Chương 8: Động phòng

Dương Chiêu Quân dập đầu mấy cái liền, rốt cuộc cũng nghe thấy hai tiếng “Lễ thành”.

Thân mình vừa thả lỏng, đã bị người phía sau đẩy nhẹ, là bà mối đang không ngừng hô to:

“Mời tân lang tân nương vào động phòng!”

Nghe đến đó, Dương Chiêu Quân mới nhẹ thở ra một hơi dài.

Rốt cuộc cũng xong rồi, thật sự mệt chết nàng.

Bên ngoài, Tô lão gia và Tô phu nhân đang tiếp đãi tân khách.

Tô phu nhân gượng cười, sắc mặt tuy tươi mà lòng lại lạnh lẽo.

Đứa con dâu này vừa bước chân qua cửa đã khiến bà mất mặt, cứ chờ xem sau này bà sẽ xử lý nàng thế nào!

Dương Chiêu Quân tự nhiên chẳng hay biết gì, được người dìu vào tân phòng, nàng chỉ ngồi yên bên mép giường.

Không biết qua bao lâu, bụng nàng đã réo lên từng hồi mà bên ngoài vẫn tĩnh lặng.

Nghĩ chẳng ai nhìn thấy, nàng khẽ nhấc góc khăn đỏ ngó quanh một vòng, thấy trong phòng chỉ có một mình mình liền đứng dậy hoạt động gân cốt.

Trên bàn đặt vài đĩa điểm tâm, nàng tiện tay lấy mấy miếng bỏ vào miệng, lại rót chén trà, thong dong nhấm nháp.

Nhìn ánh đèn bên ngoài đã sáng, hẳn là đêm cũng đã muộn.

Vừa ăn xong, chợt nghe bên ngoài có tiếng bước chân, àng vội ngồi ngay ngắn trở lại, kéo khăn đỏ phủ xuống.

Tô Quân Mặc bước vào, thoáng thấy bánh ngọt trên bàn đã bị ăn mất một nửa, trong mắt hiện lên ý cười nhàn nhạt.

Nương tử của hắn tuy có hơi lười biếng, nhưng lại thật thà đến đáng yêu.

Hắn tiến lại gần, cầm lấy cân trượng khẽ vén tấm khăn đỏ trên đầu nàng.

Khuôn mặt tựa tranh của Dương Chiêu Quân hiện ra dưới ánh đèn, dung nhan thanh lệ đến mức khiến người ta lặng đi.

Còn nàng, vừa thấy ánh mắt hắn dừng trên mình, trong lòng lại dâng lên mấy phần lo lắng.

“Chẳng phải đồn rằng Tô tam công tử kia… bất lực ư? Sao nhìn thế này lại không giống cho lắm...”

Tô Quân Mặc ngồi xuống bên cạnh, ánh mắt dần dịu lại, thân mình khẽ nghiêng về phía nàng.

Dương Chiêu Quân trong lòng run rẩy, nàng vốn không muốn cùng hắn viên phòng.

Thân còn trẻ, tình chưa sinh, sao có thể dễ dàng giao phó cả đời cho một người xa lạ?

Khóe mắt thoáng nhìn thấy trên bàn có hai chén rượu.

Nàng vội cười nói:

“Phu quân, chúng ta còn chưa uống rượu hợp cẩn.”

Rượu hợp cẩn, ý là phu thê đồng tâm, vĩnh kết bất ly - lễ này vốn là điều không thể thiếu trong đêm tân hôn.

Nói rồi, nàng tự mình đứng dậy, lấy hai chén rượu đã bày sẵn cùng đĩa hạt dưa, đậu phộng, long nhãn, táo đỏ - đều là những vật mang ý cầu phúc tốt lành.

Nàng đưa một chén cho Tô Quân Mặc.

Hắn đón lấy, khẽ nói:

“Suýt nữa quên mất, đa tạ nương tử nhắc nhở.”

Rồi ngửa đầu uống cạn.

Dương Chiêu Quân mỉm cười, bắt chước động tác của hắn, cũng nâng chén uống một hơi.

Tô Quân Mặc khẽ cười:

“Nương tử tửu lượng không tệ.”

Nàng suýt bị sặc, ho khan mấy tiếng, gương mặt đỏ bừng, không biết do rượu hay do ngượng.

Chưa kịp nói thêm lời nào, thân thể đã lảo đảo, rồi ngã nhào về phía trước.

“Nương tử… nương tử…”

Tô Quân Mặc vội đỡ lấy, nhìn dung nhan đỏ hồng của nàng mà bật cười khẽ:

“Chẳng lẽ say rồi sao?”

Giọng nói dịu dàng mà mắt lại sâu như mực.

Hắn cúi người, vòng tay bế bổng nàng lên, đặt lên giường.

Bàn tay khẽ gỡ từng món trang sức, tháo lớp y phục nặng nề ra, rồi cẩn thận kéo chăn đắp kín cho nàng.

Xong xuôi, hắn đứng dậy, quay người bước ra khỏi phòng.

Nghe tiếng cửa khép lại, Dương Chiêu Quân lập tức mở mắt.

Trong phòng vắng lặng, chẳng còn bóng người.

“Vị Tô Tam công tử này… chẳng lẽ là Lưu Hạ Huệ tái thế sao?”

Ngoài sân vang lên tiếng trò chuyện khe khẽ, là Lưu quản gia và Tô Quân Mặc.

Nàng nghe một hồi, thấy chẳng có gì quan trọng, liền dần chìm vào giấc ngủ.

Đợi hơi thở nàng đều đặn, Tô Quân Mặc lại lặng lẽ trở vào.

Nhìn gương mặt an tĩnh trong mộng của thê tử, lòng hắn bỗng dâng lên một cảm xúc khó tả.

Hắn lặng lẽ trèo lên giường, vòng tay ôm nàng vào lòng.

Trong mơ màng, Dương Chiêu Quân cảm nhận được một vòng tay ấm áp bao bọc lấy mình. Cả người nàng thoáng căng thẳng, nhưng đợi mãi vẫn không thấy động tĩnh gì khác, mới dần dần an tâm chìm vào giấc ngủ sâu.