Sau khi mùa đông đến, cơn ho của Ôn Trạc càng nặng thêm một chút. Bạch Nhung dạo gần đây, hễ tan buổi học ở Kiếm Quán là lại chạy tới y quán phụ giúp.
Tiểu cô nương có dáng vẻ đáng yêu, tính tình lại dịu dàng dễ mến, nên những người bệnh ở lại y quán, kể cả mấy vị đại ca đao tu tính tình nóng nảy, đều rất quý mến nàng.
“Tiểu đạo lữ của ngươi, sao hôm nay không tới?” Trương Nguyên Phong còn cố ý hỏi. Gương mặt sẹo của hắn ta ngăm đen, trông rất hung tợn, nhưng mỗi lần nói chuyện với Bạch Nhung, giọng hắn ta đều dịu đi mấy phần.
Ôn Trạc đang sắc thuốc, chỉ cười: “Có lẽ tan học muộn một chút.”
Vừa dứt lời, đã thấy Bạch Nhung cõng tay nải, bên hông dắt thanh tiểu mộc kiếm của mình, thở hổn hển đẩy cửa y quán bước vào, mặt đỏ ửng vì gió lạnh.
Tiểu cô nương hơi buồn bực: “Hôm nay học thêm giờ nên muội đến muộn một chút.” Giá mà sớm có được bản mệnh kiếm, có thể ngự kiếm phi hành thì tốt biết mấy, sẽ không phải chạy bộ thế này.
Ôn Trạc cười nói: “Không vội.”
Bạch Nhung thay băng cho Trương Nguyên Phong. Gương mặt mộc nhỏ nhắn của nàng trông rất chăm chú và nghiêm túc khi làm việc, thật sự quá đỗi đáng yêu. Trương Nguyên Phong không kìm được, chỉ muốn xoa cái đầu búi tròn xù xù hôm nay của nàng như xoa đầu một con thú cưng nhỏ.
Ôn Trạc vì thế mà càng ho dữ dội hơn.
Bạch Nhung lo lắng hỏi: “Sư huynh, hay để muội nấu cho huynh một bát canh lê tuyết đường phèn nhé?”
Ôn Trạc dịu dàng đáp: “Không cần đâu, đây là bệnh bẩm sinh, cứ đến mùa đông là lại vậy.”
Chúc Minh Quyết từ bên cạnh mang thuốc tới, chen vào: “Hắn sống được đến tuổi này cũng không dễ dàng gì đâu.”
Ôn Trạc vốn xuất thân từ thế gian, bẩm sinh đã mắc bệnh tim, từng bị chẩn đoán không sống quá hai mươi lăm tuổi. Sau đó, người nhà đưa hắn đến tiên môn. May mắn là hắn có tiên duyên, bao năm trôi qua, hắn cứ thế ở lại Thanh Lam Tông.
Bạch Nhung hỏi: “Vậy sư huynh năm nay bao nhiêu tuổi rồi ạ?”
Một lúc lâu sau, Ôn Trạc mới chậm rãi đáp: “Bí mật.”
Bạch Nhung: “...”
“Rất nhiều tu sĩ, thực ra đều là những lão già cả rồi.” Chúc Minh Quyết lạnh lùng nói, “Cho nên tên yêu nghiệt trên Gia Nguyệt Đài kia mới được chào đón như vậy chăng.”
Bạch Nhung mím môi, không nói gì.
Lúc này, Ôn Trạc ho khan vài tiếng, kéo nàng trở về thực tại.
“Vậy... không có cách nào chữa khỏi hoàn toàn cho sư huynh sao?” Bạch Nhung hỏi.
“Sinh tử tồn vong đều là lẽ tự nhiên.” Ôn Trạc mỉm cười, tỏ ra rất thông suốt: “Không cần phải cưỡng cầu.”
Chúc Minh Quyết nói: “Cách thì cũng có. Bao năm qua, ta cũng đã thu thập đủ dược liệu cho hắn rồi, chỉ còn thiếu vị thuốc dẫn là lá hợp hoan mạ vàng, hoặc tim của đại yêu Hòe Si, lấy đó làm dẫn.”
“Chỉ có điều, hợp hoan mạ vàng là tiên mộc của Bồng Lai, còn Hòe Si thì cả trăm năm nay chưa từng xuất hiện.” Chúc Minh Quyết nói tiếp: “Bài thuốc này, e là chỉ tồn tại trong mơ thôi.”
Bạch Nhung chưa từng nghe qua hai loại linh bảo này, nhưng vẫn ghi nhớ kỹ bài thuốc trong lòng.
Trong mắt nàng bây giờ, Ôn Trạc và Chúc Minh Quyết đã như người thân. Bạch Nhung nghĩ, nếu sau này có cơ hội gặp được, nàng nhất định sẽ không tiếc bất cứ giá nào để chữa bệnh cho Ôn Trạc.
Dù sao thì ba năm nữa nàng cũng sẽ chết dưới kiếm của Thẩm Trường Ly. Nhân lúc còn sống, làm được thêm chút gì hay chút đó.
Thanh Lam Tông gần đây có một sự kiện lớn: Kiếm Các sắp mở vào tháng Long Tiềm.
Vì thời gian mở Kiếm Các không cố định, và khả năng được kiếm chọn cũng rất thấp, nên yêu cầu đối với đệ tử vào Kiếm Các thực ra không quá cao. Ai có thể vào đều được cho vào thử vận may — biết đâu đấy, một tiểu đệ tử nào đó lại được một thanh danh kiếm thượng cổ "mắt mù" chọn trúng thì sao.