm Tố Tố hài hòa, Cố Trường Khuynh quyết đoán mở miệng nói: “Tố Tố, nếu nàng mệt thì đi nghỉ trước đi, để ta nói với nhạc phụ.”

Thẩm Tố Tố nói nhiều đến miệng lưỡi đều khô, ước gì có người thay nàng nói, liền đứng dậy nói với Thẩm Nghiêm và Cố Trường Khuynh: “Vậy ta về ngủ trước.”

“Được.” Cố Trường Khuynh gật đầu với nàng.

Thẩm Tố Tố bước ra khỏi phòng, bên ngoài Tiểu Mãn đã đợi sẵn.

“Tiểu thư!” Tiểu Mãn đón lấy nàng, nhìn thấy búi tóc của Thẩm Tố Tố liền oán giận nói: “Cô gia chải tóc cho người quá đơn điệu, tiểu thư phải chịu ủy khuất rồi.”

“Ngày mai em chải cho ta kiểu vừa đẹp vừa cầu kỳ, để hắn học theo.” Thẩm Tố Tố thầm nghĩ, nàng còn nhiều biện pháp nữa.

Tiểu Mãn đỡ nàng vào trong viện, rồi chợt nhỏ giọng hỏi: “Tiểu thư, đồ của cô gia em không biết nên để ở thiên viện hay để chỗ người?”

“Tiểu thư, việc này người định đoạt, em không dám tự mình làm chủ.”

“Chuyện này…” Thẩm Tố Tố nhíu mày đẹp suy nghĩ, hồi lâu sau mới nghiêng đầu nhỏ giọng nói “Vậy…để….ở chỗ ta đi.”

“Thân thể của ta lạnh, có hắn bên cạnh thấy dễ chịu hơn rất nhiều.” Thẩm Tố Tố còn không quên thêm một câu để giải thích cho quyết định của mình.

Tiểu Mãn bật cười, biết rõ tiểu thư của mình da mặt mỏng, nên cũng không vạch trần Thẩm Tố Tố.

Thẩm Tố Tố về viện nghỉ ngơi, bên kia Thẩm Nghiêm và Cố Trường Khuynh bắt đầu trò chuyện đến hình thức hiệu suất cao.

“Tố Tố giấu người, là bởi vì trong án ma đao, thân phận thật sự của ta bị bại lộ, khiến nàng cảm thấy ngoài ý muốn quá mức.”

Việc Cố Trường Khuynh có liên quan với tiền triều chỉ có mấy người Thẩm Tố Tố, Cố Trường Khuynh và Mai Hách Hâm biết. Mai Hách Hâm lại cố tình che giấu việc này, Thẩm Nghiêm tạm thời cũng không có được tình báo rõ ràng.

Ông nhấp một ngụm trà rồi hỏi: “Là gì?”

“Ta đã biết, ta là đệ đệ của ngự tiền đại tướng quân Cố Trường Nghi, Cố gia…cũng là hoàng tộc tiền triều.” Cố Trường Khuynh điềm tĩnh nói.

Thẩm Nghiêm nheo mắt lại, dường như đang nghiền ngẫm từng lời này. Dòng họ hoàng tộc tiền triều, tựa như bị người ta thế lực cường thế đè xuống, ở khắp Giang Nam thế mà không ai biết Cố gia là hoàng tộc tiền triều.

Ông ngẩn người, rồi gật đầu nói: “Từ khi Lưu Hoa Minh đến, ta đã biết được thân phận của con. Dụng ý ta khóa Kim Hạp, chắc hẳn con sáng tỏ.”

“Đa tạ nhạc phụ đã dụng tâm lương khổ.” Cố Trường Khuynh nói.

“Lưu Hoa Minh, là nhạc phụ an bài người đi ám sát sao?” Cố Trường Khuynh hỏi.

“Không phải.” Thẩm Nghiêm gãi gãi đầu, “Hai người các con sắp thành thân, ngày đại hỷ cũng không thể để xảy ra chuyện gì.”

“Ừm.” Cố Trường Khuynh gật đầu, “Án ma đao đái khái chính là như thế, đương kim Thánh Thượng không muốn bí mật tiền triều bị tiết lộ, nên âm thầm phái người đi cướp lấy ma đao để phá huỷ kho tàng tiền triều lưu lại, nhưng trời xui đất khiến ma đạo lưu lạc đên dân gian, người áo xám kia vì muốn che giấu bí mật mà gϊếŧ rất nhiều người.”

“Haizz.” Thẩm Nghiêm than nhẹ một hơi dài: “Nam Chu, con biết được chuyện Cố gia bị diệt môn, trong lòng chắc cũng không dễ chịu?”

“Mấy ngày thư thả, hiện giờ đã ổn hơn.” Cố Trường Khuynh gật đầu nói.

“Vậy sau này định thế nào?” Thẩm Nghiêm hỏi.

Cố Trường Khuynh im lặng.

Thẩm Nghiêm là nhân tinh, ông đã hiểu được dụng ý của Cố Trường Khuynh: “Con không muốn liên lụy Tố Tố?”

“Ừm, lúc trước con đã từng nói sẽ bảo vệ nàng chu toàn.”

“Hừ.” Thẩm Nghiêm tức giận đến mức thổi râu trừng mắt nói: “Ta đã sớm biết thân phận của con sẽ liên lụy Tố Tố, cho nên ngay từ đầu đã không đồng ý hôn sự này.”

“Lời con nói hôm nay, ta coi như chưa từng nghe qua.” Thẩm Nghiêm nhấp một ngụm trà, thong thả nói, “Toàn bộ Thẩm phủ và Văn phủ đều sẽ xem như không thấy những gì con làm. Con muốn làm gì thì cứ làm. Nếu thật sự không còn cách nào khác, hãy đến tìm ta.”

“Không cần đâu.” Cố Trường Khuynh lắc đầu, “Việc này tuyệt đối sẽ không liên lụy đến Thẩm gia.”

Thẩm Nghiêm khẽ cười, ngược lại càng thêm tán thưởng Cố Trường Khuynh.

*****

Tối nay ông cũng tạm ở lại Văn phủ, còn Cố Trường Khuynh thì trở về chỗ Thẩm Tố Tố.

Ban đầu, Cố Trường Khuynh định theo thói quen trước kia, đến thiên viện ngủ, nhưng hắn phát hiện đồ đạc của mình đã bị Thẩm Tố Tố thu dọn đi đâu mất rồi.

Vì thế hắn chỉ có thể qua đó, gặp Tiểu Mãn bên ngoài viện.

“Cô gia, là tiểu thư bảo ta thu dọn đồ đạc của người đến đây.” Tiểu Mãn tỏ vẻ mình không phải là người vụng về đặt sai đồ của người khác.

“Ừ.” Cố Trường Khuynh đáp lời.

Khi trả lời, khóe môi hắn cong lên một nụ cười nhàn nhạt.

Hắn hiểu ý tứ của Thẩm Tố Tố.

Cho nên sau khi tắm xong, hắn liền nằm xuống bên cạnh Thẩm Tố Tố. Nàng đẩy hắn ra, nhưng hắn không đi.

“Chàng nóng quá.” Thẩm Tố Tố mơ màng nói trong cơn nửa tỉnh nửa mê.

“Ta đương nhiên là rất nóng.” Cố Trường Khuynh đáp, tốt xấu gì hắn cũng là một người trẻ tuổi huyết khí phương cương, giữa mùa hè oi bức cảm thấy nóng cũng là bình thường.

Nhưng người Thẩm Tố Tố lại rất lạnh. Có nàng bên cạnh, trong phòng chẳng cần đặt băng để hạ nhiệt, ngủ cùng nàng thật sự rất dễ chịu.

“Sao chàng lại nói đúng lý hợp tình như thế?” Thẩm Tố Tố trừng mắt liếc hắn một cái, “Chàng mau đi xuống, chàng đè lên ta rồi.”

“Gian ngoài không có giường.” Cố Trường Khuynh đắp tấm chăn mỏng lên hông Thẩm Tố Tố, “Tố Tố muốn ta đi nơi nào?”

Thẩm Tố Tố ngủ đến mơ hồ, đã quên mất chính mình là người đã bảo dọn đồ đạc hắn mang tới đây. Nàng dụi mắt nói: “Chàng về sân mình mà ngủ.”

“Tố Tố mang hết đồ của ta đến đây rồi, còn bảo ta quay về nơi đó?” Cố Trường Khuynh nghiêm túc hỏi.

“Ta... ta... ta..ta mới không có!” Thẩm Tố Tố lập tức tỉnh táo lại, trợn to hai mắt.

Nàng ngượng ngùng không dám nhận, chỉ ấp úng nói: “Đều... đều là do Tiểu Mãn ngốc nghếch dọn nhầm.”

“Đúng đúng đúng.” Cố Trường Khuynh dỗ dành nàng.

“Thôi vậy, cho chàng ở lại một đêm.” Thẩm Tố Tố tỏ vẻ mình rất rộng lượng.

Cố Trường Khuynh khẽ gõ nhẹ lên đầu nàng: “Vậy... đa tạ đại tiểu thư?”

“Tất nhiên.” Thẩm Tố Tố nheo mắt, có vẻ hưởng thụ.

Sau khi trở về huyện Trường Châu, cuộc sống của họ dần trở lại quỹ đạo. Sau khi thành hôn, cuộc sống của Thẩm Tố Tố và Cố Trường Khuynh dường như cũng không khác mấy so với trước đây.

Thẩm Tố Tố thích trồng hoa, mỗi ngày ngoài việc đi dạo và ăn uống, còn thường xuyên tham gia các hoạt động của Hội Thực vật huyện Trường Châu.

Cố Trường Khuynh cũng có việc của mình. Hắn gặp mặt một số quan viên tiền triều và đạt được bước đầu hợp tác với họ. Còn việc hắn đã thuyết phục họ ra sao, những khó khăn trong đó thế nào, chỉ có mình hắn biết.

Một thời gian sau, hắn thuận lỳ thành chương nhớ lại những ký ức đã mất của mình, đồng thời cũng lại ngày Cố gia bị diệt môn.

Cái ngày này, xác thật là một chuỗi con số mà hắn vĩnh viễn không thể quên.

Cố Trường Khuynh mở Kim Hạp ra, hắn nhìn thấy đươc trong đó có hổ phù và tấm thẻ bài thân phận của mình.

Trên thẻ bài thân phận viết ba chữ: “Cố Trường Khuynh.”

Tên hắn, là Cố Trường Khuynh, tự là Nam Chu.

——

Trong khoảng thời gian này, sau khi giải quyết xong chuyện của mình, Cố Trường Khuynh thường xuyên đến đón Thẩm Tố Tố về Văn phủ.

Hôm nay, khi tham gia hoạt động của Hội Thực vật, Thẩm Tố Tố gặp phải một chuyện khiến nàng cực kỳ tức giận.

Hội Thực vật huyện Trường Châu nổi danh lừng lẫy là nhờ hội trưởng Trương Nguyên Hàm, một danh y lừng danh khắp Ngụy triều. Ông truyền dạy kiến thức cho hậu bối, tụ tập nhiều kỳ nhân dị sĩ cùng đam mê nghiên cứu thực vật, cùng nhau thành lập nên Hội này.

Thẩm Tố Tố có thể được thêm vào phần lớn là vì cha nàng là huyện lệnh Trường Châu, các vị tài tử nhân sĩ nể mặt mũi cha nàng nên mới đồng ý.

Tuy nhiên, sau khi gia nhập Hội Thực Vật, Thẩm Tố Tố lại hòa hợp rất tốt với các thành viên trong hội. Những năm qua, họ cùng nhau tìm ra nhiều loài cây cỏ mới chưa từng thấy ở núi sâu phụ cận huyện Trường Châu, còn đặt tên cho chúng.

Thẩm Tố Tố vô cùng yêu thích hoạt động này. Ngày hôm đó, Hiệp hội lại tổ chức chuyến đi vào núi để tìm kiếm kỳ hoa dị thảo, nàng chủ động xin tham gia.

Không ngờ, Trương hội trưởng vui vẻ tuyên bố một sự kiện: “Khụ khụ, lần này đi vào núi, bên Thanh Hà Môn cũng cử người tham gia. Ta và rất nhiều người trong Thanh Hà Môn giao hảo, nên đã đồng ý.”

Thẩm Tố Tố cảnh giác giơ tay: “Trương tiên sinh, có những ai?”

“Thẩm tiểu thư, có một vị bằng hữu tốt của cô — Tống gia tiểu thư.” Trương Nguyên Hàm đáp.

Thẩm Tố Tố suýt nữa tức đến ngất: “Nàng ta khi nào là bạn tốt của ta chứ?!”

“Không sao không sao, mọi người cùng nhau ở chung đều là bạn tốt cả.” Trương Nguyên Hàm vừa vuốt chòm râu bạc bắt đầu ba phải.

“Trương tiên sinh, ta không đi cùng nàng!” Thẩm Tố Tố kháng nghị.

Trương Nguyên Hàm uống một ngụm trà để trấn tĩnh: “Thẩm tiểu thư, vậy hay là ngài, lần sau lại vào núi?”

“Mùa hạ cây cỏ sinh trưởng tốt, đúng là thời điểm thích hợp để tìm thực vật mới. Đợi đến thu đông, trên núi đâu còn cây cỏ tươi tốt gì nữa, ta tìm cái gì được?” Thẩm Tố Tố oán giận, “Trương tiên sinh, hay là... ngài đá người bên Thanh Hà Môn?”

“Nếu chỉ có Tống tiểu thư, uyển chuyển từ chối nàng ấy cũng không sao. Nhưng chủ yếu là bên họ còn cử một vị tiền bối có địa vị rất cao trong môn phái. Chúng ta không tiện từ chối.” Trương Nguyên Hàm giải thích nghiêm túc, “Ta và ông ấy là bạn tương giao nhiều năm qua thư từ, tình nghĩa không hề nông cạn.”

Thẩm Tố Tố không muốn đồng hành cùng Tống Trạch Cảnh, nhưng lại không muốn bỏ lỡ cơ hội này, vì thế lúc nàng về nhà cực kỳ sầu muộn.

Hôm nay lúc nàng trở về không xe ngựa mà cưỡi ngựa cùng Cố Trường Khuynh, nàng ngồi phía trước, tựa vào lòng ngực hắn.

“Tố Tố, sao vậy?” Cố Trường Khuynh rũ mắt hỏi nàng, hắn sớm đã nhận ra nàng có chút mặt ủ mày ê.

“Người trong hội muốn vào núi hoạt động, người của Thanh Hà Môn cũng đi, ta không muốn đi chung với cô nương Tống gia.” Thẩm Tố Tố nhỏ giọng oán giận.

“Cứ coi như nàng ta không tồn tại là được rồi.” Cố Trường Khuynh ôm lấy eo nàng, giọng nói trầm thấp dỗ dành.

“Nhưng lần trước nàng ta trào phúng ta...” Thẩm Tố Tố vẫn còn ấm ức.

“Có lẽ nàng ta chỉ muốn lôi kéo nàng gia nhập Thanh Hà Môn?” Cố Trường Khuynh thật ra có thể đoán được ý đồ của Tống Trạch Cảnh.

—— Tất nhiên, cũng không loại trừ việc nàng ta muốn làm tiền bối trước mặt Thẩm Tố Tố để khoe khoang chút tâm tư.

“Ta không thèm đi!” Thẩm Tố Tố ngẩng đầu, kiều thanh nói, “Nàng ta đi trước, vậy chính là tiền bối rồi, không chừng lúc đó sẽ cười nhạo ta.”

“Chúng ta đều là nữ tử, đến lúc đó phân tỏ tìm kiếm thực vật trong núi sâu, Trương tiên sinh chắc chắn sẽ để ta đi cùng nàng ta. Ta lại không giỏi leo núi, chắc chắn nàng ta sẽ cười nhạo ta vừa yếu vừa ngốc!” Thẩm Tố Tố có thể tưởng tượng mấy ngày tới của mình sẽ rất xui xẻo.

“Vậy để ta xem mấy ngày sau có rảnh không, ta sẽ đi cùng với nàng, được không?” Cố Trường Khuynh hỏi theo ý nàng, “Ta và nàng là phu thê, có thể cùng đi với nhau.”

“Vậy... cũng đúng...” Thẩm Tố Tố cắn cắn môi nói, nghĩ lại thì đúng là Hội Thực Vật trước đó cũng không phải không cho mang người ngoài cùng tham gia hoạt động.

“Vậy là Tố Tố yên tâm rồi.” Cố Trường Khuynh vừa dỗ dành vừa giật nhẹ roi ngựa, thúc nhanh tốc độ.

Bạch mã bất ngờ tăng tốc, Thẩm Tố Tố cả kinh, hoàn toàn ngả vào lòng Cố Trường Khuynh.

“Cố Nam Chu!” Bốn bề yên tĩnh, Thẩm Tố Tố hoảng hốt thất thố, vừa nắm chặt cánh tay hắn vừa trách mắng.

Gió xuân thổi bên ngoài huyện Trường Châu, truyền đến tiếng cười trầm thấp của Cố Trường Khuynh.

Chọc ghẹo Thẩm Tố Tố một chút, hình như cũng khá vui.