Chương 36: Trở về

Ngày thứ hai Thẩm Tố Tố tỉnh lại, gần như đã quên hết chuyện xảy ra đêm qua. Tính nàng vốn rộng rãi, không để những chuyện khiến lòng buồn bực ở trong lòng.

Cố Trường Khuynh dậy sớm hơn nàng. Giờ phút này, hắn đang luyện đao trong sân, cuối cùng hắn vẫn là sử dụng thanh hoành đao kỳ lạ lưu lạc từ trong cổ mộ ra.

Thật ra thanh đao này cũng chính là binh khí truyền lại từ tổ tiên hắn, nên khi hắn sử dụng cực kỳ thuận buồm xuôi gió.

Sau khi rửa mặt xong, Thẩm Tố Tố đẩy cửa sổ ra, dưới ánh sáng sớm mai, thấy Cố Trường Khuynh đang làm quen với binh khí mới. Dáng người hắn cao ráo, động tác vung đao linh hoạt và tiêu sái, giống như một bức tranh thủy mặc sống động. Nhìn thấy cảnh này, Thẩm Tố Tố không nỡ quấy rầy hắn.

Điều nàng nghĩ đến lúc này là cảm thấy kiểu tóc mỗi ngày do Cố Trường Khuynh chải cho nàng quá đơn điệu, nàng muốn tự mình thay đổi kiểu mới.

Đứng trước gương, Thẩm Tố Tố nhẹ nhàng gom lại những lọn tóc mềm mượt, tự tay búi lên kiểu đơn giản, rồi cúi đầu, lựa mấy món trang sức nhã nhặn để cài lên tóc.

Khi Cố Trường Khuynh bước vào, liền thấy Thẩm Tố Tố đang vụng về tự tay cài trâm.

Hắn buông hoành đao, đưa tay nhận lấy một cây bộ diêu từ tay nàng. Động tác hắn rất tự nhiên, thành thạo như nước chảy mây trôi. Hắn giơ bộ diêu lên, ướm thử bên tóc nàng rồi hỏi:

“Cài ở chỗ này được không?”

“Ừm.” Thẩm Tố Tố gật đầu.

Vì đêm qua ngủ muộn, nên tới giờ nàng vẫn còn buồn ngủ, bất giác ngáp một cái.

“Muốn ngủ thêm một lát không?” Cố Trường Khuynh khẽ ấn vào vai nàng, nhẹ nhàng hỏi.

“Không được.” Thẩm Tố Tố lắc đầu, “Ta thấy cơm chay ở chùa Thanh Tuyền rất ngon. Hôm nay muốn đến tìm Minh Thanh đại sư để đòi thực đơn, để chùa Di Đề ở huyện Trường Châu của chúng ta cũng học theo.”

Cố Trường Khuynh chưa từng nếm thử cơm chay khẩu vị lạ của chùa Di Đề, bèn hỏi: “Đồ ăn ở chùa Di Đề khó ăn đến mức nào vậy?”

“Đại khái chính là khó ăn đến mức ta phải dầm mưa cả đêm quay về Trường Châu, nếu không thì cũng đã không gặp được chàng.” Thẩm Tố Tố vừa nói vừa nhớ lại chuyện cũ.

Gốc rễ của mọi chuyện chính là do cơm chay chùa Di Đề quá dở, thêm một ngày nàng cũng không muốn nhịn nữa.

Cố Trường Khuynh nghĩ thầm, sau này nhất định phải đến chùa Di Đề bái phỏng một chuyến.

“Nàng tự đi được không, ta còn phải nói chuyện với Mai huyện lệnh thêm một lúc.” Cố Trường Khuynh đã đạt được chung một nhân thức với Mai Hách Hâm.

Dãy núi ngoài Hàn Sơn huyện còn chôn giấu bảo tàng của tiền triều, hắn muốn cùng Tả Thần đi tìm.

Muốn báo thù, nói thì dễ hơn làm, huống chi hắn hiện giờ hai bàn tay trắng, ký ức cũng chưa phục hồi, lại phải đối đầu với cả một vương triều.

Cố Trường Khuynh cụp mắt, chỉ chăm chú nhìn bộ diêu trên tóc mai của Thẩm Tố Tố.

Xe ngựa đã chuẩn bị sẵn trong dịch quán, Thẩm Tố Tố và Cố Trường Khuynh cùng nhau xuất phát, Mai Hách Hâm cũng đi theo.

Sau khi đến chùa Thanh Tuyền, Thẩm Tố Tố liền vào chui vào phòng bếp của người ta chuẩn bị bái sư học nghệ làm cơm chay.

Ngoài viện, Mai Hách Hâm đứng cạnh Cố Trường Khuynh, nói: “Cố công tử, ngài có một nhạc phụ rất tốt. Nếu kéo được lão Thẩm về phía chúng ta, sẽ là một trợ lực lớn.”

Mai Hách Hâm biết rõ thủ đoạn của Thẩm Nghiêm. Trước đây, khi Lưu Hoa Minh đến huyện Trường Châu, còn không phát hiện ông giấu trọng phạm triều đình ngay dưới mí mắt mình.

Cố Trường Khuynh nghe vậy hơi sửng sốt, chỉ nói: “Không cần.”

“Thẩm Nghiêm ông ấy cũng là một nhân vật, ta chỉ không hiểu vì sao ông ấy lại cam lòng sống ẩn dật ở một góc Giang Nam.” Mai Hách Hâm hơi nghi hoặc.

“Nàng rất kính trọng phụ thân mình. Trước khi việc này hoàn thành, không thể để nàng bị liên lụy cuốn vào.”

“Cố công tử, ngài định gạt Thẩm tiểu thư?”

“Phải, nàng không hiểu cái gì, nếu mọi việc thất bại, vậy càng dễ để nàng thoát thân.”

“Ái chà chà.” Mai Hách Hâm khoanh tay thở dài, “Cố công tử đúng là người trọng tình nghĩa, phần tính cách này thật giống huynh trưởng ngài.”

“Nhạc phụ ta đã cất giữ vật của ta trong một chiếc Kim Hạp. Nếu ta đoán không sai, thì hổ phù từng bị thất lạc ở Cố gia và tấm bài thân phận của ta đều ở trong đó. Chỉ là vì thiếu hụt trí nhớ, tạm thời không thể mở ra.”

“Chuyện này phải dựa vào chính Cố công tử rồi. Cách làm này của Lão Thẩm thật là thông minh.” Mai Hách Hâm nói.

Cả Mai Hách Hâm và Cố Trường Khuynh đều hiểu rõ trong lòng mà không nói ra, mấu chốt để mở Kim Hạp có liên quan đến chuyện Cố gia diệt môn, khi hắn khôi phục ký ức cũng là thời cơ tốt nhất để mở nó ra.

“Cố đại tướng quân từng dìu dắt rất nhiều hậu bối trong tam quân. Hiện giờ không ít tam quân tướng lĩnh vẫn nhớ ân tình đó. Nếu có hổ phù làm chứng, chắc chắn sẽ có nhiều tướng sĩ nguyện ý hưởng ứng.”

“Cố công tử, ta sẽ ở lại Hàn Sơn, giúp ngài tìm bảo vật tiền triều, chuẩn bị cho khởi sự. Chờ sau khi ngài quay lại Trường Châu, ta sẽ giao cho ngài danh sách các tiền bối năm đó từng nhậm chức quan biên ở tiền triều. Trong đó có một bộ phận ngài có thể trực tiếp liên hệ, còn có một bộ phận là hậu duệ của quan viên tiền triều, ngài phải tự mình thuyết phục mượn sức họ.” Mai Hách Hâm đã chuẩn bị an bài tốt mọi thứ.

Cố Trường Khuynh khẽ gật đầu.

“Ở Giang Nam, ngoài thế lực của triều đình, còn có rất nhiều bá tánh tin theo các tôn giáo như Phật giáo, hoặc như Thanh Hà Môn. Thanh Hà Môn được truyền bá rất rộng ở Giang Nam, thế lực cấp cao trong môn phái cũng khá phức tạp. Nếu ngài có ý, có thể tiếp xúc thử.”

Cố Trường Khuynh nhớ lại hôm trước, trong hôn lễ của hắn và Thẩm Tố Tố, từng có đại diện của Thanh Hà Môn đến tham dự. Giáo phái phương Nam này quả thật khá đặc biệt.

Hắn từng tìm hiểu qua về Thanh Hà Môn. Giáo phái này không thờ phụng một vị thần cụ thể nào, có lẽ cũng vì chịu ảnh hưởng bởi không khí tự do ở Giang Nam. Thanh Hà Môn chủ trương đề cao tư tưởng tự do.

“Chờ ta quay lại Trường Châu, sẽ đi xem thử.” Cố Trường Khuynh gật đầu nói.

Bên này, Mai Hách Hâm cũng đã sắp xếp mọi việc ổn thỏa nên rời đi trước.

Thẩm Tố Tố ở chùa Thanh Tuyền lấy được thực đơn cơm chay của họ, cảm thấy vô cùng mỹ mãn.

Sau khi dừng chân ở huyện Hàn Sơn một thời gian, Cố Trường Khuynh chuẩn bị xong mọi việc liền cùng Thẩm Tố Tố trở về Trường Châu.

Tả Thần trung tâm với tiền triều nên vốn định theo hắn cùng nhau đi, nhưng Cố Trường Khuynh bảo cậu ở lại.

“Cố đại nhân! Tại sao vậy?” Tả Thần vô cùng ủy khuất, “Tộc ta luôn trung thành và tận tâm với Cố gia!”

Cố Trường Khuynh ho nhẹ một tiếng rồi nói: “Cậu ở lại Hàn Sơn cũng là trợ giúp ta.”

“Cố đại nhân, ta có thể làm tùy tùng của ngài, theo ngài đi bất cứ đâu.” Tả Thần đề nghị.

“Không thể.” Cố Trường Khuynh nghiêm giọng, lạnh giọng từ chối.

“Ta thề sẽ không liếc mắt nhìn Thẩm tiểu thư một cái nào —— Cố đại nhân, có phải ngài ăn dấm phải không? Ta… ta lúc đó thật sự không biết mà!” Tả Thần nhớ lại một chút vấn đề.

Cố Trường Khuynh không thừa nhận, cũng không đáp lại, chỉ yên lặng rời khỏi phòng.

“Hu hu, Cố đại nhân, ta sai rồi!” Tả Thần ở trong phòng kêu gào thảm thiết.

Cố Trường Khuynh không có ý định để ý đến cậu, lập tức bước ra sân.

Lúc này, Thẩm Tố Tố đang ở hoa viên trong dịch quán, cầm một chiếc kéo nhỏ tỉa cành hoa.

Từ xa nàng đã nghe thấy tiếng kêu gào cao vυ"t của Tả Thần cực kỳ vang dội.

“Cố Nam Chu, người ta chỉ là một tiểu tử choai choai, chàng bắt nạt cậu ta làm gì?” Thẩm Tố Tố vừa nâng một đóa thược dược vàng lên vừa không chút để ý mà nói.

“Hắn muốn theo ta về Trường Châu, ta từ chối rồi.” Cố Trường Khuynh ngồi xuống bên cạnh Thẩm Tố Tố, thấy nàng đã tỉa hết những cành lá thừa xung quanh khóm hoa.

“Thì đi chung luôn đi, Thẩm gia lại không phải không thể nuôi thêm nổi một người.” Thẩm Tố Tố không chỉ chấp nhận chu cấp cho Cố Trường Khuynh, mà còn sẵn sàng nuôi thêm một tiểu tử ngốc, nói với Cố Trường Khuynh như vậy.

"Không." Cố Trường Khuynh quyết đoán từ chối.

Hắn hiểu rõ, tuy Thẩm Tố Tố tính tình kém một chút, nhưng ít nhiều cũng là người kính già yêu trẻ, so với nhiều người cùng tuổi thì nàng lại là người hiếm thấy có lòng kiên nhẫn.

Thẩm Tố Tố chưa bao giờ nói chuyện với hắn dịu dàng như vậy! Tả Thần đúng là đồ đáng giận.

"Chàng tranh giành với một tiểu hài tử làm gì." Thẩm Tố Tố nghi hoặc.

Nàng vỗ vỗ nhành hoa thược dược, rồi cất kéo: "Ngày mai chúng ta lên đường?"

"Ừm." Cố Trường Khuynh cụp mắt xuống, cầm lấy cây kéo vàng trong tay Thẩm Tố Tố và đặt nó lại vào chỗ thích hợp.

Khi rời khỏi huyện Hàn Sơn, Thẩm Tố Tố và Cố Trường Khuynh nhận được rất nhiều đồ vật từ bá tánh huyện Hàn Sơn, phần lớn là đặc sản thổ địa, còn có cả rau củ quả tươi theo mùa. Điều này khiến Cố Trường Khuynh phải an bài thêm một chiếc xe ngựa để chở hết số quà ấy.

Vụ án ma đao gϊếŧ người từng khiến dân chúng huyện Hàn Sơn hoảng loạn, nhưng sau khi Cố Trường Khuynh nhanh chóng bắt được hung thủ trong vài ngày, bá tánh huyện Hàn Sơn đều vô cùng cảm kích hắn.

Trên đường trở về Trường Châu, Thẩm Tố Tố ngồi trong xe ngựa vừa ăn dưa lê nhỏ đặc sản bản địa huyện Hàn Sơn, ngồi bên cạnh nàng là Cố Trường Khuynh.

Trong tay Cố Trường Khuynh là một quyển sách ghi lại các mối liên hệ của quan viên triều trước, trong đó có một dòng họ của một người rất quen thuộc.

Thứ sử Tô Châu Lương Tuyết, mà con trai bà chẳng phải chính là Lương Chiêu sao?

Cố Trường Khuynh nhớ lại lần từng cùng Lương Chiêu đón tết, trong lòng có chút bất đắc dĩ.

Thẩm Tố Tố đang ở bên cạnh vừa ăn vừa ngắm cảnh ngoài xe ngựa, cũng không quan tâm đến chuyện bên phía Cố Trường Khuynh.

Ngồi lâu có phần mệt mỏi, nàng nghiêng người ra sau, tựa vào trên sập, nói với Cố Trường Khuynh: "Cố Nam Chu, ta muốn ngủ một lát."

"Được." Cố Trường Khuynh gập quyển sách lại, đặt sang một bên, rồi lấy chiếc chăn mỏng trong hòm ra giúp nàng.

"Đến nơi chàng nhớ gọi ta." Thẩm Tố Tố gỡ cây trâm trên đầu xuống, rồi nằm xuống ngủ thϊếp đi.

"Được." Cố Trường Khuynh đáp.

Thấy Thẩm Tố Tố đã dựa vào sườn ngủ rồi, hắn cũng tiện dựa vào giường, tiếp tục đọc danh sách này.

Mai Hách Hâm sẽ căn cứ vào thời gian sắp xếp để mời các quan viên đến huyện Trường Châu thay hắn, hắn muốn theo thứ tự định ngày hẹn, cùng thương nghị chuyện này.

Nghiêm khắc mà nói, Cố Trường Khuynh vừa mới bước qua tuổi nhược quán, tuổi còn trẻ, đến tên tự còn chưa kịp lấy, còn chút non nớt, hắn cũng không có sự thành thục quyết đoán của Cố Trường Nghi đã lăn lê bò lết nhiều năm.

Cố Trường Nghi, huynh trưởng của hắn… với hắn mà nói, vừa là huynh trưởng, vừa là phụ thân… Trong đầu Cố Trường Khuynh hiện lên một ít suy nghĩ mơ hồ.

Hắn day day trán, cảm thấy hơi đau đầu.

Có lẽ vì muốn bước tiếp lên phía trước, Cố Trường Khuynh nghĩ.

Xe ngựa đi suốt cả ngày, rốt cuộc đến đêm mới về tới huyện Trường Châu. Thẩm Nghiêm canh giữ ngoài huyện thành, vừa thấy liền gọi lớn: “Tố Tố, Tố Tố, nữ nhi ngoan của ta!”

Gọi đến mười tiếng Thẩm Tố Tố, Thẩm Nghiêm mới nhớ gọi một tiếng Cố Trường Khuynh, bèn thêm: “Còn cả Nam Chu, nữ tế (con rể) giỏi của ta, hai đứa cuối cùng cũng về rồi.”

Giọng ông gọi Cố Trường Khuynh ít nhiều nghe có chút có lệ, nhưng ông cũng không thèm để y, chỉ đỡ Thẩm Tố Tố xuống xe.

“A cha!” Đã một thời gian dài Thẩm Tố Tố không gặp Thẩm Nghiêm, cũng có chút nhớ ông, liền nhanh chóng nhào tới.

“Tố Tố đi Hàn Sơn có sợ không?” Thẩm Nghiêm hỏi han quan tâm.

Thẩm Tố Tố ngẩng đầu ưỡn ngực đúng lý hợp tình đáp: “A cha, con không sợ chút nào!”

Cố Trường Khuynh mặt không biểu cảm: "……" Thế nửa đêm sợ tới mức trốn trong lòng ta là ai?

Thẩm Tố Tố chột dạ, lén liếc nhìn Cố Trường Khuynh.

Ánh mắt hai người chạm nhau, nàng lè lưỡi làm mặt quỷ với hắn, ra hiệu đừng bóc trần nàng.

Cố Trường Khuynh khẽ cười với Thẩm Tố Tố, quả nhiên không mở miệng.

“Vậy cho nên ở Hàn Sơn là thế nào?” Thẩm Nghiêm thực ra đã sớm nhận được tin tức, nhưng ông biết rõ còn cố hỏi, giả ngu ở trước mặt Thẩm Tố Tố.

Cố Trường Khuynh biết Thẩm Nghiêm đang giả vờ, liền phối hợp nói: “Chờ con hồi phủ rồi, sẽ từ từ nói với nhạc phụ.”

Thay nữ nhi giấu, giờ lại còn phải giúp lão phụ thân giấu, hắn cái nữ tế này cũng làm đến mệt mỏi.

“A cha, cả đời này chắc chắn chưa tiếp xúc với đại án tử như thế đâu!” Thẩm Tố Tố biết rõ bí mật sau vụ án ma đao, hưng phấn nói.