Y gϊếŧ Hoa yêu, lại vô tình nhiễm phải xuân dược của Hoa yêu, cùng thiếu nữ trước mắt phạm phải sai lầm tày trời.
Bạch Nhung có thể cảm nhận được sát khí đáng sợ, âm ỉ nhưng chực chờ bùng nổ, đang từ từ tỏa ra từ nam nhân.
Cổ nàng chợt lạnh buốt, thanh kiếm lặng lẽ kia đã rời vỏ với tốc độ mà nàng hoàn toàn không nhìn rõ. Mũi kiếm sắc lạnh, băng giá kề ngang cổ nàng.
Làn da nàng non mịn đến mức gần như trong suốt, dưới luồng kiếm khí vô tình lan tỏa, đã có những giọt máu nhỏ li ti rỉ ra.
“A Ngọc...” Đồng tử nàng mở lớn, thiếu nữ không thể tin nổi, gần như vô thức nghẹn ngào gọi hai tiếng ấy.
Không biết là vì hai âm tiết đó, hay vì mùi máu tanh nồng.
Con ngươi y khôi phục lại chút trong sáng thường ngày, vừa thoát khỏi trạng thái gần như nhập ma.
Bạch Nhung ôm chặt cổ họng, nỗi sợ hãi lúc này mới thực sự ập đến. Cái sát ý đáng sợ đến mức khiến người ta run rẩy, sát ý thực sự đến từ một người mạnh hơn nàng trăm ngàn lần, có thể dễ dàng nghiền chết nàng như một con kiến.
“Ngươi là ai?” Giọng y rất êm tai, nhưng xa cách và trầm lắng, như đang nói chuyện với một người lạ lần đầu gặp mặt.
Vì sao lại gọi y như vậy?
Thẩm Hoàn Ngọc là tên tục của y, ở Thanh Lam Tông chưa từng có ai gọi như vậy, cũng chưa từng có ai gọi y là A Ngọc.
Nàng mờ mịt, bối rối:
“Ta... ta là Bạch Nhung.”
Sao vậy? Sao A Ngọc lại không quen biết nàng?
Nhưng, tối qua, không phải y còn gọi nàng là Nhung Nhung sao? Còn cùng nàng như vậy...
Nàng quệt vội những giọt nước mắt không sao kìm được, ngấn lệ nhìn y:
“Ta từ kinh thành đến, là...”
Nàng muốn nói, là... vị hôn thê của y.
Thế nhưng, đối diện với đôi mắt lạnh lùng, sắc bén tựa băng giá kia, mấy chữ ấy cứ nghẹn lại ở cổ họng, làm sao cũng không nói ra được.
Nàng đã xem đi xem lại hôn thư của họ không biết bao nhiêu lần. Trên tờ hôn thư đỏ thắm, tên nàng và tên y sóng vai, được vẽ trên hoa văn Tịnh Đế Liên tinh xảo.
Vậy mà, giờ đây đối diện với y bằng xương bằng thịt – một người hoàn toàn không nhớ ra nàng.
Bạch Nhung ngơ ngác, bối rối, một chữ cũng không nói nên lời.
Đến từ kinh thành...
Vậy thì, biết cái tên đó của y cũng không có gì lạ.
Giọng y càng thêm lạnh lùng, trầm hơn:
“Tối qua vì sao ngươi lại xuất hiện ở đây?”
Tất Linh Sơn sớm đã phong sơn, không cho phép bất kỳ ai tiến vào.
Bạch Nhung ngẩn người, ngón tay nàng vốn đã bối rối thò vào túi áo trong, sờ thấy miếng ngọc bội của mình.
Chỉ vài phút trước, nàng còn lòng tràn đầy vui sướиɠ, định lấy tín vật đính hôn của họ ra cho y xem, nói với y rằng suốt chặng đường này, tìm được y thật sự rất khó khăn. Cũng muốn kể lể những tủi hờn mình đã gặp phải, y không cần nói gì nhiều, chỉ cần ôm nàng một cái, ở bên nàng là đủ – giống như trước kia, ở bên cạnh y nàng sẽ rất an tâm.
“Ta... ta trong lúc hái thuốc, không cẩn thận bị rơi từ trong động xuống...” Nước mắt nàng không kìm được mà tuôn rơi, như những hạt châu đứt dây lã chã rơi xuống.
Mùi hương mê hoặc trong hang động đã hoàn toàn tan biến.
Thẩm Trường Ly mím chặt môi, không hiểu vì sao, nhìn thấy người thiếu nữ trước mắt không ngừng khóc thút thít, trong lòng y thoáng qua một tia khó chịu, u ám.
Có lẽ, y chỉ là không thích nữ tử khóc trước mặt mình.
Theo sát ý đang dâng lên của chủ nhân, linh lực của y đã lan tỏa ra, vách đá phủ đầy băng tuyết, dòng suối nhỏ đóng băng.
Đống xương trắng chất như núi trong hang động và cái xác khổng lồ của cây Hoa yêu đều đã bị một lớp sương trắng bao phủ. Ngay sau đó, liên tiếp nổ tung không một tiếng động, vỡ tan thành bột mịn trong suốt, rồi theo gió biến mất không thấy đâu. Hang động khô ráo như mới, ngay cả lớp rêu xanh loang lổ trên vách đá hôm qua cũng đã không còn dấu vết.
Nam nhân trước mặt không có ý định nói thêm gì với nàng.
Chuyện tối qua, y tuyệt đối không thể chấp nhận.
Bị Hoa yêu mê hoặc, cùng một người thiếu nữ xa lạ ân ái nơi hoang dã.
Cái loại chuyện bẩn thỉu, nhơ nhuốc, chỉ có dã thú và những yêu loại hạ đẳng nhất mới làm. Vừa nghĩ đến, đã khiến y ghê tởm đến muốn gϊếŧ người.
Thiếu nữ không cử động. Nàng đã bị linh lực của y áp chế đến gần như nghẹt thở. Tu vi hai người chênh lệch như trời với vực, y chỉ tùy ý tỏa ra một chút linh lực, nàng đã bị áp chế đến nông nỗi này. Lông mày, lông mi và mái tóc đen đều kết một lớp sương lạnh.
Cả người nàng run rẩy không kiểm soát, hàng mi đẫm lệ, chỉ ngẩng mặt nhìn y như vậy, lại không hề có nửa điểm ý định phản kháng.