Chương 11: Chúng Ta Có Hôn Uớc

Mũi kiếm lạnh băng kề sát cổ, nàng không hề phản kháng, thậm chí còn ngẩng chiếc cổ trắng ngần, vội vàng rướn người về phía y.

“A Ngọc, chàng... chàng không nhớ ra ta sao?” Nước mắt nàng lăn dài trên má.

Bàn tay to lớn cầm kiếm của y vẫn vững vàng, không hề run rẩy. Thiếu nữ với đôi mắt đào hoa đen láy mở to, chóp mũi trắng sứ ửng đỏ, đôi môi vẫn còn sưng, y phục xộc xệch, cả người tả tơi, trông vô cùng đáng thương.

Đôi mày thanh tú của y bất giác khẽ cau lại. Nàng nức nở:

“Chúng ta... có... có hôn ước. Hôn... hôn kỳ... chính là vào... tháng Tư năm sau...”

Tháng Tư năm sau, lẽ ra sẽ là ngày đại hôn của họ. A Ngọc sẽ trở về Thượng Kinh cưới nàng vào một ngày xuân cỏ mọc chim bay, sau đó... họ sẽ không bao giờ xa cách nữa.

Hôn ước.

Lưỡi kiếm kề trên cổ nàng vẫn không hề nhúc nhích. Giọng y bình thản đến độ tàn nhẫn:

“Trước kia, ta quả thực từng có một hôn ước.”

“Chẳng qua đó là lệnh phụ mẫu, lời mai mối – không phải tự nguyện của ta.”

Bạch Nhung sững sờ.

“Vậy... A Ngọc, bao năm qua, những lá thư và quà huynh gửi cho ta... chẳng lẽ cũng là giả dối?” Giọng Bạch Nhung run rẩy.

“Còn cả khi ta cập kê, cây trâm ngọc huynh tặng...” Nàng hoảng hốt đưa tay sờ lên tóc mình.

Tiếc là cây trâm ngọc đã được nàng cất giữ như báu vật, giấu kỹ trong ngăn sâu nhất của bàn hoá trang, không nỡ đeo trên người.

Lũ tỷ muội thân thiết còn từng trêu nàng, nói rằng y cố ý chọn đúng dịp nàng cập kê để tặng trâm ngọc, thực ra là ngụ ý câu thơ “Kết tóc làm phu thê, ân ái chẳng nghi ngờ.” Bạch Nhung e thẹn nói y chắc chắn không có ý đó, nhưng trong lòng lại vô cùng vui sướиɠ.

Bây giờ, y lại nói với nàng rằng, bao năm qua – sự che chở của y, sự dung túng của y, những lá thư và món quà mà chim xanh đúng hẹn mang đến vào ngày sinh nhật và lễ tết của nàng – tất cả đều là giả dối ư?

Y lạnh nhạt đáp:

“Chỉ là vài chuyện vặt vãnh không đáng kể mà thôi.”

Y thậm chí còn chẳng nhớ rõ nữa.

Bạch Nhung ngây ngẩn nhìn gương mặt thanh tú tuyệt trần của y.

Giây phút này, một cảm giác vô cùng hoang đường bỗng dưng trỗi dậy.

Như thể người trước mắt không phải A Ngọc, mà chỉ là một nam nhân khác có dung mạo giống hệt y.

Nàng không biết phải phản ứng ra sao, chỉ cảm thấy cả thế giới như sụp đổ, toàn là giả dối.

A Ngọc muốn gϊếŧ nàng?

Lòng nàng mờ mịt...

Thậm chí, nàng chợt cảm thấy toàn thân rã rời.

Vậy thì gϊếŧ cứ gϊếŧ đi.

Cũng tốt.

Từ nhỏ, nàng đã luôn sống trong thấp thỏm lo âu, cẩn trọng từng bước như đi trên băng mỏng. Chẳng có ai yêu thương nàng.

Chỉ có y – mới che chở nàng, để tâm đến cảm xúc của nàng, chuẩn bị cho nàng những món quà đặc biệt.

Giờ đây, cuối cùng thì...

Y cũng muốn gϊếŧ nàng.