Chương 6: Thành thân

Ngày tháng trôi nhanh, chớp mắt đã đến ngày xuất giá của Dương Chiêu Quân.

Phủ Dương gia trống rền pháo nổ, rực rỡ một vùng. Dương lão gia thân vận y phục hỷ sắc, cùng Lý quản gia đón tiếp khách khứa nườm nượp. Trong khuê phòng, Dương phu nhân tay cầm lược gỗ đào, tự mình chải chuốt búi tóc cho Chiêu Quân.

Bà mối đứng bên cạnh, thấy tân nương đôi mắt long lanh, dung mạo kiều diễm, liền vừa mừng vừa niệm theo lễ chải đầu:

“Một chải bạc đầu tương thủ,

Hai chải đầu bạc cùng mày,

Ba chải con cháu đầy đàn.”

Dương Chiêu Quân ngồi ngay ngắn trước gương hoa, điểm chu sa lên trán, môi son thắm đỏ, ánh mắt lúng liếng như xuân sắc vừa nở. Giữa trán, phượng quan ép xuống in hằn một vệt tím xanh, mà phượng quan kia lại do trân châu kết thành, giá trị liên thành. Hạt san hô đỏ rực kết thành từng chuỗi, rủ xuống che khuất nửa gương mặt nàng. Trên mình khoác hà bội nặng nề, tua rủ dài buông, dưới là váy gấm bách hoa, che khuất đôi giày thêu đỏ thắm.

Bên cạnh, Dương phu nhân cũng vận hỷ phục, gương mặt tươi cười nhìn nữ nhi của mình mà lòng đầy kiêu hãnh. Người ngoài chỉ biết rằng Dương Nhược Liễu là tài nữ, lại không hay Chiêu Quân mới thật sự là mỹ nhân tuyệt sắc.

“Chiêu Quân, qua hôm nay con chính là thê tử của Tô gia Tam công tử. Phải biết giữ bổn phận hiền thê, đừng để người ta chê trách.”

Lời nói là vậy, song Tô phủ lớn như thế, làm sao chẳng có người soi xét.

Dương Chiêu Quân mỉm cười, nhìn quanh phòng, không thấy bóng dáng Dương Nhược Liễu đâu, hẳn là đang tránh mặt khóc thầm. Nàng nắm tay mẫu thân, khẽ gật đầu tỏ ý an lòng để bà khỏi phải bận tâm.

“Phu nhân yên tâm, có Đông Chi ở bên, nô tỳ nhất định sẽ chăm sóc tiểu thư thật tốt.”

Đông Chi cười nhẹ, ngắm dung nhan diễm lệ của tiểu thư mà mấy lần thất thần. Mỹ nhân như hoa thế này, nàng không tin Tam công tử Tô gia có thể không động lòng.

“Phụ thân con đang chờ ở ngoài, chúng ta ra thôi.”

Dương phu nhân mỉm cười, tay cầm tấm khăn voan đỏ, vừa định phủ lên đầu con gái thì nghe Chiêu Quân khẽ hỏi:

“Hồng thường hà bội bội dao quan, điền anh lôi lôi bội san san. Mẫu thân, hai câu này... có hợp với Chiêu Quân không?”

Dương phu nhân nghe xong sững người. Nhà bà vốn là thế gia thư hương, tất hiểu ý trong thơ. Không ngờ con gái mình - người vốn ham ăn mê ngủ - lại có tài đến vậy! Đây thật là nữ nhi của bà sao?

“Chiêu Quân?”

Bà khẽ gọi, giọng run run.

Dương Chiêu Quân cong môi cười.

“Mẫu thân.”

“Phải, hợp… hợp vô cùng!”

Dương phu nhân vui mừng khôn xiết, trong lòng dâng tràn xúc động.

“Đây mới là nữ nhi của ta!”

Bà mối khẽ kéo áo nhắc nhở, Dương phu nhân mới sực nhớ việc chính, vội phủ khăn đỏ lên đầu Dương Chiêu Quân, thầm nhủ lát nữa nhất định phải kể cho lão gia nghe về tài hoa của con gái mình.

Ngoài cổng Dương phủ, đoàn rước dâu của Tô gia đã đến.

Dương lão gia nhìn nữ nhi lên kiệu, nước mắt trực trào.

“Con gái, nhớ tự chăm sóc bản thân.”

Dưới lớp khăn đỏ, giọng Dương Chiêu Quân nghẹn ngào:

“Phụ thân yên lòng, nữ nhi nhất định sẽ tự lo cho bản thân thật tốt.”

Sau lời từ biệt, Dương Chiêu Quân vào kiệu. Người đến đón vẫn là Lưu quản gia, hô lớn một tiếng:

“Khởi kiệu—!”

Tiếng trống rộn ràng, kiệu hoa khẽ nâng, chậm rãi rời khỏi cổng lớn, dần khuất khỏi tầm mắt của Dương gia.

Không biết qua bao lâu, Dương Chiêu Quân chỉ thấy đầu nặng trĩu, ước gì có thể tháo ngay phượng quan xuống. Phụ thân mẫu thân vì yêu thương mà kết thêm bao nhiêu châu ngọc, song lại khiến nàng chẳng khác nào đội cả ngọn núi trên đầu. Kiệu lắc lư theo từng bước ngựa, nàng dần dần cảm thấy buồn ngủ, hương mộng của Chu Công thoảng đến bên tai. Chẳng bao lâu, mí mắt nặng trĩu khép lại, đầu tựa vào thành kiệu mà thϊếp đi.

Trước cổng Tô phủ, biển gỗ nam khắc tên rực rỡ, màn đỏ giăng cao, hoa điểm rợp trời, khắp nơi tràn ngập không khí vui mừng.

Tô tam công tử - Tô Quân Mặc, hai mươi tuổi xuân, vận hồng y đứng lặng giữa sân, dáng vẻ tuấn tú vô song. Trước ngực đeo hoa hỷ, tay cầm dải lụa đỏ, tóc đen buộc gọn dưới kim quan. Mày kiếm hơi nhướn, ánh mắt thâm trầm lạnh nhạt, đường nét khuôn mặt tựa tạc, khí chất thanh cao như đóa liên hoa mọc nơi vách núi - thanh khiết, cao ngạo, chẳng ai dám khinh nhờn.

Người này chính là Tô Quân Mặc, Tam công tử của Tô phủ, văn tài cái thế, dung mạo tuyệt luân, khiến bao thiếu nữ si mê.

Chỉ tiếc rằng hôm nay hoa đã có chủ, làm tan nát bao trái tim xuân thì mà chính chủ nhân của cơn bão tình ấy vẫn chẳng hề hay biết.

Giờ lành sắp đến, mọi người đều nôn nóng, mãi đến khi kiệu hoa từ xa dần hiện ra, đoàn hỉ phu vui mừng reo hò, nhưng Tô Quân Mặc vẫn chẳng mảy may lộ ý cười.