Chương 3: Thần công cái thế

Làm sao mới có thể phá hủy mối hôn sự này đây?

Dương Chiêu Quân chớp mắt, khóe môi khẽ cong lên, trong lòng đã có chủ ý.

Dương lão gia sai quản gia bên người là Lý quản gia đến viện của Dương Chiêu Quân, gọi nàng đến tiền sảnh.

Lý quản gia không lâu sau đã đến nơi, thấy Dương Đại tiểu thư hôm nay hiếm hoi lại chưa ngủ, dù là đang nằm nhưng ít nhất vẫn tỉnh táo.

“Đại tiểu thư, lão gia cho mời người đến tiền sảnh gặp khách.”

Dương Chiêu Quân uể oải cựa mình một cái.

“Không đi!”

“Cái này… Đại tiểu thư, lần này người đến là khách quý, lão gia bảo người chớ nên thất lễ.” Lý quản gia khó xử khuyên nhủ.

“Không đi, đường xa như vậy, đi bộ mệt lắm.” Dương Chiêu Quân đáp.

Lý quản gia đổ một trận mồ hôi lạnh, đoạn đường ngắn ngủi này mà còn ngại xa, Đại tiểu thư nổi tiếng lười biếng quả nhiên không phải hữu danh vô thực.

“Vậy phải làm sao bây giờ, Đại tiểu thư người đừng làm khó lão nô nữa.”

Dương Chiêu Quân khẽ thở dài, “Được rồi, nhưng ta vẫn không muốn đi bộ. Lý quản gia, ngươi đi tìm kiệu mềm đến khiêng ta đi.”

Lý quản gia lưỡng lự - đối phương là phủ Tô gia đấy, Đại tiểu thư mà làm vậy chẳng phải là quá thất lễ sao?

“Sao hả? Không tìm kiệu thì ta không đi đâu!” Dương Chiêu Quân nhàn nhã nói.

“Được được, lão nô đi chuẩn bị kiệu ngay.” Lý quản gia hết cách, đành đồng ý.

Tại tiền sảnh, Dương lão gia cùng Lưu quản gia của Tô phủ đã chờ đến nỗi có chút mất kiên nhẫn, cuối cùng mới thấy Lý quản gia quay về.

“Lão gia, tiểu thư tới rồi.” Nói xong, ông lui sang một bên, để kiệu mềm đặt xuống đất.

Lưu quản gia nhìn thấy kiệu mềm bước vào liền kinh ngạc không thôi, cái danh lười biếng của Dương Chiêu Quân quả thực là danh bất hư truyền!

Dương lão gia ban đầu cũng ngẩn ra, rồi lập tức hiểu được dụng ý của nữ nhi - nha đầu này là cố tình bày trò để Lưu quản gia nhìn thấy, rõ ràng là không muốn gả vào Tô gia.

Đợi Lưu quản gia quay về bẩm báo lại với chủ mẫu, có lẽ Tô gia cũng chẳng cần Dương phủ phải từ chối, tự họ sẽ thôi ngay ý định này.

“Chiêu Quân, mau xuống kiệu, làm thế này còn ra thể thống gì nữa!” Dương lão gia giả bộ giận dữ, trách mắng.

Dù gì ông cũng phải diễn cho tròn vai phụ thân nghiêm khắc.

Dương Chiêu Quân chậm rãi đứng dậy, nàng vận một thân y sam màu lam sẫm thêu hồ điệp, bên hông buộc túi hương tơ vàng, vòng eo mảnh khảnh không đầy một vòng tay.

Tay áo rộng dài, ngoài khoác tầng tầng lớp lớp sa mỏng cùng sắc, phong tư tiêu dao thanh nhã. Mái tóc đen mượt như thác đổ, chỉ dùng một cây trâm ngọc bạch liên cài lên, dây buộc tóc màu xanh đung đưa theo gió.

Gió nhẹ thoảng qua, Dương Chiêu Quân mi thanh mục tú, dung nhan không hề điểm son phấn. Trong ánh mắt trong veo là hai phần ý cười, ba phần yêu kiều, bốn phần uể oải.

Lưu quản gia khi nhìn rõ dung mạo Dương Chiêu Quân thì lại thêm một hồi kinh ngạc.

Nữ tử này nhan sắc khuynh quốc khuynh thành, thậm chí còn đẹp hơn cả muội muội nàng vốn nổi danh là mỹ nhân một phương!

Với dung mạo như vậy, đứng với công tử Tô gia cũng coi như tương xứng, chỉ không biết tài đức thế nào.

“Phụ thân, tìm con đến có chuyện gì vậy, con còn chưa tỉnh ngủ mà.” Dương Chiêu Quân nói xong liền kéo ghế ngồi xuống, đầu hơi nghiêng, lại tiếp tục ngủ.

Chẳng hề có ý muốn chào hỏi Lưu quản gia.

Lưu quản gia trong lòng muốn bật cười - “lười biếng” của vị Đại tiểu thư này quả thực là thần công cái thế!

“Lưu quản gia, để ngài chê cười rồi. Ngài xem, nữ nhi ta tính tình thế đấy, e rằng khó mà xứng đôi với Tam công tử nhà ngài.” Dương lão gia cười khổ nói.

Lưu quản gia thấy trong lời nói của Dương lão gia có ý từ chối, liền đáp: “Dương lão gia, việc này lão nô không làm chủ được, cũng không dám làm khó ngài. Lễ vật này nếu không nhận, về phủ lão nô ắt sẽ mất đầu. Vậy đi, những gì thấy hôm nay, lão nô sẽ bẩm báo đầy đủ lại với chủ nhân. Ngài thấy sao?”

Xem ra Dương phủ là không muốn gả con gái vào Tô gia rồi.

Dương lão gia biết chuyện hôm nay chỉ có thể dừng ở đây, liền nói: “Vậy thì phiền Lưu quản gia.”

Ông không tin sau khi nghe Lưu quản gia thuật lại, Tô phủ còn có thể muốn cưới Chiêu Quân nhà ông.

Lưu quản gia khách sáo thêm vài câu rồi vội vã rời đi.

Tiễn khách xong, Dương phu nhân từ trong phòng bước ra.

“Lão gia, chuyện này phải làm sao cho phải! Nếu Tô gia không chịu từ hôn, lẽ nào chúng ta để Chiêu Quân gả vào đó thật sao?”

Tô gia là nhà như thế nào chứ, nữ nhi của bà từ nhỏ đã được cưng chiều, sao có thể chịu khổ được! Hơn nữa, con bé tâm tính lương thiện, gả vào nơi đó chẳng biết sẽ bị chèn ép ra sao, bà không nỡ lòng.

Huống hồ thân phận của Tô gia như thế, sau này chắc chắn còn phải nạp thêm vài tiểu thϊếp cho Tô Quân Mặc, đến lúc đó trong nội viện ắt sẽ là một trường gió tanh mưa máu.

Dương phu nhân không nỡ, Dương lão gia há lại nỡ? Chỉ là việc này sợ rằng không phải phu thê bọn họ nói là được.

Hai người đang lo lắng thì quay đầu lại đã thấy Dương Chiêu Quân nằm trên ghế ngủ say tự lúc nào.

Chỉ đành lắc đầu thở dài bất đắc dĩ, nha đầu chết tiệt này đúng là ngủ ngon thật, chẳng lo lắng gì cả.