Chương 35: Không vui

“Lưu Hoa Minh đã chết.” Mai Hách Hâm nói tiếp, “Lương thứ sử bảo muốn tìm hung thủ, nhưng chỉ triệu chúng ta tới Tô Châu, tra xét qua loa rồi kết án.”

“Là một người có vóc dáng tương đối giống cố đại tướng quân gϊếŧ hắn. Ta chưa từng gặp ngài, nên tưởng ngài chính là hung thủ. Sau khi gϊếŧ Lưu Hoa Minh, hung thủ liền tự sát.” Mai Hách Hâm nói ra chi tiết then chốt, “Việc này không phải ta làm.”

Cố Trường Khuynh cũng thấy nghi hoặc: “Lúc đó nhạc phụ ta đang chuẩn bị hôn sự giữa ta và Thẩm tiểu thư, hoàn toàn không có thời gian để đi an bài việc này.”

“Vậy rốt cuộc có thể là ai?” Mai Hách Hâm lẩm bẩm.

Cố Trường Khuynh cụp mắt trầm ngâm, lại thêm việc diệt môn khiến lòng hắn như bị khói mù phủ kín.

Ngụy triều vô cớ gϊếŧ chết huynh trưởng của hắn. Nếu muốn, huynh ấy đã có thể liên kết với tàn dư tiền triều từ khi cánh chim tân đế còn chưa vững để đoạt quyền. Thế nhưng huynh ấy từ chối lời đề nghị của dư đảng tiền triều, tự nguyện từ bỏ quyền lực tối cao kia.

Hắn nhíu mày, sắc mặt lạnh lẽo như sương.

Chuyện mà huynh trưởng hắn không muốn làm, vậy để hắn làm thay.

Còn về quan hệ giữa Cố gia và tiền triều...

Cố Trường Khuynh còn chưa mở miệng, Lưu Hoa Minh đã lên tiếng trước: “Cố gia chính là hoàng tộc tiền triều. Việc này vốn là bí mật, không hiểu sao Ngụy hoàng đế trước kia lại chưa từng nhắc đến, ta còn nhớ lúc ông ấy còn tại vị, đối với cố đại tướng quân coi như con ruột... Bên trong có ẩn tình gì, ta cũng không rõ. Chỉ biết rằng ở vùng Giang Nam, tuy đã thần phục Ngụy triều, nhưng nhiều quan viên vẫn chưa quên tiền triều.”

Cố Trường Khuynh gật đầu. Trong lòng vẫn đang suy nghĩ về bản thân. Lời nhắc của Mai Hách Hâm như sợi dây kéo ký ức bị mất kia trồi lên, nhưng vẫn còn thiếu một chút nữa.

Hắn cảm thấy đầu mình hơi đau, bèn cụp mắt, day trán.

“Cố công tử —” Mai Hách Hâm nói, “Ngài mất trí nhớ, hôm nay lại biết được quá nhiều chuyện, chi bằng về nghỉ ngơi trước, những chuyện còn lại, để sau hãy tính.”

“Ừm.” Cố Trường Khuynh gật đầu.

“Tên áo xám đó chắc chắn không khai ra thêm gì nữa. Hắn hẳn là người do hoàng đế phái đến để phá hủy bảo tàng Cố gia, nhưng rõ ràng hoàng đế không muốn thông cáo thiên hạ việc này, Giang Nam không phải nơi hắn có thể kiểm soát hoàn toàn. Ta sẽ làm theo luật pháp, xử tử người áo xám. Việc này xem như kết thúc.” Mai Hách Hâm nói tiếp.

Cố Trường Khuynh đồng ý với đề nghị của Mai Hách Hâm.

Trước khi rời đi, Mai Hách Hâm quay đầu lại, rất bát quái hỏi: “Vậy nên Cố công tử, ngài và Thẩm gia đại tiểu thư làm sao quen biết? Ngài không giống người sẽ bất ngờ thành thân.”

Cố Trường Khuynh khẽ ho một tiếng: “Ta...”

Ngoài ý muốn, hắn không nói ra việc hắn giúp Thẩm Tố Tố tránh bị triệu tuyển.

Nhưng sau này Mai Hách Hâm sẽ làm việc dưới trướng mình, nếu biết hắn và Thẩm Tố Tố chỉ là thành thân giả, e rằng sẽ xem nhẹ nàng.

Hắn không muốn thế.

“Đương nhiên là... ta tâm duyệt nàng.” Cố Trường Khuynh nghiêm mặt nói.

Mai Hách Hâm có chút kinh ngạc: “Thẩm tiểu thư đúng là mỹ nhân Giang Nam khó gặp.”

“Ừm.” Cố Trường Khuynh không nhiều lời thêm, tiễn Mai Hách Hâm rời đi.

Khi hắn trở lại dịch quán, định về thiên viện nghỉ ngơi, lại nhớ ra y phục của mình vẫn còn để ở chỗ Thẩm Tố Tố.

Cố Trường Khuynh nghĩ Thẩm Tố Tố đã ngủ, nên thả nhẹ bước chân, nhẹ nhàng đẩy cửa phòng nàng ra.

Thẩm Tố Tố đang nằm trên giường, thật ra chưa ngủ. Nàng cảm thấy có thể mình bị “quen giường”.

Nhưng nếu là “quen giường” thì sao ở chùa Thanh Tuyền nàng lại ngủ ngon đến vậy?

Thẩm Tố Tố không muốn thừa nhận mình đã quen có Cố Trường Khuynh bên cạnh. Vì thế cứ giận dỗi trên giường, tức giận làm nàng thấy có chút khó chịu.

Kết quả, Cố Trường Khuynh vậy mà lại lén lút quay lại, hắn tưởng nàng không biết, thả nhẹ bước chân từ xa, chẳng lẽ hắn cho rằng nàng không nghe thấy?

Ngay khi hắn đẩy cửa, Thẩm Tố Tố lập tức ngồi dậy.

Tay Cố Trường Khuynh xấu hổ mà ngừng lại trên cửa, hiện giờ trông hắn chẳng khác gì trượng phu đi khuya về bị phát hiện, lúng túng không biết làm gì.

“Chàng làm ta tỉnh giấc rồi.” Thẩm Tố Tố đánh đòn phủ đầu, nũng nịu nói.

“Tố Tố còn chưa ngủ?” Cố Trường Khuynh xoay người, đóng cửa, đi tới trước tủ định lấy y phục của mình.

“Bị chàng đánh thức.” Thẩm Tố Tố thầm nghĩ đều do hắn.

Cố Trường Khuynh biết nàng đang lừa hắn, vì giấc ngủ của nàng rất tốt, bình thường buổi tối nàng chui vào ngực hắn ngủ, hắn gọi mấy tiếng mà nàng ngủ như chết.

“Ta trở về lấy ít y phục.” Cố Trường Khuynh nói.

Hắn lấy ẩ áo ngủ, đi tới ngồi xuống mép giường Thẩm Tố Tố, nhấc lên một góc màn giường.

Tối nay ánh trăng sáng ngời, Thẩm Tố Tố có thể thấy rõ gương mặt tuấn tú của hắn bên giường.

“Chờ ta ngủ rồi hẵng đi.” Thẩm Tố Tố ôm chăn nói.

“Được.” Cố Trường Khuynh ngồi xuống ghế cạnh giường, dựa sát vào nàng.

Vừa nãy còn giận dỗi ở trên giường, giờ lại nói chuyện, khiến hô hấp nàng hơi rối loạn.

Cố Trường Khuynh nhận ra điều đó. Hắn cúi người, cầm lấy tay Thẩm Tố Tố.

Tay nàng lạnh ngắt, thế nhưng khiến hắn cảm thấy đau lòng.

“Sao lại giận?” Cố Trường Khuynh hỏi nàng, chỉ khi ở cạnh Thẩm Tố Tố, hắn mới có thể buông bỏ được những suy nghĩ phức tạp kia.

“Không ngủ được thì giận thôi.” Thẩm Tố Tố dụi mắt, đáp.

“Sao lại không ngủ được?” Thật ra Cố Trường Khuynh cũng đoán được một ít.

“Lạ giường.” Thẩm Tố Tố mạnh miệng đáp.

“Vậy phải làm sao đây?” Cố Trường Khuynh không vạch trần nàng.

“Không biết.” Thẩm Tố Tố rút tay khỏi tay hắn, “Chàng đi trước đi, ta nằm một chút rồi ngủ.”

“Thân mình lạnh như vậy.” Cố Trường Khuynh không đi, lại nắm tay nàng, “Ta đi tìm lò sưởi cho nàng nhé?”

“Giờ là mùa hè, không sao đâu, không chết được.” Thẩm Tố Tố còn muốn rút tay mình lại.

Nhưng tay Cố Trường Khuynh nắm chặt, nàng không thoát ra được.

Thẩm Tố Tố không giãy nữa.

“Không chết được nhưng cũng không thoải mái.” Cố Trường Khuynh đặt bàn tay ấm áp lên trán nàng, “Đại tiểu thư, nàng còn ngoan cố thật đấy.”

Thẩm Tố Tố hé môi, nhưng không biết nên nói gì. Nàng cắn môi, im lặng.

Cố Trường Khuynh cúi đầu, hôn lên đầu ngón tay nàng: “Coi như ta ham sắc đẹp của nàng, nhất định phải ngủ cùng nàng, có được không?”

“Chàng đúng là hỗn đản!” Thẩm Tố Tố quả nhiên vẫn là mắng hắn.

Cố Trường Khuynh cười khẽ trong bóng tối. Giọng cười trầm thấp len vào tai Thẩm Tố Tố, cào đến nàng có chút ngứa.

Nàng cảm nhận rõ vết chai nơi hổ khẩu tay hắn, lành lạnh, ma sát nàng có chút không quá quen.

“Có thể chứ?” Hắn hỏi.

“Chàng thay y phục rồi lên mau đi.” Thẩm Tố Tố quay người lại.

“Ừm.” Cố Trường Khuynh xoay người, thấy nàng không nhìn mình, liền cởi y phục của mình.

“Cố Nam Chu chàng ——” Không biết xấu hổ! Lúc Thẩm Tố Tố lật người lại, càng nghĩ càng thấy ngượng, vì vậy định trở mình mắng hắn tiếp.

Kết quả vừa nghiêng người, liền nhìn thấy đường cong sống lưng ưu nhã của Cố Trường Khuynh bên ngoài màn giường mờ ảo. Cơ bắp phần lưng hắn căng lên một chút, hình dáng hiện rõ ra, vô cùng cuốn hút.

“Chàng chàng chàng sao dám như vậy!” Thẩm Tố Tố không che hai mắt của mình lại, ngược lại trừng to mắt nhìn.

Cố Trường Khuynh nhanh chóng khoác thêm áo ngủ, hắn than nhẹ: “Ta nghĩ rằng Tố Tố sẽ không quay người.”

“Ta đương nhiên biết!” Thẩm Tố Tố nhướng mày đáp.

“Được rồi, vậy bây giờ ta muốn thay quần, Tố Tố quay người sang chỗ khác, được không?” Cố Trường Khuynh nghiêm trang nói.

“Cố Nam Chu!” Thẩm Tố Tố lập tức che kín hai mắt mình, rồi rất nhanh quay người đi, hướng vào trong giường.

Không bao lâu, âm thanh quần áo cọ xát truyền đến, Thẩm Tố Tố cảm thấy gò má mình nóng lên.

Cố Trường Khuynh nằm xuống bên cạnh nàng, không nói gì, hắn lặng lẽ kéo bàn tay lạnh lẽo của Thẩm Tố Tố lại.

“Ta một lát sẽ ổn thôi.” Thẩm Tố Tố ngượng ngùng để hắn chạm vào mình.

Không ngờ Cố Trường Khuynh từ phía sau trực tiếp ôm chặt lấy nàng. Thẩm Tố Tố sửng sốt, đang định giãy ra, thì nghe được tiếng tim đập cực kỳ nặng nề của hắn.

Tâm trạng hắn không tốt, Thẩm Tố Tố có thể nghe ra được.

Nhưng vừa rồi hắn vẫn luôn dỗ dành nàng.

“Làm sao vậy?” Thẩm Tố Tố hỏi.

“Không có gì.” Hơi thở trầm thấp của hắn dừng bên tai nàng.

Cố Trường Khuynh biết, trước khi chuyện thành công, không thể nói với Thẩm Tố Tố, vì nếu thất bại, ít ra nàng vẫn có thể thoát thân.

“Cố Nam Chu, chàng dám giấu ta chuyện gì sao?” Thẩm Tố Tố tức giận.

“Đại tiểu thư, ngủ đi.” Cố Trường Khuynh vẫn không nói, chỉ khẽ đáp: “Ta chỉ là nhớ tới một chuyện.”

“Chuyện gì?” Thẩm Tố Tố hỏi.

“Ta nghĩ, nếu người nhà ta còn sống, lúc này hẳn sẽ đến tìm ta, nhưng hiện tại vẫn chưa có bất kỳ tin tức gì.” Lời này của Cố Trường Khuynh là thật.

Điều ảnh hưởng lớn nhất tới tâm trạng hắn chính là chuyện Cố gia bị diệt môn. Từ trong miệng Mai Hách Hâm, hắn biết huynh trưởng của mình là một người rất tốt.

Cố Trường Khuynh không muốn quên quá khứ, vì thế hắn nhẹ giọng thở dài.

“Vô nghĩa, nhiều người truy đuổi chàng như vậy,” Thẩm Tố Tố chạm chạm vào cánh tay hắn, “E là chỉ còn mỗi chàng sống sót.”

Cố Trường Khuynh đặt cằm lên vai nàng, không nói gì, đôi môi mỏng run rẩy, hơi thở trầm đυ.c lướt qua dưới tai Thẩm Tố Tố.

“Bởi vì chuyện này mà không vui sao?” Thẩm Tố Tố nhỏ giọng hỏi.

“Ừm.” Cố Trường Khuynh thừa nhận.

Hắn cảm thấy mình thật sự có chút ấu trĩ, vậy mà lại đi làm nũng với Thẩm Tố Tố.

“Được rồi, vậy ta hứa với chàng một chuyện.” Thẩm Tố Tố vỗ nhẹ mu bàn tay hắn, “Chờ ta chết rồi, ta nhường cha ta cho chàng. Sau này cha ta chính là cha của chàng. Trừ một vài khuyết điểm nhỏ ngu ngốc, ông ấy trông cũng hiền lành, nhìn vào là biết là người cha tốt.”

Cố Trường Khuynh nhớ đến thanh kiếm Thẩm Nghiêm từng đặt lên cổ mình, lại rơi vào im lặng.

“Sao, chàng không cần sao? Chàng dám không cần cha ta?” Thẩm Tố Tố lại giận.

Cố Trường Khuynh đè lấy bàn tay lạnh của nàng: “Không dám.”

“Vậy thì chàng đừng thở dài nữa.” Thẩm Tố Tố nói, “Tim chàng đập loạn quá, ồn ào làm ta không ngủ được.”

“Ừm.” Cố Trường Khuynh ôm lấy nàng, cố gắng bình ổn lại cảm xúc của mình.

Thẩm Tố Tố cảm thấy hắn giống như một con chó lớn bị thương, nhưng nàng lại không thể mở miệng ra an ủi hắn.

Hồi lâu, nàng nhẹ giọng nói: “Nương ta cũng đã mất, cha ta đối xử với ta rất tốt, luôn luôn cưng chiều ta, là bởi vì ta lớn lên rất giống nương ta.”

“Được rồi —— ta cũng rất thảm, còn bị bệnh lạ, trên đời này vẫn có người xui xẻo hơn chàng, tâm trạng chàng tốt lên một chút đi!” Thẩm Tố Tố hơi nâng cao giọng nói.

Nàng chính là kiểu người vui sướиɠ khi thấy người khác gặp họa, nhìn thấy người mình không ưa sống còn thảm hơn cả mình, nàng sẽ lén lút vui mừng.

À từ từ —— không đúng.

Cảm giác như có gì đó sai sai, nói gì thì nói Cố Trường Khuynh cũng coi như không phải là không thích nàng đi?

“Ừm……” Trong bóng tối, tiếng thở dài ủ dột của Cố Trường Khuynh vẫn truyền đến.

Hắn ôm chặt lấy Thẩm Tố Tố, lại nói: “Chỉ là, cô nương xui xẻo này, lại là nương tử của ta.”

“Cái đó cũng là giả thôi!” Thẩm Tố Tố nóng nảy nói.

“Vậy thì càng đau lòng hơn.” Cố Trường Khuynh ôm Thẩm Tố Tố, ôm một lúc lâu thì nỗi lòng cũng dịu lại, tâm trạng đi lên một chút, có thời gian rảnh rỗi bắt đầu chọc ghẹo Thẩm Tố Tố.

“Ta biết ngay chàng không có ý tốt.” Thẩm Tố Tố lầu bầu, cuối cùng vẫn ngủ thϊếp đi trong lòng hắn.

Dưới ánh trăng, Cố Trường Khuynh nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài của nàng, hồi lâu vẫn chưa ngủ được.