Sau khi nghe hết mọi chuyện từ Đông Chi, Dương lão gia đương nhiên không vui mừng gì, bèn khéo léo từ chối mối hôn sự này.
Nhưng đến ngày thứ ba sau khi Lưu quản gia của phủ Tô rời đi, mọi chuyện liền thay đổi.
Trước là những vụ làm ăn đã định sẵn bị đối phương đơn phương hủy bỏ vô cớ, sau lại có quan phủ đến kiểm tra chất lượng hàng hóa.
Chẳng mấy chốc, chuyện kinh doanh của Dương gia rơi vào cảnh khó khăn.
Dương Chiêu Quân chỉ biết thở dài trong lòng
Nàng vốn muốn đánh cược một phen, nghĩ rằng Tô Quân Mặc sẽ không để mắt đến nàng, thế thì mối hôn sự này cũng tự nhiên mà bị hủy bỏ.
Nhưng nay nhìn vào những hành động kia, rõ ràng Tô gia quyết ý cưới nàng bằng được.
Nàng thật không hiểu, mình có chỗ nào chọc phải Tô phủ và Tô Quân Mặc, khiến bọn họ lại như thể không cưới nàng thì không được.
Tất nhiên, nàng hiểu rõ nguyên nhân trong lòng - bởi vì Tô gia không thể dễ dàng ép cưới tiểu thư quan gia, vậy nên chỉ có nàng là lựa chọn thích hợp nhất.
“Đông Chi, giúp bản tiểu thư trang điểm.”
Dương Chiêu Quân đứng dậy, đứng trước gương phân phó Đông Chi.
Đông Chi vâng lời chỉnh trang cho nàng chu đáo, rồi hai người cùng đến thư phòng của Dương lão gia.
Đẩy cửa bước vào, Dương Chiêu Quân cất tiếng:
“Phụ thân, chuyện hôn sự, nữ nhi đồng ý.”
Chuyện hôn nhân lập tức được quyết định, Tô phủ phái người đến lấy bát tự của Dương Chiêu Quân, phối với bát tự của Tô Quân Mặc, được thầy bói xem là duyên trời định, là sự lựa chọn tốt nhất.
Tô phủ vô cùng hài lòng, lập tức chọn ngày lành tháng tốt, chuẩn bị nghênh đón vị đương gia chủ mẫu tương lai.
Dương Chiêu Quân cũng bắt đầu bận rộn chuẩn bị hỷ phục, sắm sửa hồi môn. Dù mọi việc đều do Dương phu nhân lo liệu, nhưng thân là tân nương, nàng cũng phải ra dáng một chút.
Hôm ấy, trước ngày xuất giá.
Dương Nhược Liễu đến viện của Dương Chiêu Quân.
Đông Chi vừa thấy Nhị tiểu thư đến, gương mặt đang rạng rỡ lập tức biến sắc, lạnh nhạt nói:
“Nhị tiểu thư, sao người lại đến đây?”
Dương Nhược Liễu chẳng buồn đáp, cứ thế bước thẳng vào phòng, hoàn toàn không có chút lễ nghi nào.
Thật khó mà tưởng tượng nổi đây là Dương Nhược Liễu vốn luôn tỏ ra đoan trang hiểu lễ nghĩa trước mặt người ngoài.
“Nhị tiểu thư, xin người chờ một lát, nô tỳ đi bẩm báo một tiếng.” Đông Chi ngăn cản.
Bẩm báo? Có khi báo đến mai cũng chẳng thấy Dương Chiêu Quân ra mặt.
Vừa vào phòng, thấy Dương Chiêu Quân đang đọc sách, nàng ta liền mở miệng châm chọc:
“Ta không ngờ, hóa ra tỷ tỷ cũng biết đọc sách đấy.”
Dương Chiêu Quân thấy nàng đến, tiện tay ném quyển sách xuống.
“Nhàn rỗi chẳng có việc gì, dùng sách dưỡng thần một chút.”
Dương Nhược Liễu hừ lạnh một tiếng:
“Giả vờ thanh cao! Ta còn nghi ngờ tỷ có thật sự đọc hiểu không đấy, hay là đến chữ cũng không biết đọc?”
Dương Chiêu Quân khẽ cười, để lộ hàm răng như bạch ngọc:
“Đúng vậy, nên mới dùng để dễ ngủ hơn thôi.”
“Thì ra tỷ không chỉ lười biếng, mà còn ngu dốt không biết gì! Thật lòng mà nói, ta chưa bao giờ coi tỷ là tỷ tỷ, vì tỷ hoàn toàn không xứng!”
“Nhị tiểu thư! Người nói vậy không thấy hổ thẹn sao?” Đông Chi tức giận nói
“Trong phủ này, những gì Đại tiểu thư có, có thứ gì mà người không có? Người chỉ là một thứ nữ, đại tiểu thư không chỉ là đích nữ mà còn là tỷ tỷ của người. Phu nhân và lão gia đều yêu thương người, vậy mà người lại quên mất thân phận, cho mình là đích nữ thật sao!”
Bốp!
Dương Nhược Liễu tức giận, vung tay tát thẳng vào mặt Đông Chi.
“Câm miệng! Nô tài như ngươi có tư cách chen lời sao?”
Đông Chi ôm má, tức giận trừng mắt nhìn nàng.
Dương Chiêu Quân hơi nheo mắt lại.
“Ngươi là thứ nữ, lại có gan ra tay đánh người của đích tỷ mình sao?” Nàng đứng dậy, lạnh lùng quát ngược lại.
Trong khoảnh khắc ấy, Dương Nhược Liễu bỗng thấy Dương Chiêu Quân mà nàng vẫn coi thường dường như đã khác đi.
Cả người tỏa ra khí thế lạnh lùng, ánh mắt sắc bén khiến nàng cảm thấy Dương Chiêu Quân như biến thành một người hoàn toàn khác.
Không còn là Dương Chiêu Quân vô dụng ngày nào, mà là một người khiến nàng không dám chống đối.
Nhưng cảm giác sợ hãi chỉ thoáng qua trong chốc lát, Dương Nhược Liễu liền lấy lại bình tĩnh.
“Sao nào? Tỷ muốn vì một nha hoàn mà đánh ta sao?”
Nhìn thái độ của nàng rõ ràng không chút sợ hãi, ngược lại còn trông đợi Dương Chiêu Quân ra tay, như thể đã có chuẩn bị.
Dương Chiêu Quân tất nhiên sẽ không mắc bẫy, chỉ khẽ cười, hỏi ngược lại:
“Sao nào? Chẳng lẽ muội thích công tử Tô gia?”
“Đáng tiếc… dù muội có thích đến đâu, Tô công tử cũng sẽ không cưới muội làm chính thất được đâu. Làm một tiểu thϊếp thì còn được.”
“Dương Chiêu Quân! Đừng vội đắc ý! Tôcông tử là đệ nhất tài tử Giang Nam, tuyệt đối không coi trọng loại nữ nhân ngu dốt như tỷ!”
Dương Chiêu Quân bật cười:
“Dù chàng ấy có coi trọng ta hay không, thì ta vẫn là chính thê danh chính ngôn thuận.”
“Ngươi… Hừ! Ta sẽ đợi xem ngày ngươi trở thành oán phụ trong khuê phòng!” Dương Nhược Liễu hậm hực bỏ đi.
“Tiểu thư, Nhị tiểu thư thật quá đáng!” Đông Chi tức tối nói.
“Không sao. Ngươi mau đi lấy thuốc mỡ bôi vào vết thương đi.” Dương Chiêu Quân nhìn vết tay năm ngón in rõ trên má Đông Chi, ánh mắt đầy xót xa.
Tất cả cũng là vì nàng.
Đông Chi lui xuống, còn Dương Chiêu Quân lại nằm xuống nghỉ ngơi.
Dương Nhược Liễu tư tâm quá lớn, sớm muộn gì cũng gây họa cho phụ thân.