Tới núi rừng tìm kiếm một chuyến này, thực sự lại có thu hoạch, Cố Trường Khuynh lại cõng Thẩm Tố Tố, dẫn cả ba quay về.
“Ngươi tên gì?” Tả Thần quay đầu hỏi Cố Trường Khuynh.
“Nam Chu.” Cố Trường Khuynh còn chưa kịp mở miệng, Thẩm Tố Tố đã kiêu ngạo nói ra cái tên mình đã lấy.
“Còn tỷ tỷ xinh đẹp thì sao?” Tả Thần hỏi tiếp Thẩm Tố Tố.
Y khen nàng đẹp, Thẩm Tố Tố vui vẻ, đang định trả lời thì Cố Trường Khuynh đã lên tiếng: “Ngươi không cần biết.”
“Nam huynh, sao huynh bá đạo vậy, nàng đâu phải nương tử của huynh, ta hỏi một chút có sao đâu!” Tả Thần còn chưa hiểu quan hệ hai người.
Ánh mắt lạnh như băng của Cố Trường Khuynh liếc y một cái, khiến Tả Thần sợ tới mức run lên một chút.
“Nàng là nương tử của ta.” Hắn gằn từng chữ một.
“Đúng rồi.” Thẩm Tố Tố tựa đầu lên vai hắn, liếc nhìn Tả Thần một cái, giọng nói nhẹ nhàng mềm mại.
“Đúng đúng đúng… Thật xin lỗi!” Tả Thần sợ đến mức không dám nói thêm gì nữa.
Khi đoàn người bọn họ quay trở lại chùa Thanh Tuyền, sắc trời cũng vừa tối, Cố Trường Khuynh bảo Mai Hách Hâm tạm thời giam giữ Tả Thần.
“Tối nay tìm một khoảng thời gian, ta đi thẩm vấn hắn.” Cố Trường Khuynh nói với Mai Hách Hâm.
Hắn làm việc luôn lưu khoát sảng khoái, không dây dưa. Việc có thể hoàn thành hôm nay, tuyệt đối không để sang ngày mai.
Mai Hách Hâm dù sao cũng là một huyện lệnh một phương, nhưng đứng trước mặt Cố Trường Khuynh thì khí thế liền thấp hơn một đầu.
Khi hắn phân phó, cũng ẩn ẩn mang theo phong thái của thượng vị giả (người có địa vị), khiến người ta không nhịn được mà muốn nghe theo.
Thẩm Tố Tố nghe Cố Trường Khuynh nói sẽ thẩm vấn Tả Thần, liền muốn xem náo nhiệt: “Ta cũng muốn xem.”
Cố Trường Khuynh đang ghi chép lại sự việc trong ngày trong thư phòng, tay cầm bút bỗng khựng lại, ngẩng đầu nhìn Thẩm Tố Tố một cái.
“Vậy nàng không được nói chuyện với hắn.” Cố Trường Khuynh không từ chối yêu cầu của nàng.
“Chàng thế này chẳng phải là…ăn dấm sao?” Thẩm Tố Tố cười rồi tiến lại gần hắn.
Cố Trường Khuynh tránh ánh mắt, khép quyển sách lại, không có mặt mũi thừa nhận.
Mai Hách Hâm đứng một bên nhìn, vỗ đùi nói: “Ai da, người trẻ tuổi các ngươi sao lại như vậy thế, Nam công tử rõ ràng là ăn dấm rồi, chẳng phải là đang ngại ngùng không chịu nói sao!”
“Nhưng mà Thẩm tiểu thư, chúng ta cũng không cần quá nghe lời cậu ấy đâu.” Mai Hách Hâm bắt đầu dạy Thẩm Tố Tố, “Thích nói chuyện với ai thì cứ nói chuyện với người đó.”
Cố Trường Khuynh cụp mắt xuống nói: “Mai đại nhân, ngài có thể đi trước chuẩn bị đưa Tả Thần đến.”
“Nam công tử, được được được!” Mai Hách Hâm vội vã chạy xuống chuẩn bị.
Sau khi Mai Hách Hâm rời đi, Thẩm Tố Tố vì vị huyện lệnh tốt bụng kia mà lên tiếng bênh vực kẻ yếu: “Cố Nam Chu, chàng hung dữ với ông ấy làm gì?”
Cố Trường Khuynh nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy lời Mai Hách Hâm nói cũng có lý, sau một hồi trầm ngâm mới nói: “Nàng chỉ cần nói chuyện với ta là được.”
“Vậy có phải là chàng ăn dấm không?” Thẩm Tố Tố vẫn còn rối rắm vấn đề vừa rồi.
Cố Trường Khuynh liếc nhìn bên ngoài thư phòng không có ai, cúi người đến gần Thẩm Tố Tố, thấp giọng bên tai nàng thừa nhận.
“Đúng vậy.” Hắn nói như thế Thẩm Tố Tố vô cùng hài lòng, nàng thích nhất là bộ dạng này của Cố Trường Khuynh. Để thể hiện tâm trạng vui vẻ, nàng đưa tay ra khều khẽ tay hắn.
Không ngờ Cố Trường Khuynh lại thuận thế nắm lấy tay nàng, Thẩm Tố Tố giãy ra nhưng không được.
“Cố Nam Chu, ta chỉ sờ một chút thôi mà ——” Thẩm Tố Tố nũng nịu nói, “Chàng đừng có kà được một tấc lại muốn tiến một thước.”
Hôm nay tâm trạng Thẩm Tố Tố không tồi, nên nhiệt độ cơ thể vẫn luôn rất ổn định. Nhưng Cố Trường Khuynh vẫn có thể thản nhiên trợn mắt nói dối.
Hắn nắm tay nàng, bình tĩnh nói: “Tay Tố Tố hơi lạnh.”
“Thật sao?” Thẩm Tố Tố không cảm thấy lạnh, còn đưa tay lên hà hơi vào lòng bàn tay.
Vì Cố Trường Khuynh đang nắm tay nàng, nên hơi thở của nàng chạm lên mu bàn tay hắn, khiến hắn cảm thấy thật ngứa.
Hắn lại nắm chặt hơn chút nữa, Thẩm Tố Tố khẽ chớp hàng mi dài, cũng không né tránh.
Hai người vẫn cứ nắm tay cho đến khi Tả Thần được dẫn vào.
Hai nha dịch đưa Tả Thần vào thư phòng, vốn dĩ việc thẩm vấn nên diễn ra ở huyện nha huyện Hàn Sơn.
Chỉ là Mai Hách Hâm quá nhát gan, do ma đao chỉ hướng huyện nha, nên ông ấy không dám quay về, liền đưa toàn bộ người huyện nha tới chùa Thanh Tuyền, tiện thể ở lại đây làm việc.
Cố Trường Khuynh tốt bụng, cho người mang ghế lại để Tả Thần ngồi.
Hắn bắt đầu thẩm vấn, còn Thẩm Tố Tố ngồi một bên vừa ăn chút đồ ăn vặt, làm không khí bớt căng thẳng.
“Có thể bắt đầu nói.” Cố Trường Khuynh mở hồ sơ trước mặt, nói với Tả Thần.
“Ta canh giữ phần mộ quý tộc tiền triều, đây là tội lớn có thể bị chém đầu.” Tả Thần không dám nói.
“Ta sẽ giữ bí mật cho ngươi.” Cố Trường Khuynh cũng không định ghi lại toàn bộ sự thật trong hồ sơ.
“Hơn nữa, mộ chủ của mộ phần kia, thật sự chỉ là quý tộc tiền triều sao?” Cố Trường Khuynh ngẩng đầu nhìn thẳng vào Tả Thần, ngữ khí của lạnh lẽo.
“Đúng thì sao mà không đúng thì sao?” Nhắc đến chuyện càng bí ẩn, Tả Thần đành phải nói ra những gì Cố Trường Khuynh muốn biết.
“Kể từ sau khi cha mẹ ta bị gϊếŧ, ta đã luôn canh giữ phần mộ tiền triều. Thời gian trước, vào lúc mưa xuân, vật bồi táng trong mộ thất bị trôi ra ngoài, một thanh bảo đao thoát ra. Bảo đao này là vũ khí sinh thời của mộ chủ, vô cùng quan trọng. Ta một đường truy đuổi nơi bảo đao rơi xuống, nghe nói ở Hàn Sơn huyện xuất hiện tin đồn về ma đao gϊếŧ người.”
“Nói đến cái này ta liền cảm thấy xui xẻo!” Tả Thần căm giận nói, “Ta vừa mới nhặt được bảo đao ở nhà đại sư, kết quả đại sư đã chết. Ta sợ bị chuyện bị vu oan lên đầu liền bỏ lại chạy trốn. Nhưng lại nhớ đến trách nhiệm của mình, vì vậy tiếp tục truy tung dấu vết bảo đao, tới nhà lưu manh trong huyện.”
“Lưu manh kia cũng đã chết. Sau đó là một phú thương… bộ khoái huyện Hàn Sơn, vốn dĩ ta có thể trộm bảo đao từ huyện nha, nhưng lão hòa thượng ở chùa Thanh Tuyền tới, thế mà lại mang đao đi trấn áp.”
“Lão lừa trọc này còn giấu chìa khóa l*иg vàng bảo đao trong giày, ta không hạ tay trộm được, nên quay về gần mộ thất đợi cơ hội. Thấy ngươi tới, ta làm bộ không biết gì để thử ngươi. Không ngờ bảo đao vẫn còn ở chùa Thanh Tuyền.”
Tả Thần buông tay, thẳng thắn nói với Cố Trường Khuynh rằng mình không hề liên quan đến vụ ma đao gϊếŧ người, chỉ muốn đưa bảo đao trở về chỗ cũ mà thôi.
Cố Trường Khuynh nghe xong, trầm ngâm hồi lâu vẫn chưa lên tiếng.
Thẩm Tố Tố vừa ăn xong một miếng bánh, bổ sung một câu: “Tả Thần, thanh bảo đao đó sẽ không quay về. Ngươi nên sớm chết cái tâm này đi, Nam Chu cần thanh đao này làm vũ khí.”
“Hắn là ai mà dám động vào thanh đao này?” Tả Thần nhìn chằm chằm Cố Trường Khuynh, “Đó là di vật tiền triều, ngươi là thần tử Ngụy triều mà dám động sao? Không sợ bị phán xử tội mưu nghịch?”
Thẩm Tố Tố ngáp một cái, ra vẻ chẳng bận tâm. Ngụy triều vốn chẳng kéo dài được bao lâu, lấy cái này ra dọa nàng, nàng chẳng sợ.
“Dùng thì cứ dùng thôi, trời cao hoàng đế ở xa, ngươi không nói, ta không nói, mọi người đều không?” Thẩm Tố Tố đáp.
“Các ngươi —— thật buồn cười!” Tả Thần không thể chấp nhận việc đồ vật mà tộc mình bảo vệ bị lấy đi, y cả giận nói, “Ta sẽ tố giác chuyện này!”
Cố Trường Khuynh im lặng một lúc, nhướng mày, đổi chủ đề: “Cha mẹ ngươi, là bị người gϊếŧ?
Vừa nhắc đến chuyện này, ánh mắt Tả Thần lập tức hiện lên vẻ căm hận, y gật đầu, siết chặt tay nói: “Ta nhất định sẽ tìm được hung thủ.”
“Thân thủ của ngươi không tệ, cha mẹ ngươi chắc hẳn còn lợi hại hơn ngươi.” Cố Trường Khuynh cúi đầu ghi chép lại lời Tả Thần nói.
“Ta nghi ngờ, vụ án ma đao và vụ án cha mẹ ngươi bị gϊếŧ, hung thủ đều là cùng một người, mục tiêu của hắn chính là cây đao này.”
“Cho nên, cây bảo đao này —— ma đao, bất kể là loại đao gì, nó còn có chỗ lợi gì đó… Tả Thần, không cần giấu ta nữa, hôm nay ngươi hãy nói rõ cho ta biết.”
Tả Thần không ngờ bí mật y che giấu này lại bị Cố Trường Khuynh nhìn thấu, y kinh hãi, mím chặt môi, không lên tiếng.
Cố Trường Khuynh im lặng nhìn hắn chăm chú.
“Đây là bí mật tiền triều!” Tả Thần lên tiếng.
“Tiền triều đã hủy diệt, bí mật đó, cũng không cần bảo vệ nữa.” Cố Trường Khuynh thong dong nói.
“Tộc của ta vẫn luôn trung thành giữ bí mật này, cho dù ngươi có gϊếŧ ta, ta cũng sẽ không nói bí mật này cho ngươi biết!” Tả Thần kiên định.
“Được.” Cố Trường Khuynh lười dây dưa với y, hắn định trước tiên dẫn Tả Thần đi, rồi sau đó sẽ tìm người đào phần mộ tiền triều lên, xem bên trong rốt cuộc cất giấu bí mật gì.
Khi hắn quay người rời đi, thắt lưng lộ ra một chiếc dây đeo nhỏ, trên đó treo một con chủy thủ quý giá.
Đây là vật cũ của Cố Trường Khuynh.
Trong thư phòng lúc này, ngoài Thẩm Tố Tố, Cố Trường Khuynh và Tả Thần, không còn ai khác.
Thẩm Tố Tố đang ngẩn người, bỗng bị tiếng hô lớn của Tả Thần trong phòng làm bừng tỉnh.
“Nam Chu, chủy thủ này của ngươi —— từ đâu mà có?” Tả Thần cả kinh hỏi.
“Vật truyền lại trong tộc.” Cố Trường Khuynh vuốt ve chuôi đao nho nhỏ, bình tĩnh trả lời.
“Hoa văn trên chủy thủ này chính là họa tiết của hoàng tộc tiền triều, ngươi không biết?” Tả Thần hạ thấp giọng, nói với Cố Trường Khuynh.