Chương 34: Có Phải Muội Thích Thẩm Công Tử Không

Trong giới tu chân, phương pháp song tu rất thịnh hành. Suy cho cùng, vừa có thể tận hưởng sự thân mật khăng khít, lại vừa nâng cao tu vi cho cả hai — việc tốt như vậy, cớ gì không làm? Ngay cả ở Thanh Lam Tông cũng thường xuyên có các cặp nam tu, nữ tu kết đôi, và tông môn không hề cấm đoán chuyện này.

Chỉ là, trong mắt Thẩm Trường Ly, tất cả đều là những thứ chẳng ra gì, thủ đoạn hạ cấp mà thôi. Y cũng coi bọn họ là hạng người như thế, thậm chí chẳng buồn bận tâm lấy nửa phần.

Phải, y không phải Thẩm Hoàn Ngọc. Giờ đây, dù nàng có qua lại với bất kỳ ai, xảy ra chuyện gì đi nữa, y cũng chẳng hề bận lòng.

Ôn Trạc thấy vẻ mặt ấy của Bạch Nhung, đoán chắc không đơn thuần chỉ là sự ngưỡng mộ dành cho bậc tiền bối. Hắn nghĩ đến luồng linh lực mạnh mẽ, tinh thuần trong cơ thể Bạch Nhung, lại nhớ tới cái nhìn Thẩm Trường Ly dành cho mình lúc ban đầu, trong lòng bỗng nảy ra một ý nghĩ có phần hoang đường.

Hôm nay, Chúc Minh Quyết cố ý nấu một nồi “bát hà cung”, nghe tên đã thấy mùi cay nồng lan tỏa, khiến người ta thèm nhỏ dãi. Thế nhưng, Bạch Nhung vẫn cứ bần thần không yên, ăn uống cũng chẳng ngon miệng.

“Nhung Nhung hôm nay làm sao thế, mất hồn đi đâu rồi?” Chúc Minh Quyết ngạc nhiên hỏi.

Ôn Trạc đổi đũa, gắp một miếng thịt thỏ non vào bát Bạch Nhung, dịu dàng giải thích:

“Có lẽ hôm nay ở Kiếm Quán mệt quá. Hôm nay Thẩm công tử cũng đến Kiếm Quán, nên các sư phụ yêu cầu càng nghiêm khắc hơn một chút.”

“Thẩm Trường Ly à?” Chúc Minh Quyết lạnh lùng nói: “Bọn kiếm tu chẳng tốt đẹp gì, toàn một lũ lòng lang dạ sói, máu lạnh bạc bẽo.”

Đôi mắt Bạch Nhung mờ sương, gục xuống bàn, khẽ “ngô” một tiếng, chẳng biết là phản đối hay đồng tình.

Chúc Minh Quyết thích uống rượu, cũng dúi cho nàng một bình rượu anh đào. Nàng ôm bình, uống vài ngụm đã thấy mơ màng.

Chẳng biết từ lúc nào, bữa tiệc đã biến thành màn Chúc Minh Quyết chửi rủa kiếm tu tứ phía:

“Trên đường nhặt được một kẻ nửa sống nửa chết, thấy mặt mũi cũng coi được nên mới thu nhận chữa trị. Vừa khỏe lại đã đòi đi bí cảnh gì đó, rồi biệt tăm biệt tích luôn. Đúng là một gã nam nhân chó má giả vờ thâm tình. Ngươi nói có phải không, tiểu Nhung?”

Bạch Nhung mơ màng, cũng gật đầu lia lịa theo, hoàn toàn quên mất bản thân cũng muốn trở thành kiếm tu.

---

Buổi tối, Ôn Trạc đưa Bạch Nhung về nơi ở. Bạch Nhung lúc này đi đứng như người trên mây.

Đến cửa phòng, nàng dừng bước, say đến mức tầm nhìn cũng không còn chuẩn nữa:

“Sư... sư huynh, đưa đến đây là được rồi ạ.”

Nhưng Ôn Trạc không đi.

“Nhung Nhung, có phải muội thích Thẩm công tử không?”

Hắn đột nhiên cúi người, hạ mắt, đôi mắt đen ấm áp nhìn nàng không chớp.

Bạch Nhung không nói, hai má ửng đỏ, tựa như đang kháng cự.

Tay Ôn Trạc nắm lấy bờ vai gầy mảnh của nàng, hơi dùng sức. Đôi mắt tưởng chừng bình thường ấy, đáy mắt chợt lóe lên tia sáng sắc bén, áp đảo.

Bạch Nhung hoảng hốt, cả người nóng ran.

“Vâng.”

Đồng tử nàng hơi giãn ra, thất thần, giọng nói mang theo chút nức nở non nớt:

“Thích A Ngọc.”

“Vậy, để ta thay hắn ở bên muội, được không?”

Giọng hắn càng thêm dịu dàng, nhìn thẳng vào đôi mắt mờ mịt của nàng.

Hắn thật lòng rất thích tiểu cô nương này, muốn giữ nàng lại bên mình.

Hắn cố ý dẫn dụ bằng sự dịu dàng, hơi thở mát lạnh kéo dài. Hai người ngày càng gần, ngay khoảnh khắc sắp chạm vào nhau, Bạch Nhung lại đột ngột quay đầu đi, cả người co rúm lại trên mặt đất, dường như đang chịu đựng cơn đau đầu dữ dội.

Ôn Trạc giật mình trong thoáng chốc, khẽ thở dài, rồi ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve huyệt Bách Hội trên đỉnh đầu nàng.

Xem ra, vẫn cần thêm một chút thời gian. Nhưng... hắn có đủ kiên nhẫn.

---

Bạch Nhung nằm trên giường mình, mắt mở trừng trừng. Sau khi uống rượu, ký ức của nàng trở nên hỗn loạn, chính nàng cũng không biết mình về phòng bằng cách nào.

Chẳng biết đã canh mấy, Bạch Nhung lại lồm cồm bò dậy, lảo đảo tìm ra chiếc tráp nhỏ. Ngọc bội và chiếc trâm hàn ngọc lặng lẽ nằm dưới đáy hộp. Nàng cuộn người, ôm chiếc tráp ngủ thϊếp đi trên giường. Thiếu nữ môi hồng răng trắng, trên má còn vương một giọt lệ.

Chiếc trâm ngọc thường ngày vốn im lìm, hôm nay không biết vì sao lại tỏa ra một chút yêu dị, một vầng sáng bạc mờ ảo.

Sau khi Bạch Nhung ngủ say, ánh bạc của chiếc trâm càng đậm hơn. Nó như để trừng phạt, đâm mạnh mấy cái lên bờ môi hơi chu lên của nàng, khiến nàng khẽ nhíu mày trong mộng.

Thấy nàng nhíu mày, nó lại im lặng.

Một lát sau, nó lại không kìm được, nhẹ nhàng lướt qua môi nàng, hương vị dường như có chút thay đổi...

Cuối cùng, nó gạt đi giọt lệ nơi khóe mắt Bạch Nhung, rồi mới chịu trở lại yên tĩnh, quay về chiếc tráp.