Chương 12: A Ngọc Không Thể Đối Xử Với Nàng Như Vậy

Nàng đã sống quá mệt mỏi rồi, chết dưới lưỡi kiếm của y, biết đâu lại là một sự giải thoát.

Nàng dứt khoát nhắm mắt lại, đôi mắt thiếu nữ đã sưng húp vì khóc, mí mắt đỏ hoe như hoa đào. Ánh nắng le lói chiếu vào hang động, phủ một lớp vàng u tối lên hàng mi cong vυ"t của nàng.

Cơn đau như dự tính đã không ập đến.

Mũi kiếm rời khỏi cổ nàng.

“Ngươi quá yếu, ta không gϊếŧ phàm nhân.” Hắn thản nhiên nói, rồi bất ngờ tra kiếm vào vỏ.

Nam nhân cao lớn đứng nhìn nàng từ trên cao, ánh mắt lạnh như băng: “Ba năm nữa, hy vọng ngươi ít nhất cũng cố gắng đạt đến Trúc Cơ. Đến lúc đó, hãy tới Đài Gia Nguyệt tìm ta.”

A Ngọc đi rồi.

Hoặc phải nói là, nam nhân rất giống A Ngọc kia đã đi rồi.

---

Bạch Nhung không biết đã ngồi chết lặng ở đó bao lâu, cuối cùng cũng gượng đứng dậy.

Vừa đứng lên, cả người nàng lảo đảo, suýt nữa thì ngã quỵ, mặt lập tức đỏ bừng. Nàng gần như bị giày vò suốt một đêm, chẳng mấy khi được chợp mắt, lúc này vừa mệt vừa đau.

Nàng vịn vào vách đá, chậm rãi đi theo dòng nước ra ngoài.

Hang động quả nhiên còn có một lối ra khác. Bạch Nhung khập khiễng, khó nhọc lê bước ra khỏi hang, lúc này mới nhận ra trời đã nhá nhem tối.

Ánh chiều tà dần buông, bóng cây lay động.

Bạch Nhung lần theo trí nhớ, tìm về phía mình đã hái cỏ khô mao lúc trước. Địa thế núi Tất Linh vô cùng phức tạp, nàng chưa từng đi đường đêm, toàn tranh thủ hái thuốc vào ban ngày.

Lê tấm thân rã rời, chân thấp chân cao, không biết đã đi bao lâu, cuối cùng nàng cũng tìm thấy chiếc gùi bị rơi của mình trong một bụi cỏ.

Gùi vẫn chưa đầy, nàng còn phải tiếp tục hái cỏ khô mao.

Thanh Lam Tông quản giáo đệ tử ngoại môn vô cùng nghiêm khắc, giới luật nghiêm minh. Đệ tử mỗi ngày đều có bài tập bắt buộc, sau khi tiến vào kỳ Luyện Khí sẽ phải định kỳ nhận nhiệm vụ của tông môn để đổi lấy linh thạch. Mỗi tháng đều có kỳ sát hạch, đệ tử không đạt chuẩn sẽ bị cắt giảm tiền tiêu vặt hoặc bị phạt quét dọn. Nếu không đạt chuẩn quá nhiều lần, sẽ bị khuyên rời đi.

Xung quanh vô cùng yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng gió thoảng và tiếng côn trùng rỉ rả mơ hồ.

Bạch Nhung tìm một dòng suối nhỏ sạch sẽ, cởi y phục, ngâm mình xuống dòng nước.

Nước suối lạnh buốt lan tỏa, nàng không kìm được rùng mình, mặt lúc đỏ lúc trắng, nhắm mắt đưa tay kỳ cọ thân thể. Da thịt nàng vốn mỏng manh, chỉ cần dùng chút sức là sẽ để lại những vết hằn đáng sợ. Y là kiếm tu, thể chất hơn xa nàng, đêm đó lại chẳng chút thương hoa tiếc ngọc, khắp người nàng toàn là những dấu vết khiến người ta phải kinh hãi.

Người nam nhân đó... rốt cuộc có phải là A Ngọc không?

Nàng không tài nào tin được A Ngọc sẽ đối xử với mình như vậy.

Thẩm Hoàn Ngọc từ nhỏ tính tình đã lạnh lùng, ít nói. Những lúc gặp mặt cũng chẳng nói với nàng được bao nhiêu lời dịu dàng, thân mật; y là người hành động nhiều hơn lời nói. Nhưng Bạch Nhung biết, y vẫn luôn đối xử rất tốt với nàng, trong lòng luôn có nàng.

A Ngọc không phải như thế này.

Nàng tự nhủ với lòng.

Như người chết đuối vớ được cọc, Bạch Nhung hết lần này đến lần khác tự nói với mình, người nam nhân đó có lẽ thực sự không phải Thẩm Hoàn Ngọc.

Chỉ là một người có dung mạo tương đồng mà thôi, chỉ là tình cờ đều có ngọc bội như vậy, chỉ là tình cờ cùng tu hành ở Thanh Lam Tông.

Nàng tự nhủ với mình hết lần này đến lần khác, lặp đi lặp lại để tự tẩy não, cố gắng cứu vớt ý thức đã gần như sụp đổ của mình.

Bạch Nhung không muốn cúi xuống nhìn cơ thể mình thêm một lần nào nữa, ngay cả bóng hình phản chiếu dưới nước nàng cũng không muốn nhìn.

Tắm rửa qua loa xong, nàng dùng khăn vắt khô mái tóc đen dài, chỉ mặc chiếc áo trong, còn áo ngoài thì giặt sạch rồi phơi lên.

Cơn mệt mỏi ập đến như thủy triều.

Sương lạnh cuối thu trong núi rất nặng, nàng lạnh đến mức đôi môi trắng bệch, trong mơ ngủ cũng không yên, cả người co lại thành một khối nhỏ xíu.