Chương 32: Không được ôm đao ngủ

Thẩm Tố Tố vốn đang ngồi một bên cắn hạt dưa, nghe Tả Thần nói vậy thì cả kinh, hạt dưa trong tay cũng rớt xuống đất.

Chủy thủ của Cố Trường Khuynh là vật trong tộc truyền lại, những hoa văn trên đó lại có liên quan đến tiền triều, vậy nên tổ tiên của hắn...rốt cuộc là gì?

Nói như vậy, việc hắn từng bị đuổi gϊếŧ trước đó cũng có thể giải thích.

Cố Trường Khuynh sửng sốt, lông mày hắn nhíu lại, nhìn Tả Thần.

“Chớ hồ ngôn loạn ngữ.” Hắn lạnh lùng nói.

“Ta sẽ không nhận sai.” Tả Thần đáp chắc nịch.

Cố Trường Khuynh biết bản thân mình đã mất trí nhớ, nhưng mà, khi nghe đến chuyện về tiền triều, hắn cũng không cảm thấy có đoạn ký ức nào trong đầu bị kí©h thí©ɧ.

Cho nên, có lẽ trước đây hắn hẳn là không biết chuyện tiền triều.

Hắn cau mày, chỉ nhìn Tả Thần, không nói lời nào.

“Hắn mất trí nhớ.” Thẩm Tố Tố nghe thấy Cố Trường Khuynh có thể là người của tiền triều, nhưng lại không hề tỏ ra sợ hãi.

Nàng buông thức ăn trong tay xuống, nói với Tả Thần một câu như vậy.

“Đại nhân!” Tả Thần lập tức quỳ xuống, hành lễ với Cố Trường Khuynh.

Cố Trường Khuynh đỡ hắn dậy, cau mày lắc đầu.

Thẩm Tố Tố nhẹ giọng nói với hắn: “Nam Chu, chàng là người tiền triều, chuyện này chẳng phải rất kí©h thí©ɧ sao?”

“Ta không biết việc này.” Cố Trường Khuynh lắc đầu.

Hắn giữ Tả Thần ở lại, nói với bên ngoài rằng hắn muốn thẩm vấn thêm, không để Mai Hách Hâm cho nha dịch đến đưa Tả Thần đi.

“Chàng mất trí nhớ, không biết không phải rất bình thường sao!” Thẩm Tố Tố kéo tay áo hắn nói.

“Tố Tố rất hy vọng ta là người tiền triều sao?” Cố Trường Khuynh bất ngờ mở miệng hỏi.

“Ta chỉ là cảm thấy thân phận như vậy rất lợi hại, giống như chuyện xưa trong thoại bản vậy!” Thẩm Tố Tố hứng thú bừng bừng nói.

“Nàng có biết thân phận như vậy nguy hiểm đến mức nào không?” Cố Trường Khuynh bình tĩnh nói.

Thấy trong thư phòng không có ai, Thẩm Tố Tố mới cười nói: “Cố Nam Chu, nếu lúc trước ta thấy nguy hiểm, thì đã không đưa chàng về rồi.”

Cố Trường Khuynh chỉ nhớ mang máng chuyện đã xảy ra đêm đó, hắn hơi cau mày, trong khoảnh khắc này, hắn rất muốn mở chiếc Kim Hạp kia ra.

Rốt cuộc hắn là ai, lại đang gánh vác sứ mệnh như thế nào?

Cố Trường Khuynh đè tay lên đầu Thẩm Tố Tố, nghiêm túc nói với nàng: “Đừng nghĩ miên man.”

Thẩm Tố Tố gật đầu, nàng chỉ cảm thấy sự thật như vậy thật thú vị.

Cố Trường Khuynh hỏi nàng: “Tố Tố không sợ thân phận của ta sẽ liên lụy đến nàng sao?”

Dù gì thì hiện tại vẫn là triều đại của Ngụy gia, những việc họ nói hôm nay, chẳng khác nào mưu phản.

“Không sợ.” Thẩm Tố Tố cười tủm tỉm.

Nàng nghĩ đến chẳng mấy năm nữa, giang sơn của Ngụy Miễn cũng không còn, liền cảm thấy vui vẻ.

Hiện tại, dáng vẻ của Thẩm Tố Tố hoàn toàn là vui sướиɠ khi thấy người gặp họa.

“Vì sao?” Cố Trường Khuynh hỏi.

Thẩm Tố Tố đảo mắt, nói: “Cố Nam Chu, chàng có điều không biết, thiên hạ bây giờ, phương nam còn tính là ổn — dù sao năm đó ảnh hưởng của tiền triều vẫn còn.”

“Giang Nam giàu có phồn hoa đông đúc, nhưng phương bắc gần kinh thành thì chẳng ra gì, cuộc sống của dân chúng thực sự rất khổ.”

Nàng cười nói: “Chàng nói, vương triều như vậy, có thể tồn tại lâu dài sao?”

Kỳ thật Thẩm Tố Tố vốn dĩ cũng không hiểu mấy chuyện này, nhưng nàng biết nằm mơ a, mà trong mộng nàng chứng kiến chính là tình huống như vậy.

Cố Trường Khuynh chăm chú nhìn Thẩm Tố Tố, đưa tay đè môi nàng lại: “Tố Tố, nói cẩn thận.”

Thẩm Tố Tố không phục, nhân tiện cắn một cái vào đầu ngón tay hắn: “Ta liệu sự như thần, không tin thì chàng chờ mà xem.”

Cố Trường Khuynh nhìn nàng chăm chú, ban đầu hắn cho rằng Thẩm Tố Tố có thể từng có quan hệ gì đó với hoàng đế đương triều, nhưng hiện tại xem ra, Thẩm Tố Tố dường như đặc biệt hận y.

Tốt thôi, hắn càng đáng giận.

Tả Thần nói về chuyện của tiền triều, hắn không nhắc lại, chỉ là từ sau đêm đó, y một mực nghe theo lời Cố Trường Khuynh.

Cố Trường Khuynh dứt khoát gánh lấy lòng trung thành ấy của y, tiếp tục đặt trọng tâm vào việc điều tra vụ án ma đao gϊếŧ người.

Tên hung thủ lợi dụng ma đao gϊếŧ người, hẳn là chỉ muốn đoạt được thanh ma đao này. Một đường lần theo tung tích của ma đao mà truy tìm, nhưng do trời xui đất khiến, không thể có được ma đao, cuối cùng ma đao còn bị khóa trong kim lung, gã mất cơ hội, đành phải giả thần giả quỷ, khiến cho người huyện Hàn Sơn vứt bỏ ma đao.

Còn việc... hung thủ làm sao di chuyển được ma đao, vẫn cần tiếp tục điều tra.

Tả Thần kể toàn bộ chi tiết về cái chết của cha mẹ y năm đó cho Cố Trường Khuynh, dựa vào lời miêu tả của Tả Thần, hắn đại khái suy đoán được đặc điểm của hung thủ.

Cha mẹ Tả Thần chết thật ra cũng chưa lâu, vì gánh vác sứ mệnh của gia tộc, Tả Thần không trình báo quan phủ việc này.

Cố Trường Khuynh mời họa sư ở huyện Hàn Sơn đến, miêu tả đại khái thân hình người này ra, chỉ là hiện giờ vẫn chưa biết rõ diện mạo của hung thủ này.

“Hắn thoạt nhìn rất trẻ tuổi.” Thẩm Tố Tố nhìn bức họa nói.

“Đúng vậy, dựa theo Tả Thần miêu tả y phục, thân phận của hắn cũng không tầm thường.” Cố Trường Khuynh cuộn bức họa lại, “Hơn nữa, người này thân hình cao lớn, không có khả năng xuyên qua kim lung, trừ phi hắn từng luyện qua súc cốt công (co rút xương cốt).”

“Thẩm Hạo và Trọng Cửu canh giữ ở Phật đường nhiều ngày như vậy, đến giờ vẫn chưa thấy hung thủ xuất hiện.” Cố Trường Khuynh thong dong nói, “Tên hung thủ này đúng là rất nhẫn nại.”

Hắn đứng dậy, hỏi Thẩm Tố Tố: “Tố Tố còn sợ không?”

Thẩm Tố Tố đến mấy ngày, ngoài mấy ngày đầu có chút sợ, sau đó theo diễn tiến vụ án ngày càng sáng tỏ, nàng cũng không còn cảm thấy sợ hãi nữa.

“Không sợ đâu.” Thẩm Tố Tố lắc lắc đầu.

Cố Trường Khuynh mời đại phu của dược phòng huyện Hàn Sơn dựa theo phương phối phương mê dược được tìm thấy tại Phật đường, điều chế ra giải dược có thể giữ được thanh tỉnh.

“Rải tin tức này ra ngoài. Ta sẽ lấy ma đao ra khỏi Phật đường, nếu ta ở cùng ma đao ba ngày mà bình an vô sự, chứng minh ma đao gây loạn chỉ là lời đồn vô căn cứ, ta sẽ đem nó về huyện Trường Châu.” Cố Trường Khuynh nói với Mai Hách Hâm.

Mai Hách Hâm vỗ đùi, như thể được giải thoát: “Nam công tử, cậu sớm mang ma đao đi chẳng phải tốt rồi sao?”

“Chuyện này cần phải tìm ra hung thủ.” Cố Trường Khuynh thong thả nói, “Ma đao ta sẽ mang đi, nhưng đó chỉ là một phần trong kế hoạch dụ hung thủ lộ diện.”

Cố Trường Khuynh bắt được Tả Thần, điều đó chứng minh hắn có khả năng biết bí mật ẩn sau ma đao, hơn nữa hắn nói rõ muốn mang ma đao đi, vì thế, hung thủ phía sau màn không thể không ra tay giải quyết hắn.

Minh Thanh đại sư thay Cố Trường Khuynh mở kim lung, Cố Trường Khuynh cầm lấy thanh hoành đao cổ quái này vào trong tay, không thể không thừa nhận, đây đúng là một vũ khí rất vừa tay.

“Nam công tử, ngài thật sự muốn mang thanh hoành đao này đi sao? Ta không tin cây đao này tự gϊếŧ người, nhưng có người muốn gϊếŧ những ai từng chạm vào nó.” Minh Thanh đại sư khuyên nhủ.

“Người ta muốn tìm chính là người đó.” Cố Trường Khuynh thuận tay treo hoành đao lên hông.

“Ngài chắc chắn hắn sẽ xuất hiện?”

“Nếu ta không tìm được Tả Thần, hắn sẽ tiếp tục chờ cơ hội, nhưng hiện tại, hắn sẽ vì sợ ta biết được bí mật về ma đao thông qua Tả Thần.”

“Vậy Nam công tử, rốt cuộc cây đao này có bí mật gì?” Minh Thanh đại sư hỏi.

“Ta không biết.” Cố Trường Khuynh ăn ngay nói thật, “Tả Thần chưa nói với ta.”

Thanh bảo đao được phong ấn trong cổ mộ từ thời tiền triều này thực sự có công dụng vô cùng thần bí. Tả Thần vẫn luôn muốn nói cho Cố Trường Khuynh, nhưng Cố Trường Khuynh đều tìm lý do tránh mặt, không muốn nghe bí mật đó.

Trong mắt hắn, bản thân không phải người của tiền triều, nên bí mật thuộc về tiền triều, hắn không nhất thiết phải biết.

“Cái này…” Minh Thanh đại sư có chút không hiểu.

“Chỉ cần hung thủ phía sau màn cho rằng ta biết là được.” Cố Trường Khuynh thong dong nói.

Hắn mang theo hoành đao, trở về sân nơi hắn và Thẩm Tố Tố đang ở.

Thẩm Tố Tố vừa nhìn thấy thanh đao kia, suýt nữa thì thét chói tai: “Cố Nam Chu — chàng chàng chàng mang theo cái gì về vậy?”

“Một cây đao.” Cố Trường Khuynh bình tĩnh nói, “Tố Tố chẳng phải đã nói không sợ sao?”

“Ta không sợ chàng cũng không thể mang nó về đây chứ!” Thẩm Tố Tố nhìn chằm chằm vào thanh đao, run bần bật.

“Chỉ là để dụ hung thủ mà thôi.” Cố Trường Khuynh đặt hoành đao lên giá đao.

“Thật sự có thể dẫn hung thủ tới sao?” Thẩm Tố Tố lại trở nên hăng hái.

“Đúng vậy.” Cố Trường Khuynh đưa giải dược mê dược cho Thẩm Tố Tố, “Ăn trước đi, đến lúc có ngửi thấy mùi lạ thì giả vờ ngủ.”

Thẩm Tố Tố cảm thấy chuyện này thực sự rất kí©h thí©ɧ, nhưng nàng vẫn kiên trì nguyên tắc của mình: “Cố Nam Chu, ta nói trước, chàng mang đao về thì được, nhưng tuyệt đối không thể ôm đao ngủ.”

Cố Trường Khuynh: “?” Chẳng lẽ là ôm nàng ngủ sao?

Hắn gật đầu, hắn còn chưa đến mức phải muốn như hình với bóng với cây đao này.

Nhưng từ sau khi Thẩm Tố Tố không còn quá sợ hãi, buổi tối lúc ngủ, nàng cũng không còn chui vào lòng hắn nữa.

Vì thế hắn hỏi: “Không ôm đao, vậy ta ôm cái gì?”

Thẩm Tố Tố đỏ mặt: “Ta làm sao mà biết được?”

Cố Trường Khuynh nhẹ giọng cười: “Nếu buổi tối hung thủ đến đây, Tố Tố cần phải giữ bình tĩnh.”

“Ta ta ta cũng không thể đảm bảo, nếu ta gây phiền phức cho chàng, chàng cứ đánh ta bất tỉnh, ta ngất rồi liền không đáng ngại nữa.” Thẩm Tố Tố rất rõ ràng về nhận thức của bản thân.

Cố Trường Khuynh chống tay lên má, chăm chú nhìn nàng, hắn cụp mắt nói: “Tố Tố muốn thế nào cũng được, hung thủ không chạy được đâu.”

“Chàng tự tin như vậy sao?” Thẩm Tố Tố hỏi.

“Ừ.” Cố Trường Khuynh gật đầu.

“Vậy được.” Thẩm Tố Tố yên tâm.

Nàng mở gói giải dược mà Cố Trường Khuynh đưa, pha với nước trà uống vào, thuốc bột tan ra trong miệng, vậy mà không hề đắng.

“Giải dược gì mà uống cũng khá ngon như vậy?” Thẩm Tố Tố tò mò hỏi.

“Ta bảo đại phu trong dược phòng bỏ thêm một chút đường.” Cố Trường Khuynh cũng uống giải dược.

“Làm điều thừa.” Thẩm Tố Tố nhíu mày nói.

“Sợ Tố Tố thấy đắng.” Cố Trường Khuynh nói với giọng bình tĩnh.

Thẩm Tố Tố nhìn hắn, hồi lâu không nói gì. Nàng không ngờ đến chuyện nhỏ như vậy mà Cố Trường Khuynh cũng nghĩ tới.

“Cho nên, buổi tối truy bắt phạm nhân, ta nên mặc y phục như nào thì tốt?” Sau khi tắm xong, Thẩm Tố Tố bắt đầu tự hỏi mình nên mặc y phục như nào cho thật soái.

“Cái này?” Cố Trường Khuynh chọn cho nàng một bộ.

“Làn váy này có phải hơi dài quá không, đến lúc đó vướng chân thì làm sao bây giờ?” Thẩm Tố Tố do dự.

Cố Trường Khuynh nghĩ thầm, vốn cũng đâu cần nàng chạy.

Hắn nói: “Không đâu.”

“Vậy được.” Thẩm Tố Tố liền đuổi Cố Trường Khuynh ra ngoài phòng, tự mình thay đồ.

Đêm đến, Cố Trường Khuynh cùng nàng nằm chung trên giường, đắp chung một cái chăn mỏng, còn buông màn giường xuống, cho nên không ai nhìn thấy bọn họ đã sớm chuẩn bị từ trước.

Bên ngoài màn, trên bàn, một thanh hoành đao tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo trong đêm tối.

Thẩm Tố Tố nằm ở phía trong giường, căng thẳng đến mức tim đập thình thịch, thế cho nên tay chân lạnh toát.

Cố Trường Khuynh nắm lấy bàn tay lạnh buốt của nàng, trong bóng tối, khẽ nói với nàng: “Đừng sợ.”

“Không phải sợ, là hưng phấn.” Thẩm Tố Tố giải thích.

Nàng nghĩ, trong giấc mộng tương lai của mình, nửa đời sống trong hoàng cung, nhưng chưa từng trải qua chuyện nào tự do, sống động như thế này.

Thẩm Tố Tố vừa nói xong, liền nghe thấy từ xa có tiếng người, rất kỳ lạ, nàng chỉ nghe được tiếng tim đập của người tới, lại không nghe thấy tiếng bước chân của gã.