Điều đó chứng tỏ võ công người này cực kỳ cao cường.
Thẩm Tố Tố lập tức nín thở, ngửi thấy mùi hương kỳ lạ, nghĩ rằng là hương mê dược, liền nàng lập tức nhắm hai mắt, bắt đầu giả vờ ngủ.
Cố Trường Khuynh thuận tay ôm nàng vào trong lòng.
Một lát sau, ở cửa sổ vang lên tiếng kẽo kẹt, từ khe hở ngoài cửa sổ bắn vào một sợi dây mảnh gần như trong suốt.
Sợi dây mảnh nhưng rất cứng này quấn lấy ma đao đặt trên bàn, chỉ khẽ kéo một cái liền khiến lưỡi đao đổi hướng.
Lưỡi đao lập tức chỉ thẳng vào chiếc giường trong phòng.
Nghĩ đến người này lúc trước chính là dùng sợi dây mảnh xuyên vào bên trong l*иg giam, khiến ma đao di chuyển, tạo ra biểu hiện như thể ma đao có ý thức.
Đáng tiếc, khe hở l*иg giam còn nhỏ hơn cả chuôi đao, nếu không gã đã có thể trực tiếp lấy trộm ma đao, đâu cần mất công đến như vậy.
Sau khi điều khiển ma đao di chuyển xong, người nọ lập tức xoay người nhảy vào phòng —— gã đã sớm thả mê dược, người trong phòng hẳn là đã hôn mê hết rồi.
Dưới ánh trăng trong đêm, bên ngoài màn giường, có người giơ kiếm lên, muốn trực tiếp lấy mạng người nằm trên giường.
Nhưng ngay khoảnh khắc trước khi trường kiếm chém xuống, Cố Trường Khuynh đã xoay người nhảy xuống giường, một tay đánh trúng tay cầm kiếm của kẻ kia.
Lúc bật dậy, hắn còn nắm chặt tay Thẩm Tố Tố.
Lúc trước đã nói sẽ mang nàng cùng hành động, lần này đuổi bắt phạm nhân, tất nhiên hắn cũng muốn dẫn nàng theo.
Người tới mặc một thân áo xám, thấy Cố Trường Khuynh nhảy lên thì vội lùi ra sau mấy bước.
Sợi dây nhỏ vô hình trong tay gã liền theo đó quấn về phía Cố Trường Khuynh, nhưng Cố Trường Khuynh chỉ khẽ dùng đầu ngón tay móc lấy dây, sợi dây nhỏ sắc bén như đao vậy mà không thể làm hắn bị thương chút nào.
Người áo xám thấy không địch lại được Cố Trường Khuynh, liền lao ra bên ngoài bỏ chạy. Cố Trường Khuynh vận chút lực, ôm Thẩm Tố Tố vào lòng.
Hắn dẫn nàng cùng nhau đuổi theo, dưới chân thi triển khinh công, tốc độ cực nhanh, lao vυ"t qua các nóc nhà cong cong.
Thật ra hắn hoàn toàn có thể không mang theo Thẩm Tố Tố, nhưng vì nàng thích như vậy, hắn liền chiều theo ý nàng.
Thẩm Tố Tố dựa vào ngực hắn, nhìn bóng đêm lao vυ"t qua trước mắt, cảm thấy vô cùng hưng phấn.
Đây đây đây, đây chính là trải nghiệm truy bắt phạm nhân chân thực!
Người áo xám cũng có chút bản lĩnh, Cố Trường Khuynh một đường đuổi từ chùa Thanh Tuyền đến tận bên ngoài chùa, dưới chân núi toàn là người của Mai Hách Hâm bao vây, không ai có thể chạy thoát khỏi nơi này.
Đến cuối cùng, Cố Trường Khuynh dùng mũi chân điểm nhẹ lên ngọn cây sau cơn mưa, giật mạnh sợi dây trong tay, kéo người áo xám từ phía trước quay trở lại.
Người áo xám cảm thấy tình cảnh này thật quá đáng —— sao lại có người truy bắt phạm nhân lại còn mang theo một cái trói buộc, quan trọng là, hắn mang theo một cái trói buộc mà vẫn có thể đuổi theo mình!
Đây gọi là chuyện gì chứ?!
Gã thấy Cố Trường Khuynh mang theo Thẩm Tố Tố lại gần, liền nhắm mắt, chuẩn bị cắn vỡ viên độc dược trong miệng, nhưng Cố Trường Khuynh đã thuận tay bẻ một nhánh cây bên cạnh, chắn ngang miệng gã.
Ngón tay Cố Trường Khuynh linh hoạt ấn một cái, dùng nhánh cây làm trật khớp cằm gã, khiến gã không thể tự nuốt độc dược.
Đến khi xong việc, Thẩm Tố Tố vẫn chưa hoàn hồn, nàng hỏi Cố Trường Khuynh: “Vậy là bắt được rồi?”
“Bắt được rồi.” Cố Trường Khuynh nhìn về phía ánh nến xa xa đang đến gần, là Mai Hách Hâm dẫn người tới.
“Dễ dàng vậy sao?” Thẩm Tố Tố kinh ngạc, “Vậy Mai đại nhân gào to cái gì?”
“Chính là dễ dàng như vậy.” Cố Trường Khuynh bình tĩnh nói.
Thẩm Tố Tố cảm thấy rất vui vẻ, suốt đường đi vì căng thẳng mà hai má đỏ bừng.
Cố Trường Khuynh đưa tay đặt lên má nàng, thấp giọng hỏi: “Lạnh vậy sao?”
“Cố Nam Chu, chuyện này quá kí©h thí©ɧ!” Thẩm Tố Tố nhất thời hưng phấn, đến mức gọi cả họ của Cố Trường Khuynh ra.
Người áo xám đang nằm trên mặt đất nghe thấy cái dòng họ này, lập tức cắn chặt nhánh cây, phát ra tiếng “ưm ưm ưm”.
Cố Trường Khuynh cúi mắt nhìn gã một cái, người áo xám tạm thời không nói nên lời, trong mắt gã ánh sát khí hiện rõ.
Đúng lúc này, Mai Hách Hâm đã dẫn người đuổi tới.
“Mau mau, bắt lấy hắn!” Mai Hách Hâm ra lệnh cho nha dịch trói người áo xám lại.
Cố Trường Khuynh nói với Mai Hách Hâm: “Ta muốn đích thân thẩm vấn hắn.”
Mai Hách Hâm gật đầu: “Nam công tử, chi bằng quay về nha môn huyện Hàn Sơn? Phạm nhân đã bắt được, ta cũng yên tâm trở về.”
“Ừ.” Cố Trường Khuynh gật đầu.
Sau nửa đêm, Thẩm Tố Tố bắt đầu thấy buồn ngủ, trên đường về chùa Thanh Tuyền, nàng dựa vào xe ngựa ngủ thϊếp đi.
Cố Trường Khuynh ôm nàng trở về phòng.
Hôm sau, Thẩm Tố Tố tỉnh dậy, cả đoàn người bọn họ đã chuẩn bị đến nha môn huyện Hàn Sơn.
Phạm nhân đã bắt được, nàng cũng lười để ý chuyện thẩm vấn người áo xám, ngược lại còn lên kế hoạch đi dạo một vòng ở huyện Hàn Sơn.
Mà Cố Trường Khuynh thì một mình đi đến nhà giam, hắn sai người đưa người áo xám từ trong phòng giam dẫn ra ngoài.
Trong nhà lao, Cố Trường Khuynh cho lui những nha dịch bên cạnh, tự tay giúp người áo xám nối lại khớp cằm.
Người áo xám có thể nói chuyện, liền trừng mắt nhìn Cố Trường Khuynh, nói: “Người Cố gia?”
“Ngươi biết ta là ai sao?” Cố Trường Khuynh lạnh giọng nói.
Người áo xám cười lạnh, nói: “Người Cố gia cũng thật biết giả ngu. Lúc trước khi Cố Trường Nghi âm thầm mưu phản, cũng tỏ lòng trung thành với Thánh Thượng kìa!”
Ba chữ “Cố Trường Nghi” vừa thốt ra từ miệng người áo xám, ánh mắt Cố Trường Khuynh liền nheo lại, trong mắt hiện lên ánh sáng lạnh như băng.
Nhưng hắn lại không nhớ ra Cố Trường Nghi là ai, trong đầu loạn như một nồi cháo đặc.
“Thánh Thượng anh minh, đã sớm biết kế hoạch của Cố gia các ngươi. Các ngươi giấu một đám vật tư mưu phản ở Giang Nam, Thánh Thượng sai ta đến đoạt lại vật tư đó, ngươi dám động đến ta?” Người áo xám thấy vẻ mặt nghi hoặc của Cố Trường Khuynh thì dứt khoát nói thẳng ra, hù dọa hắn.
“Cái gì?” Cố Trường Khuynh cau mày, lạnh giọng hỏi: “Ngươi nói Cố gia cái gì?”
“Còn giả ngu sao?” Người áo xám khinh thường nói.
Lời của người áo xám rất đáng ngờ, nếu đúng là đương kim Thánh Thượng nghi ngờ Cố gia giấu vật tư mưu phản, vì sao lại không gióng trống khua chiêng dẫn quân tới kiểm tra phá hủy phản đảng, mà phải phái người lén lút hành sự?
Cố Trường Khuynh nhìn chằm chằm người áo xám, hỏi: “Thánh Thượng làm việc, sẽ không hành động lén lút như vậy.”
Người áo xám cả kinh, biết mình đã lỡ lời, gã quay mặt đi không nói nữa.
“Vậy là vì tiền triều cổ mộ đao, có thể tìm được vật tư mà tiền triều chôn giấu, đúng không.” Cố Trường Khuynh nhanh chóng chải vuốt lại đầu mối việc này.
“Ngươi muốn phá hủy những thứ kia, nên mới ra tay đoạt đao, còn gϊếŧ cha mẹ Tả Thần. Nhưng vẫn không tìm được tung tích bảo đao, sau đó lại do ngoài ý muốn mà bảo đao rơi ra từ trong mộ, ngươi lần theo tung tích bảo đao, gϊếŧ rất nhiều người, cuối cùng lại trời xui đất khiến để bị tăng nhân chùa Thanh Tuyền thu đi.”
“Với ngươi mà nói, chỉ cần bọn họ hủy hoại bảo đao, hoặc vứt nó đi, đều là kết quả ngươi mong muốn. Vì vậy ngươi mới lợi dụng lời đồn ma đao gϊếŧ người, khiến người huyện Hàn Sơn sợ hãi thanh đao này, hy vọng một ngày nào đó họ sẽ phá hủy nó.”
Cố Trường Khuynh nói với giọng điệu bình tĩnh, nhìn thẳng vào mắt người áo xám: “Ngươi chuẩn bị một chút, có thể lên pháp trường rồi.”
“Trước khi ta chết, nhất định sẽ nói cho mọi người biết ngươi là người Cố gia.” Người áo xám cười lạnh, “Không ngờ được, ta lại có thể gặp được dư đảng còn sót lại sau khi Cố gia bị diệt môn.”
“Ngươi nói cái gì!” Cố Trường Khuynh đột nhiên đứng lên, hắn nhìn chằm chằm người áo xám, đầu ngón tay run rẩy: “Diệt môn?”
“Ngươi không biết... Ha ha ha!” Người áo xám cười lớn.
“Người này là dư đảng Cố gia ——” người áo xám lớn tiếng hô, muốn khiến nha dịch xung quanh chú ý.
Nhưng nha dịch canh giữ bên ngoài dường như không nghe thấy gì, ngoài phòng giam tựa như có người đẩy cửa nhà lao, xiềng xích va chạm, phát ra tiếng vang thanh thúy.
“Lắm miệng!” Mai Hách Hâm dẫn theo quan phục chạy vào, ánh mắt ra hiệu với nha dịch xung quanh.
Hai nha dịch canh giữ bên cạnh lập tức tiến lên, lại một lần nữa bẻ khớp cằm người áo xám, khiến gã không thể phát ra âm thanh.
“Nam công tử... Ngài... Ngài là người Cố gia, sao ngài không nói sớm! Lão thần ở đây không biết đã đợi bao nhiêu năm rồi!” Mai Hách Hâm đột nhiên quỳ xuống trước mặt Cố Trường Khuynh, “Vì chờ người Cố gia, ta ngay cả cơ hội thăng chức cũng từ bỏ, cuối cùng... cuối cùng lão thần cũng đợi được ngài!”
Cố Trường Khuynh nhíu mày, hắn cúi người đỡ Mai Hách Hâm dậy.
“Mai đại nhân, xin lỗi, ta vì ngoài ý muốn mà mất trí nhớ.” Cố Trường Khuynh giải thích, “Thiên hạ có rất nhiều người họ Cố, ta có lẽ không phải người Cố gia mà các ngươi muốn tìm.”
Trong đầu hắn vẫn xoay quanh hai chữ “diệt môn”, chỉ cảm thấy suy nghĩ hỗn loạn.
“Nam công tử, ngài ——” Mai Hách Hâm kinh ngạc nhìn hắn, nói, “Dựa vào khí chất và thân thủ của ngài, ngài nhất định là người ta đợi.”
“Mai đại nhân, xin cho ta yên tĩnh một chút.” Cố Trường Khuynh gật đầu với Mai Hách Hâm.
Hắn lập tức rời khỏi nhà giam, đi về phía dinh thự nơi hắn và Thẩm Tố Tố đang ở.
Nửa ngày ngắn ngủi này xảy ra bao nhiêu chuyện, với hắn mà nói thực sự quá quanh co.
Thẩm Tố Tố hoàn toàn không biết đã xảy ra chuyện gì, nàng đang ở trong phòng chọn lựa mấy mẫu vải do tiệm vải huyện Hàn Sơn mang tới.
Vải vóc bên Hàn Sơn huyện và Trường Châu huyện có chút khác nhau, nàng muốn chọn mấy tấm vải quý và đặc biệt hơn mang về làm y phục, khoe ra một phen cho thỏa thích.
Thấy Cố Trường Khuynh trở về, nàng liền cầm lên một mảnh vải dệt mềm nhẹ trong đó, ướm thử trước người mình, rồi hỏi hắn: “Cố Nam Chu, chàng xem cái nào màu sắc và hoa văn đẹp hơn?”
“Cuốn thảo văn.” Mặc dù đang trong tình trạng đầu óc rối loạn như thế, Cố Trường Khuynh vẫn có thể cho Thẩm Tố Tố một câu trả lời hữu dụng.
“Vậy cũng được.” Thẩm Tố Tố buông tấm vải xuống, bước tới, nắm lấy tay Cố Trường Khuynh.
“Buổi tối ta muốn vào huyện chơi, chàng đi cùng ta.” Thẩm Tố Tố dịu dàng nói với hắn.
“Được.” Cố Trường Khuynh nắm lấy tay nàng, bàn tay nàng vẫn lạnh như trước.
Thẩm Tố Tố nghe thấy nhịp tim hỗn loạn của hắn, nghi hoặc hỏi: “Cố Nam Chu, chàng làm sao vậy?”
“Không có gì.” Việc này quá phức tạp để nói rõ, Cố Trường Khuynh không nói với Thẩm Tố Tố.
Nàng biết càng ít thì càng tốt.
Thẩm Tố Tố xoa eo, nói với hắn: “Vậy chàng mặt ủ mày ê làm cái gì?”
“Không có.” Ánh mắt Cố Trường Khuynh hơi lóe lên.
Thẩm Tố Tố nâng mặt hắn lên, đưa gò má mình sát đến trước mặt hắn, gằn từng chữ một: “Ta không cho phép chàng bày ra sắc mặt như vậy trước mặt bổn tiểu thư.”
Khóe miệng Cố Trường Khuynh miễn cưỡng cong lên nửa phần, lộ ra nụ cười nhợt nhạt: “Được.”
Thẩm Tố Tố vẫn cảm thấy hắn kỳ quái, nhưng với đầu óc của nàng, lại không nghĩ ra được đáp án.
Nàng móc lấy ngón tay Cố Trường Khuynh, vẫn đắm chìm trong thế giới đơn giản của riêng mình.
Cố Trường Khuynh nhìn nàng, cũng tạm thời gạt bỏ những suy nghĩ rối loạn trong đầu.
“Đi thôi.” Hắn nắm tay nàng, bước ra khỏi viện, lòng bàn tay hắn ấm áp.
Thẩm Tố Tố dang hai tay về phía hắn: “Cố Nam Chu, ta lười tự đi.”
Cố Trường Khuynh cúi người, cõng nàng lên. Thẩm Tố Tố nằm trên lưng hắn, nhẹ giọng cười.
“Cố Nam Chu, chàng cũng không cần nghe lời như thế đâu.” Thẩm Tố Tố vòng hai tay ôm cổ hắn, nhẹ giọng nói.
Nàng nói như thế, trong lòng Cố Trường Khuynh, khói mù cũng tan đi không ít.
Hắn dỗ nàng: “Ta nếu không nghe lời đại tiểu thư, thì còn nghe lời ai đây?”