Thẩm Tố Tố ôm lấy cổ hắn, cùng hắn đi đến chợ huyện Hàn Sơn. Huyện Hàn Sơn lớn hơn Trường Châu một chút, cũng náo nhiệt hơn nhiều.
Thẩm Tố Tố và Cố Trường Khuynh đều có ngoại hình rất đẹp, khiến không ít người đi đường phải ngoái nhìn. Nhưng ánh mắt của phần lớn bọn họ đều bị khí chất mạnh mẽ của Cố Trường Khuynh bức lui.
“Thả ta xuống đi.” Thẩm Tố Tố thấy xung quanh nhiều người, có chút ngượng ngùng, liền vỗ nhẹ vào vai Cố Trường Khuynh.
Cố Trường Khuynh cúi người, đặt nàng xuống đất. Lúc này hắn tạm thời không nghĩ đến người áo xám hay Mai Hách Hâm, mà chỉ nhìn dòng người xung quanh.
Thẩm Tố Tố trông thấy một quầy hàng bên đường đang bán kẹo đường, liền lôi kéo Cố Trường Khuynh đến xem. Cụ ông bán kẹo đường đang nhẹ nhàng vung tay múa múa trên phiến đá, liền tạo ra một chú thỏ con sống động như thật.
“Ta thích cái này!” Thẩm Tố Tố xoa tay, nóng lòng muốn thử, liền hỏi cụ ông bán kẹo đường: “Ta có thể thử làm được không?”
“Ai da, cô nương nhìn đã biết là tiểu thư nhà ai. Kẹo đường một lúc sau nóng lắm, tay ngài mềm mại như thế, lỡ bị phỏng thì làm sao đây?” Cụ ông tất nhiên không dám để Thẩm Tố Tố tới thử.
“Ngài nói, ngài muốn loại kẹo đường nào, ta vẽ cho ngài.” Cụ ông nói thêm.
Thẩm Tố Tố chỉ vào chính mình: “Ta muốn vẽ ta.”
Đây cũng là một nan đề, thứ nhất là vẽ hình người vốn đã khó, thứ hai là nếu vẽ khó coi, Thẩm Tố Tố lại tức giận.
Cụ ông xua tay đang định từ chối thì Cố Trường Khuynh đã chủ động nói: “Để ta thử xem.”
“Nhìn cũng thấy ngài là công tử nhà ai ——” Cụ ông từ chối.
Thẩm Tố Tố tất nhiên rất yên tâm với Cố Trường Khuynh: “Hắn da dày thịt béo, không sao đâu.”
Cố Trường Khuynh không quá vừa lòng với cách miêu tả của Thẩm Tố Tố về hắn, bèn dùng tay cầm dao của mình nắm lấy tay nàng, lòng bàn tay nơi hổ khẩu đầy vết chai do luyện võ nhiều năm, cọ vào tay nàng khiến nàng có chút ngứa.
“Chàng làm gì thế ——” Thẩm Tố Tố nhỏ giọng oán trách, “Này chẳng phải là sự thật sao?”
Cố Trường Khuynh ngồi xuống trước quầy kẹo đường, ngẩng đầu liếc nhìn Thẩm Tố Tố một cái: “Chỉ là muốn để Tố Tố cảm nhận một chút mà thôi.”
“Chàng vẽ ta, nếu vẽ không đẹp thì tối nay… tối nay chàng không được ăn cơm!” Thẩm Tố Tố chống tay vào hông nói.
Dưới sự chỉ dẫn của cụ ông, Cố Trường Khuynh múc một muỗng đường nóng, gật đầu nói: “Ta sẽ cố hết sức thử xem.”
Hắn luyện võ cầm đao, lực tay khống chế vô cùng chuẩn xác, nên làm kẹo đường đối với hắn cũng không quá khó khăn.
Tay của Cố Trường Khuynh xoay chuyển nhanh nhẹn, rất nhanh đã vẽ ra một kẹo đường có thần thái riêng, nét nghiêng mặt của mỹ nhân phản chiếu lên núi xa, rất có ý vị.
Ngay cả Thẩm Tố Tố cũng không thể nói kẹo đường này vẽ khó coi được.
“Được rồi, miễn cưỡng chấp nhận được.” Thẩm Tố Tố đưa cho cụ ông một ít bạc vụn, “Vậy… lấy cái này đi.”
Cụ ông lần đầu tiên nhận được nhiều bạc như vậy, còn nhiều hơn cả mấy ngày bày quầy bán hàng cộng lại.
“Tiểu thư, không cần nhiều như vậy đâu.” Cụ ông nghĩ thầm mình cũng chưa xuất lực, cảm thấy xấu hổ nếu lấy quá nhiều tiền.
“Tâm trạng bổn tiểu thư tốt.” Thẩm Tố Tố cười tủm tỉm đáp.
Nàng cầm lấy kẹo đường, vươn tay về phía Cố Trường Khuynh.
Cố Trường Khuynh không nhúc nhích.
Thẩm Tố Tố nói: “Dắt ta.”
Cố Trường Khuynh hỏi nàng: “Tố Tố không chê ta da dày thịt béo sao?”
“Ta, ta, ta…” Thẩm Tố Tố tức giận, cắn răng nói, “Chê.”
Nàng hậm hực bước tự đi trước, nhưng chưa đi được hai bước thì tay đã bị Cố Trường Khuynh nắm lấy.
Lòng bàn tay hắn ấm áp, khiến Thẩm Tố Tố cảm thấy rất dễ chịu.
Nàng liếʍ một ngụm kẹo đường, cũng không rút tay ra.
Không bao lâu trời đã tối, đèn đuốc trên đường sáng rực rỡ, người qua lại càng lúc càng đông. Chuyện ma đao gϊếŧ người đã được giải quyết, các bá tánh cũng yên tâm ra đường.
“Cố Nam Chu.” Thẩm Tố Tố nắm tay Cố Trường Khuynh, chuẩn bị tìm một tửu lầu để nếm thử món ngon mới mẻ, “Từ lúc chàng thẩm vấn xong người áo xám kia trở về, liền trở nên rất kỳ lạ.”
Cố Trường Khuynh chớp mắt, không trả lời. Bởi vì trong đầu hắn lại nghĩ tới chuyện người áo xám nói về việc Cố gia bị diệt môn.
Nếu người nhà hắn còn sống, tại sao đến giờ vẫn chưa đến tìm hắn? Trừ khi… tất cả bọn họ đều đã chết.
Ánh mắt Cố Trường Khuynh nhiễm chút thần sắc tối tăm. Nếu trước đây hắn chỉ cô độc một mình còn tốt, có thể toàn tâm toàn ý truy tìm hung thủ để báo thù rửa hận.
Nhưng giờ còn có Thẩm Tố Tố, hắn là phu quân của nàng… Nếu hắn muốn làm chuyện gì đó, tất nhiên không thể liên lụy đến nàng.
Thấy hắn không nói gì, Thẩm Tố Tố liền dí sát má mình vào sát mặt hắn, nàng nghiêm túc nói: “Nếu có điều gì ấm ức thì hãy nói với ta. Bây giờ chàng là phu quân của ta, ta sẽ không để chàng chịu ủy khuất. A cha ta sẽ giúp chàng, tuy ông có hơi hồ đồ, nhưng ở Giang Nam vẫn có thể nói được mấy lời.”
Cố Trường Khuynh bị lời nói ấu trĩ ngây thơ ấy chọc cười, hắn thấp giọng cười nhẹ: “Cũng không có gì.”
“Cố Nam Chu, chàng dám gạt ta?” Thẩm Tố Tố nhướng mày nói.
“Tất nhiên là có liên quan đến những kẻ từng đuổi gϊếŧ ta.” Cố Trường Khuynh cuối cùng vẫn tiết lộ một ít thông tin, “Nhưng mà, chuyện này ta tự mình giải quyết là được.”
“Chàng sẽ không thật sự là người của tiền triều đấy chứ?” Thẩm Tố Tố cùng hắn ngồi xuống phòng riêng trong tửu lầu, chạm chạm khuỷu tay của Cố Trường Khuynh.
Cố Trường Khuynh nhíu mày, chính bản thân hắn cũng không chắc chắn: “Ta hoàn toàn không có chút ấn tượng nào.”
“Nói ra, ta cho chàng một chút tin tức, chàng nghe kỹ đấy.” Thẩm Tố Tố nhớ lại cảnh mơ trong tương lai có liên quan đến mình, “Nếu chàng có nhìn thấy người tài ba ở Giang Nam, thì hãy tìm cách nịnh bợ hắn đi, không chừng sau này…”
Nàng cảm thấy Cố Trường Khuynh có thể nghĩ cách lấy lòng vị tướng quân không biết tên sẽ lật đổ Ngụy triều trong giấc mộng tương lai kia.
Nhưng nàng không biết người đó tên họ là gì, cũng chẳng rõ diện mạo ra sao, nhưng người có thể làm được đại sự bậc này, hẳn là một vị lão tướng đầy kinh nghiệm.
Nghe nàng nói, Cố Trường Khuynh mỉm cười: “Phải nịnh bợ ai?”
“Có thể là một lão nhân.” Thẩm Tố Tố cố gắng nhớ lại.
“Giang Nam nhiều lão nhân lắm.” Cố Trường Khuynh vừa gắp thức ăn cho nàng, vừa nói, “Tố Tố đừng nói linh tinh.”
“Ta đây là đang giúp chàng đó, ta sau này cũng chết rồi, đâu còn hưởng được phúc gì.” Thẩm Tố Tố than nhẹ một hơi, “Sau này chàng sẽ biết.”
Khoảnh khắc này, nàng chợt cảm thấy bi thương, tự thấy bản thân xứng đáng là người từng trải qua sóng to gió lớn trong mộng.
“Ta đã nói, sẽ tìm thuốc cho Tố Tố.” Cố Trường Khuynh khẽ cụp mắt, nhìn nàng nói.
“Thuốc ở trong hoàng cung.” Thẩm Tố Tố với chuyện này lại rất lý trí.
“Ừm…” Cố Trường Khuynh nhẹ nhàng đáp.
“Sợ rồi sao?” Thẩm Tố Tố nói.
Cố Trường Khuynh không đáp, chỉ khẽ cười, Thẩm Tố Tố đúng là có chút ngốc nghếch thật.
Nhưng từ khi sống chung với nàng, lòng hắn lại trở nên rộng mở thông suốt hơn rất nhiều.
Dù cho thân phận thật sự của hắn là gì, ký ức thế nào, thì việc cần làm hiện tại vẫn là tìm lại ký ức, và… giúp Thẩm Tố Tố tìm được thuốc chữa bệnh.
Hắn tất nhiên không hy vọng nàng cứ thế mà chết.
Sau khi dạo quanh chợ đêm huyện Hàn Sơn một vòng, Cố Trường Khuynh đưa Thẩm Tố Tố trở về dịch quán mà Mai Hách Hâm đã chuẩn bị cho họ.
Nhờ việc hung thủ vụ ma đao đã bị bắt, cho nên huyện Hàn Sơn giờ đây rất an toàn, Cố Trường Khuynh dỗ Thẩm Tố Tố ngủ.
Thẩm Tố Tố nằm trên giường, trừng mắt nhìn Cố Trường Khuynh nói: “Đêm nay chàng đừng hòng ngủ cùng ta!”
“Được rồi.” Cố Trường Khuynh cụp mắt xuống, thay nàng thả màn giường, dễ tính đáp lời.
Hắn đi ra ngoài, Thẩm Tố Tố lật người lại, hỏi: “Chàng định đi đâu?”
“Ta đi tìm Mai đại nhân, tiếp tục thẩm vấn người áo xám kia.” Cố Trường Khuynh làm việc rất quyết đoán, một khi lên kế hoạch thì sẽ lập tức hành động.
“À —— được rồi.” Thẩm Tố Tố thu lại ánh mắt, “Chàng nhớ về sớm chút.”
Nàng trở mình trên giường —— không có ai nằm cạnh, thật sự có chút không quen.
“Được.” Cố Trường Khuynh gật đầu với nàng.
Hắn khoác áo choàng, đẩy cửa bước vào ánh trăng.
Lúc ra khỏi dịch quán, Cố Trường Khuynh thấy Mai Hách Hâm đã đứng chờ ở bên ngoài.
“Nam công tử.” Mai Hách Hâm khom người hành lễ với hắn.
“Ta họ Cố.” Cố Trường Khuynh không giấu giếm, “Ta từng bị người truy sát, bị thương rồi mất trí nhớ. Họ của ta là do nương tử nói lại, nàng bảo rằng trước lúc hôn mê, ta chỉ kịp nói ra họ của mình.”
“Ngài…” Mai Hách Hâm chắp tay sau lưng, khẽ thở dài, “Ta cho rằng rằng ngài đã chết.”
“Tại sao?” Cố Trường Khuynh có chút hoang mang.
“Mời ngài theo ta.” Mai Hách Hâm dẫn hắn vào trong dịch quán, dừng lại ở một tiểu viện đãi khách.
Ông nấu trà, cho lui hết hạ nhân xung quanh, trước tiên rót cho Cố Trường Khuynh một ly.
Cố Trường Khuynh nhận lấy, trong lòng vẫn đang suy nghĩ về chuyện của mình.
“Cố Trường Nghi từng là ngự tiền đại tướng quân, nếu ta không nhớ nhầm, đó là huynh trưởng của ngài. Kỳ thực ngài ấy… cũng không có ý đồ mưu phản, nhưng không hiểu sao Thánh Thượng đột nhiên nói ngài ấy muốn tạo phản. Vì ngài ấy nắm giữ binh quyền trong tay, nên liền bị xử trảm cả nhà.” Mai Hách Hâm nói.
Dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi nghe ba chữ “Cố Trường Nghi”, trong lòng Cố Trường Khuynh vẫn như có điều cảm ứng, sắc mặt nặng nề hơn.
“Ta từng vào kinh tìm đại tướng quân quá cố, ngài ấy lớn tuổi hơn ngài nhiều, tướng mạo cũng không giống ngài. Đại tướng quân quá cố để râu, thân hình cao lớn uy vũ. Ngài ấy từng từ chối lời đề nghị khôi phục tiền triều của ta, nói rằng dân chúng đang thái bình, nếu khơi dậy chiến loạn thì sẽ gây ra tai họa. Sau khi tân đế lên ngôi, tình hình phương Bắc ta cũng có nghe qua. Ta định đi tìm cố đại tướng quân, nhưng chậm một bước, ngài ấy đã chết rồi.”
“Sau đó, Đại Lý Tự thừa Lưu Hoa Minh đến Giang Nam, nói là muốn tìm tung tích của ngài… Khi ấy ta không biết ngài ở Trường Châu, nhưng chắc hẳn ngài…đã gặp người đó rồi?” Mai Hách Hâm nói.
Cố Trường Khuynh không ngờ mình từng gần trung tâm của tai họa đến thế. Hắn sửng sốt, gật đầu: “Chỉ gặp mặt một lần.”
Lần gặp mặt đó là ở Xuân Hoài Lâu, cùng Thẩm Tố Tố, thấy Lưu Hoa Minh đi cùng Tiết Thần. Khi ấy, Thẩm Tố Tố vì diễn kịch mà lần đầu tiên nắm tay hắn.
“Ngài ở Trường Châu, thế mà Lưu Hoa Minh không tìm được ngài! Ngài bị bọn họ truy sát từ kinh thành đuổi gϊếŧ đến tận nơi này, cho nên những kẻ truy sát ngài đâu?” Mai Hách Hâm kinh ngạc.
“Nếu ta đoán không sai, đã bị nhạc phụ ta giải quyết.” Cố Trường Khuynh đáp.
“Lão Thẩm biết thân phận thật của ngài?” Mai Hách Hâm không ngờ tới có một tầng quan hệ này.
“Trước khi xử lý những hắc y nhân này, chắc hẳn ông ấy chưa biết. Chỉ là ta được Thẩm tiểu thư cứu, nàng muốn giữ ta lại, bởi vậy nhạc phụ liền ra tay giải quyết đám hắc y nhân.” Cố Trường Khuynh cũng đã suy nghĩ rõ ràng ngọn ngành.
“Lão Thẩm là một cáo già.” Mai Hách Hâm nói, “Vụ án ma đao, ta biết kẻ đứng sau màn không phải đối thủ ta có thể giải quyết, nên mới đi Trường Châu tìm ông ấy.”