Chương 4: Tô công tử bất lực

Tĩnh Nguyệt Am

Trong tiểu viện yên tĩnh, giả sơn bao quanh, bố cục đơn giản mà thanh nhã.

Dưới bóng cây, Dương Chiêu Quân tựa đầu lên gối mềm, thân thể mềm mại như không xương, nghiêng người nằm trên ghế gỗ đào chạm khắc hoa văn tinh xảo. Gió nhẹ thoảng qua, váy lụa xanh lam khẽ tung bay. Nàng nhắm mắt, hưởng thụ sự yên bình hiếm hoi nơi Tĩnh Nguyệt Am.

Một bên, Tịnh An sư thái khoác đạo bào, đang lặng lẽ cẩn thận sắp xếp thư sách, phân loại từng cuốn một.

Đôi tay gầy guộc chai sạn đang định đặt sách lên giá thì bị Dương Chiêu Quân thuận tay lấy qua, đặt ở chỗ khác, lạnh nhạt nói:

“Phân loại sai rồi.”

Tịnh An sư thái ngẩng đầu, chỉ thấy nàng lại nhắm mắt thϊếp đi.

Không rõ vị tiểu thư này rốt cuộc là thật sự lười biếng, hay chỉ giả vờ mà thôi.

Khắp phủ Mục Châu ai cũng biết Dương Chiêu Quân nổi tiếng lười nhác, vô tài vô đức. Nhưng bà lại biết, chẳng qua là nàng không muốn để tâm đến mà thôi.

Bà từng hỏi nàng vì sao hay lui tới Tĩnh Nguyệt Am, Dương Chiêu Quân chỉ cười đáp:

"Ở đây thanh tĩnh, không ai làm phiền."

E là người phàm tục chẳng ai có thể sánh được tâm tính của tiểu thư Dương gia.

Chuyện cầu thân gần đây đã ồn ào khắp nơi, Tịnh An sư thái tất nhiên cũng nghe được. Bà biết vì chuyện này, Dương Chiêu Quân ngày càng hay lui tới am, như muốn tránh né thế tục.

“Tiểu thư! Tiểu thư người ở đâu vậy?”

Từ xa, giọng tiểu nha hoàn Đông Chi lại rộn ràng vang lên.

Tịnh An sư thái lắc đầu. Chủ tớ một đôi, người thích yên tĩnh, kẻ thì ầm ĩ, đúng là thú vị.

Dương Chiêu Quân khẽ mở mắt, lười biếng đáp một tiếng. Đông Chi thấy nàng và sư thái thì vội vã chạy đến.

“Tiểu thư, người đừng ngủ nữa, có chuyện lớn rồi!” Đông Chi kéo tay nàng, sốt ruột nói

“Lại làm sao nữa?” Chiêu Quân chậm rãi hỏi.

“Lần này là chuyện lớn thật đấy!” Đông Chi rõ ràng rất gấp gáp.

“Chuyện gì, nói đi.”

Đông Chi liếc Tịnh An sư thái, như thể có người ngoài không tiện nói.

Dương Chiêu Quân nhắm mắt nói:

“Không sao, sư thái không phải người thích buôn chuyện.”

Đông Chi do dự một lát, cuối cùng cũng mở miệng:

“Tiểu thư, nô tỳ dùng số bạc người thưởng trước đó, lén đến Tô phủ dò hỏi tin tức.”

Dương Chiêu Quân khẽ nhíu mày, nha đầu Đông Chi này…

“Ngươi lại bày trò gì nữa đây?”

“Nô tỳ hỏi xem công tử Tô gia kia nhân phẩm tài học thế nào. Có một hạ nhân nhận bạc liền bảo, công tử nhà họ đúng là người tài mạo song toàn.”

“Sau đó nô tỳ lại hỏi, đã tốt thế sao còn chưa thành thân, hắn lấp lửng một hồi, rồi mới lén tiết lộ…”

Đông Chi nói đến đây thì nghẹn lại, như không dám tiếp tục.

Tịnh An sư thái sốt ruột hơn cả Dương Chiêu Quân:

“Nói đi, đừng vòng vo mãi thế.”

“Hắn nói… Tô công tử đến giờ chưa thành thân, là vì… phương diện kia… không được!” Đông Chi cắn răng, nói ra

Dương Chiêu Quân khẽ nhướng mày, quả thật là chuyện thú vị.

“Nghe đâu khi Tô công tử mười bốn, mười lăm tuổi, Tô phu nhân đã đưa hai nha hoàn xinh đẹp tới hầu hạ. Ai ngờ đến tận bây giờ, hai người đó vẫn còn là xử nữ, công tử căn bản chưa từng chạm vào họ. Tiểu thư người nói xem, có phải là thật sự có vấn đề không?”

Con nhà thế gia, chuyện thế này vốn không hiếm, có người mười hai mười ba tuổi đã không còn đồng thân nữa.

Như Tô Quân Mặc đây, đúng là cực kỳ hiếm thấy.

Trừ nguyên nhân bất lực, nàng thật sự không nghĩ ra lý do nào khác.

Thấy Dương Chiêu Quân không nói gì, Đông Chi tưởng nàng đau lòng, bèn cuống quýt:

“Tiểu thư! Chúng ta mau về bẩm với lão gia, để người nghĩ cách từ hôn thôi!”

Từ hôn sao? Dương Chiêu Quân chần chừ.

Lúc này, Tịnh An sư thái liền chen lời:

“Đông Chi à, sợ là tiểu thư nhà ngươi khó mà nói không được rồi.”

Tô gia địa vị cao quý, nếu như Tô Quân Mặc thật sự có… bệnh, thì hắn càng khó mà cưới được tiểu thư nhà quan lại. Vì vậy mới lui một bước chọn Dương gia – tuy chỉ là thương hộ, nhưng cũng là một trong bốn đại thế gia Mục Châu, tiền bạc dư dả.

Dương Chiêu Quân gật đầu, nói: “Sư thái nói không sai, chuyện này, chỉ có thể tùy mệnh mà thôi.”

Đông Chi cắn môi, nàng sao có thể cam tâm để tiểu thư nhà mình phải gả qua đó mà thủ tiết chứ?

Không được, nàng nhất định phải về bẩm lại với lão gia và phu nhân.

Dương Chiêu Quân thấy nàng không nói nữa, lại nằm xuống, nhắm mắt suy nghĩ.

Đến giờ cơm tối, Dương lão gia cho người tới đón nàng về.

Trong nhà, mọi người đã chờ sẵn để dùng bữa.

Dương Nhược Liễu đang vì chuyện hôn sự mà giận dỗi, lời lẽ nói ra đầy châm chọc.

Nhưng Dương Chiêu Quân chẳng buồn để ý, như thể không nghe thấy gì.

Vị Vương ngự trù từng bị nàng cảnh cáo, giờ cũng cung kính vô cùng, vừa thấy nàng bước vào đã không tự chủ mà run lên một cái.

Dương Chiêu Quân nhìn thấy, rất hài lòng.

Sau bữa tối, nàng trở về viện nghỉ ngơi.

Ngước nhìn bầu trời sao bị mây đen che khuất, nàng biết… phiền phức sắp tới rồi.

Hôm sau, Lưu quản gia của Tô phủ lại đến.